"Nghe đâu còn kinh động đến cả Tông chủ nữa..."
"Thật sao? Ghê gớm vậy ư?"
"Đúng vậy, nếu không có chuyện, sao Hàn sư huynh lại vắng mặt tại buổi giảng đạo chứ?"
Lắng nghe những lời bàn tán của chúng đệ t.ử, Ngu Nhược Khanh mới sực nhớ ra mình đã bỏ sót điều gì.
—— Trong nguyên tác, trung tâm của tổ đội nhân vật chính gồm có bốn thành viên, duy chỉ có cái tên Hàn Thiển này là nàng chưa từng giáp mặt.
Hai ngày nay bận rộn bù đầu, nàng quên béng mất sự tồn tại của hắn.
"Đệ có biết chuyện này không?" Ngu Nhược Khanh quay sang hỏi Lục Nguyên Châu.
Lục Nguyên Châu lắc đầu, thành thật đáp: "Đệ hiếm khi để ý đến tung tích của sư tôn."
Nhìn thấy sắc mặt Ngu Nhược Khanh thoáng biến đổi, với kinh nghiệm bị ăn đòn mấy ngày qua, hắn lập tức ôm đầu, vô cùng rành rọt thốt lên lời xin tha dù chẳng biết lý do: "Sư tỷ, đệ sai rồi!"
"Lục Nguyên Châu, đệ đường đường là người thừa kế của Tông chủ, sao lại thờ ơ vô tâm đến thế hả?" Ngu Nhược Khanh oán giận rèn sắt không thành thép.
Lục Nguyên Châu tuy không hiểu cớ sao Ngu Nhược Khanh lại bận tâm đến chuyện này, nhưng điều đó không cản trở việc hắn vuốt lông hùa theo nàng.
"Sư tỷ đợi một lát, để đệ đi dò hỏi thử xem." Hắn an ủi.
Lục Nguyên Châu nhanh nhảu luồn lách lên hàng ghế trước, tự nhiên như không xen vào giữa đám đệ t.ử, cùng bọn họ bàn tán rôm rả.
Ngồi phía sau, Ngu Nhược Khanh đã thu thập được toàn bộ thông tin mà đám đệ t.ử biết.
Đại khái là, con mồi cuối cùng mà nàng chưa từng đụng mặt - Hàn Thiển - đã bế quan tu luyện suốt nửa năm ròng.
Lẽ ra hắn phải xuất quan từ tháng trước, đến đây hội họp để chuẩn bị cho kỳ Vạn Tông Đại Bỉ sắp diễn ra.
Trong nguyên tác cũng viết vậy, ngay ngày đầu tiên Lục Nguyên Châu đặt chân đến đây đã đụng mặt hắn.
Nay hắn bặt vô âm tín, nghe đồn là do quá trình bế quan xảy ra trục trặc. Các trưởng lão phải túc trực bên cạnh suốt nửa tháng, Tông chủ cũng đi lại ngó nghiêng không ít lần, hiện tại tình hình ra sao không một ai rõ.
Đám đệ t.ử cũng không biết được tin tức gì sâu xa hơn, chủ yếu là xưng tụng và lo lắng cho Hàn Thiển.
Hắn được xem là con át chủ bài của Huyền Sương Tiên Tông trong kỳ Vạn Tông Đại Bỉ lần này. Yêu cầu của giải đấu là đệ t.ử dưới Nguyên Anh kỳ và phải được sinh ra trong vòng năm mươi năm đổ lại. Hàn Thiển vừa vặn đạt ngưỡng Kim Đan viên mãn, tuổi tác cũng chưa vượt quá giới hạn.
Nếu hắn không thể tham dự, thực lực của Huyền Sương Tiên Tông sẽ suy giảm đáng kể. Xét cho cùng, ngoài Hàn Thiển ra, trong số các đệ t.ử chưa vượt quá giới hạn tuổi tác chỉ có vỏn vẹn bốn người đạt cảnh giới Kim Đan, hơn nữa đều đang ở sơ kỳ hoặc trung kỳ. Duy nhất chỉ có hắn là người đạt cảnh giới cao nhất.
Kỳ thực, có được bốn đệ t.ử như vậy đã là một thành tựu đáng gờm. Ở Tu Tiên giới, những tu sĩ sở hữu thiên phú đạt đến Kim Đan trăm năm đã đủ khiến người đời ngưỡng mộ tán dương. Kẻ đạt Kim Đan trong vòng năm mươi năm quả thực là thiên chi kiêu t.ử, vạn người mới có một.
Chỉ là ở Huyền Sương Tiên Tông, nếu đệ t.ử Nguyên Anh kỳ không có ý định tiếp tục thăng tiến, có thể lựa chọn hạ sơn dạo chơi phương xa. Sau khi rèn luyện trở về, liền có thể đảm nhiệm vị trí Thủ tịch trưởng lão, xem như học thành tài.
Vì vậy, Hàn Thiển ở cảnh giới Kim Đan viên mãn được xưng tụng là đại sư huynh chung của tất cả đệ t.ử chân truyền hiện tại. Hắn có uy vọng rất lớn trong tông môn. Năm xưa khi Tô Cảnh Trạch đương độ nổi đình nổi đám, chỉ có duy nhất Hàn Thiển đủ sức chia sẻ vầng hào quang đó.
Nếu Hàn Thiển vắng mặt, sĩ khí của các đệ t.ử Huyền Sương chắc chắn sẽ bị giáng một đòn mạnh.
Ngu Nhược Khanh ngồi nghe câu chuyện bát quái của đám đệ t.ử chuyển từ ca ngợi sự lợi hại của Hàn Thiển trước mặt Lục Nguyên Châu, sang tranh cãi nảy lửa xem năm xưa giữa Tô Cảnh Trạch và Hàn Thiển ai mới thực sự là đệ nhất của Huyền Sương, suýt chút nữa thì xảy ra xô xát.
Hệ thống nhân cơ hội này liền trích xuất tài liệu về Hàn Thiển.
"Hàn Thiển là người trầm ổn, đáng tin cậy, đối nhân xử thế ôn hòa, danh vọng trong môn phái cực kỳ cao." Hệ thống tóm tắt: "Hắn là vị đại sư huynh được các trưởng lão tin tưởng, chúng đệ t.ử đều tâm phục khẩu phục."
Lúc Ngu Nhược Khanh đọc nguyên tác, trong số bốn nhân vật chính, người nàng ấn tượng nhạt nhòa nhất chính là hắn.
Bút tích miêu tả về Hàn Thiển quá đỗi ít ỏi. Hắn được xây dựng với hình tượng trầm mặc, ít nói nhưng chững chạc. Ngoài những lúc cần thiết xuất hiện ứng cứu trong những tình huống nguy cấp, ngày thường hắn cơ hồ chẳng có chút đất diễn nào.
Nàng đang thong dong lật xem tài liệu về Hàn Thiển thì bất chợt nghe thấy tiếng chân đệ t.ử vội vã chạy từ bên ngoài vào.