Tên đệ t.ử cầm đầu còn ngang nhiên đeo một chiếc vòng tay lục phẩm trên cổ tay. Từ ngọc bội cho đến nhẫn, hoa tai, không món nào là không phải tinh phẩm, ra dáng một kẻ tài đại khí thô, ngông cuồng tự đắc.

Trái ngược hoàn toàn, bốn đệ t.ử bị dồn vào góc tường lại mang vẻ mặt kinh hoàng, co rúm lại. Dường như bọn họ vừa hứng chịu một trận đòn nhừ t.ử, quần áo rách rưới, mình mẩy đầy thương tích.

"Thiếu gia, chút linh thạch hạ phẩm mà gia đình gửi lên lúc trước đều đã nộp hết cho các người rồi, chúng tôi thật sự trắng tay rồi." Tên đệ t.ử cầm đầu nhóm người yếu thế co ro lên tiếng van nài, "Sư huynh, xin hãy buông tha cho chúng tôi đi. Nếu để Lưu giáo tập biết được chuyện này, các người cũng sẽ gặp rắc rối đấy..."

Nghe thấy lời đe dọa yếu ớt ấy, đám người kia chẳng những không sợ hãi mà ngược lại còn phá lên cười khả ố, khiến mấy đệ t.ử bị vây công không khỏi hoang mang tột độ.

"Thằng oắt này, lại dám vác danh tiếng của Lưu giáo tập ra dọa nạt Tạ sư huynh cơ đấy." Tên đệ t.ử đứng cạnh cười cợt, "Cũng phải thôi, hắn mới bái nhập môn phái, chắc chưa biết Lưu giáo tập cũng được tính là họ hàng xa của Tạ sư huynh đâu."

Kẻ cầm đầu mang tên Tạ Hạo Hiên - một tên công t.ử bột chính hiệu - lạnh lùng hừ một tiếng. Vốn dĩ hắn chẳng thiếu thốn dăm ba đồng bạc cắc, mượn cớ này cũng chỉ để kiếm chuyện bắt nạt mấy đệ t.ử xuất thân từ những gia tộc nhỏ bé luôn phải phụ thuộc vào gia tộc hắn mà thôi.

Hắn lấy từ vòng tay ra một chiếc roi, thong thả ước lượng sức nặng trên tay.

"Nếu bọn mày đã cạn sạch vốn liếng, vậy thì đành tìm chút trò vui khác vậy. Chắc bọn mày cũng chẳng phản đối gì đâu nhỉ." Tạ Hạo Hiên cười nhạt, điệu bộ vô cùng cợt nhả, "Bò qua đây, học tiếng ch.ó sủa cho bản thiếu gia nghe thử. Không bò, tao đ.á.n.h gãy chân."

"Ô ô, đừng mà..."

Bốn người ôm chầm lấy nhau, run rẩy như bầy chim cút nhỏ. Bọn họ không muốn học tiếng ch.ó sủa, nhưng lại chẳng có gan phản kháng, đành bất lực ôm lấy đầu, chờ đợi cơn đau đớn buông xuống.

"Sao nào, mới bái nhập môn phái được mấy năm đã quên mất thân phận thấp hèn của mình rồi hả?" Tên đệ t.ử bên cạnh Tạ Hạo Hiên buông lời chế giễu.

Bốn tiểu sư đệ mới bước chân vào nội môn chẳng dám hé răng phản bác. Nghe thấy tiếng xé gió v.út qua khi ngọn roi quất tới, cơ thể họ theo bản năng run bần bật, nhưng chờ mãi nửa ngày trời, vẫn chẳng thấy bất kỳ cơn đau nào truyền đến.

"Này."

Tất cả mọi người đều giật mình khi nghe thấy một giọng nói thanh tao, nhàn nhạt vang lên từ đỉnh đầu.

"Roi không phải dùng như vậy đâu."

"Kẻ nào dám ——" Pháp bảo trong tay Tạ Hạo Hiên bỗng chốc bị ai đó đoạt mất. Hắn thẹn quá hóa giận ngẩng phắt đầu lên, nhưng những lời định mắng c.h.ử.i lại lập tức nuốt ngược vào trong.

Trên bức tường rào bao quanh, một thiếu nữ vận hắc y đang ung dung ngồi vắt vẻo, trên tay nàng còn hờ hững cầm theo ngọn roi của Tạ Hạo Hiên.

Dưới ánh nắng chan hòa, đôi đồng t.ử màu hổ phách của nàng trong vắt như ngọc lưu ly, nhưng ẩn sâu trong đó lại là một sự u ám, lạnh lẽo đến mức khiến người ta bất giác rợn tóc gáy.

Đáng chú ý nhất chính là miếng ngọc bội màu đen huyền ảo đeo bên hông nàng, trên bề mặt khắc một chữ 'Giang' đỏ rực như m.á.u, vô cùng bắt mắt.

Xích Luyện Phong xưa nay vốn ẩn thế, ngoại trừ những dịp trọng đại, hầu như chẳng ai thấy mặt mũi người của ngọn núi này, chỉ để lại những truyền thuyết uy danh của Giang trưởng lão lưu truyền khắp Huyền Sương Tiên Tông.

Mấy tên đệ t.ử ngoại môn nhìn thấy chữ 'Giang' bèn ngớ người ra một lúc. Mất một nhịp chần chừ, bọn họ mới chợt nhớ ra, điều này đại diện cho thân truyền đệ t.ử của Giang Nguyên Sương tại Xích Luyện Phong...?

Đám đệ t.ử tức khắc trợn tròn mắt, hóa đá tại chỗ.

Dẫu hiện tại các đệ t.ử nội môn trên danh nghĩa được phân bổ ở năm đại phong, nhưng bọn họ không trực tiếp bái năm vị trưởng lão làm thầy, mà là bái những đệ t.ử thân truyền lớn tuổi dưới trướng các vị trưởng lão ấy.

Dù vẫn trực thuộc ngọn núi và sư thừa của chính mình, nhưng danh hiệu đã thay đổi thành Thủ tịch trưởng lão. Chức vị này nằm dưới quyền đại trưởng lão, phụ trách việc cai quản đệ t.ử trong phong, thỉnh thoảng mở lớp giảng bài, tạo điều kiện cho sư phụ của họ có thể an tâm bế quan tu luyện, chuyên tâm bồi dưỡng những hạt giống tinh anh mới.

Nếu xét theo vai vế, thiếu nữ hắc y trước mặt dẫu trông trạc tuổi đệ t.ử nội môn bọn họ, nhưng thực chất lại là sư thúc của họ.

Chỉ vì Xích Luyện Phong quá đỗi lập dị và kín tiếng, ngoại trừ vị Thủ tịch trưởng lão, trong lúc nhất thời, chẳng ai có thể nhận ra nàng là đệ t.ử thân truyền của vị nào.

"Ngươi, ngươi," Tạ Hạo Hiên lắp bắp, "Ngươi là ai?"

Chương 5 - Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia