Bình tĩnh, bình tĩnh, mày chỉ là mê sắc đẹp thôi, mày chỉ là mê sắc đẹp thôi.

“Hi Hi, sao mặt cậu đỏ vậy?” Khuôn mặt Lam Cẩn đột nhiên phóng đại trước mắt tôi.

Đôi mắt trong veo như nước mùa thu của cậu ấy chăm chú nhìn tôi không chớp, khi nói chuyện, hơi thở từ môi răng cậu ấy bao trùm lấy tôi.

Cậu ấy giơ tay chạm lên má tôi, trong mắt thoáng hiện ý cười: “Hi Hi, sao lại nóng thế này? Hửm?” Giọng nói uyển chuyển hơi nâng lên, câu hồn đoạt phách.

“Tớ chỉ hơi nóng thôi, tớ về phòng đây.” Tôi vội vàng để lại một câu, rồi bỏ chạy trong hoảng loạn.

7

Tôi đã quyết định rồi, tôi không thể ở riêng với Lam Cẩn nữa.

Một người thành thật như tôi, sao chịu nổi sự cám dỗ của mỹ nhân như thế chứ.

Có lẽ đối với Lam Cẩn, cậu ấy chỉ là quan tâm hỏi han một cách tùy ý.

Nhưng rơi vào mắt tôi, đó quả thực là quyến rũ người ta mà.

Ai có thể chịu nổi gương mặt ấy dịu dàng nói chuyện với mình chứ.

Hu hu hu.

Cứ tiếp tục như vậy, có lẽ tôi sẽ sa vào mất.

Sau khi nghĩ thông suốt điều này, liên tiếp mấy ngày tôi không còn tiếp xúc riêng với Lam Cẩn nữa.

Những lúc không thể không ở cùng cậu ấy, tôi cũng cố tránh được thì tránh.

Sáng hôm nay, tiết học cuối cùng vừa tan.

Tôi vừa bước ra khỏi lớp học, đã nhìn thấy Thịnh Nham đang dựa vào tường hành lang.

Tôi nhớ tiết học cuối cùng sáng nay của Lam Cẩn hình như cũng ở phòng học gần đây.

Thịnh Nham đang đợi Lam Cẩn cùng đi ăn sao?

Tôi không bước tới làm phiền cậu ấy, trực tiếp đeo ba lô xuống lầu.

Chưa đi được mấy bước, chiếc ba lô sau lưng bỗng bị người ta xách lên.

“Hi Hi, nhìn thấy anh rồi sao không qua đây?” Thịnh Nham tháo ba lô của tôi, khoác lên vai cậu ấy.

“Em thấy anh chắc đang đợi người, nên tự mình đi trước thôi.”

“Đúng, anh đang đợi người, nhưng là đợi em mà, nếu không em nghĩ anh sẽ đợi ai?” Thịnh Nham chặn trước mặt tôi, chăm chú nhìn tôi không chớp mắt, vẻ mặt có chút khó hiểu.

Đợi Lam Cẩn chứ.

Nhưng tôi không nói ra.

Gần đây tôi cảm thấy hai người họ luôn rất kỳ lạ.

Tôi cũng cảm thấy mình rất kỳ lạ.

Giống như kẻ thứ ba chen giữa họ, chỗ nào cũng thấy không đúng.

Không sao không sao, vì nhiệm vụ, chuyện gì cũng không quan trọng.

Khóe mắt đột nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Tôi nghĩ ngợi một chút, rồi trực tiếp khoác tay Thịnh Nham: “Vậy chúng ta đi ăn thôi.”

Ghen tuông không thể chỉ có một người ghen, mọi người đều phải ghen một chút thì mối quan hệ mới khỏe mạnh chứ.

Cơ thể Thịnh Nham cứng đờ trong thoáng chốc, sau đó liền trở lại bình thường, đưa tôi đến nhà hàng.

Ăn xong, tôi tìm cớ tách khỏi Thịnh Nham, định đến một quán cà phê ngồi một lát.

Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, chỗ đối diện đã có người ngồi xuống.

Là Lam Cẩn.

Cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt buồn bã, sắc mặt có chút tái nhợt: “Hi Hi, gần đây tại sao cậu luôn tránh mặt tớ? Có phải tớ làm điều gì không tốt khiến cậu ghét tớ không? Cậu còn thân thiết với Thịnh Nham như vậy, cậu còn… khoác tay hắn.” Nói đến cuối cùng, giọng Lam Cẩn càng thêm nặng nề, cậu ấy mím c.h.ặ.t môi, như đang cố kìm nén điều gì đó.

Cậu ấy có ý gì? Là đến nhắc nhở tôi đừng quá thân thiết với Thịnh Nham, cậu ấy ghen rồi sao?

Đây là d.ụ.c chiếm hữu bộc phát, đến tuyên bố chủ quyền sao?

8

Trong lòng bỗng nảy ra một kế.

Tôi hắng giọng, dùng giọng điệu bình thản nói: “Tớ không hề tránh mặt cậu, hơn nữa, tớ thân thiết với Thịnh Nham thì cũng không liên quan đến cậu mà. Hay là giữa hai người có chuyện gì tớ không biết? Nên cậu mới để ý như vậy?”

Tôi nhìn cậu ấy đầy suy tư, có chút mong đợi Lam Cẩn sẽ trả lời thế nào.

Lam Cẩn khẽ nhíu mày, vẻ mặt có chút không tự nhiên: “Hi Hi, tớ và Thịnh Nham có thể có chuyện gì chứ. Tớ chỉ là không muốn cậu ghét tớ vì lý do nào đó thôi.”

Còn ngại không chịu nói ra nữa chứ.

Tôi âm thầm thở dài một tiếng.

Trong cuốn sách này, hai nam chính quả thật cũng không dễ dàng gì.

Đây là một cuốn tiểu thuyết rất hiện thực, hai người nảy sinh tình cảm với nhau, lại vì những nguyên nhân thế tục mà không thể quang minh chính đại ở bên nhau.

Thậm chí ngay cả tình cảm giữa họ cũng khó có thể nói thành lời.

Hai người vẫn luôn âm thầm bảo vệ nhau, muốn chạm tới nhau nhưng lại không thể thoát khỏi quan niệm của thế tục.

Cũng khó trách cậu ấy lại phủ nhận.

Một người dịu dàng lương thiện như Lam Cẩn, chắc chắn sẽ cảm thấy mình là vị hôn phu trên danh nghĩa của tôi, thông qua mối quan hệ với tôi mà tiếp xúc với Thịnh Nham, rồi lại thích cậu ấy, nên mới xấu hổ và sinh lòng áy náy.

Sau khi nghĩ thông điều đó.

Tôi thử an ủi cậu ấy: “Lam Cẩn, thật ra cậu không cần quá để tâm đến hôn ước từ nhỏ giữa chúng ta đâu, đó chỉ là lời nói đùa giữa người lớn với nhau mà thôi, cậu không cần đặt nặng trong lòng. Cậu hoàn toàn có thể đi theo đuổi người mình thích, sống cuộc đời cậu muốn, bất kể đối phương là ai, có liên quan gì đến tớ, tớ cũng sẽ không để ý. Tớ nói như vậy, cậu có hiểu không?”

Vừa nói, tôi vừa cẩn thận quan sát biểu cảm của Lam Cẩn, sợ rằng lời nào đó sẽ làm cậu ấy tổn thương.

Thế nhưng vẻ mặt Lam Cẩn lại càng lúc càng nhẫn nhịn, quai hàm căng c.h.ặ.t, như thể sắp không kìm nén được điều gì đó.

Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt là nỗi chua xót đến tột cùng: “Hi Hi, cậu bảo tớ đừng để tâm, là vì cậu cũng không để tâm, đúng không?”

Tim tôi khựng lại trong chốc lát, vô cớ cảm thấy có chút hoảng hốt.

Rất muốn nói không phải, nhưng tôi không thể làm như vậy.

Chương 4 - Nữ Phụ Đã Bẻ Thẳng Cả Hai Nam Chính - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia