1

Sảnh tiệc sang trọng, lộng lẫy, khách khứa đông đúc.

Là một trong những nhân vật chính của bữa tiệc, vậy mà tôi lại trốn trong một căn phòng khách không có người, chăm chú nhìn chằm chằm vào chiếc lọ nhỏ màu hồng nhạt trong tay.

Mấy ngày trước, tôi vô tình nghe được một chuyện động trời.

Tôi không phải con gái ruột của nhà họ Lâm.

Mà tôi đoán rằng anh trai tôi, Lâm Sơ Ảnh, định công bố chuyện này trong bữa tiệc hôm nay, để hoàn toàn xóa tên tôi khỏi nhà họ Lâm.

Một giờ sau, cô con gái giả mạo chiếm chỗ của con gái ruột sẽ bị đuổi đi trong sự chật vật trước mặt tất cả mọi người.

Giống như một con ch.ó lang thang.

Một giờ sau, tôi sẽ không còn nhà để về!

Những người thân từng gần gũi chỉ trong một đêm đã trở thành người xa lạ. Bạn bè trong giới sẽ châm chọc, chế giễu, thậm chí còn bỏ mặc tôi lúc khó khăn.

Cuối cùng, tôi sẽ phải lang thang ngoài đường, không nơi nương tựa……

Nghĩ đến kết cục cô độc, thê t.h.ả.m của mình, tôi càng nghĩ càng buồn.

Tôi cuộn mình trong chăn trên giường, khóc suốt đêm, cảm thấy bản thân chẳng khác nào một cây cải thìa không ai thương.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tôi cũng nghĩ ra một cách…

Liều một phen, dụ dỗ Lâm Sơ Ảnh!

Hiện tại trong nhà chỉ có anh phát hiện ra chuyện này. Chỉ cần anh giữ kín chuyện này, tôi có thể tiếp tục ở lại nhà họ Lâm.

Bên ngoài, khách khứa đông đúc, tiếng nói chuyện ồn ào không ngớt. Tôi vặn mở nắp chiếc lọ nhỏ màu hồng nhạt.

Lòng bàn tay đổ mồ hôi, tim đập nhanh hơn.

Chỉ cần đổ thứ này vào ly rượu, tìm cơ hội để Lâm Sơ Ảnh uống…

Tôi nghiến răng, giơ tay lên, đang định đổ vào ly rượu.

Nhưng trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện liên tiếp những dòng chữ kỳ lạ.

[Không cần t.h.u.ố.c đâu, anh ấy cực kỳ thích cô!]

[Bảo bối à! Dù là loại t.h.u.ố.c nào cũng không hữu dụng bằng em!]

[Thương mỹ nhân ngốc nghếch, làm chuyện xấu không thành, ngược lại còn bị…]

Cái gì vậy?

Tôi sợ đến mức tay run lên, suýt nữa làm đổ t.h.u.ố.c.

Ai? Ai cực kỳ thích tôi?

Không phải là Lâm Sơ Ảnh đấy chứ?

Đùa gì vậy? Anh còn đang muốn đuổi tôi ra khỏi nhà họ Lâm, phải là “anh cực kỳ ghét tôi” mới đúng!

Hơn nữa, nửa câu cuối cùng kia là chuyện gì? Nghe thôi đã thấy chẳng ổn chút nào.

Tôi bán tín bán nghi.

Do dự hồi lâu, theo nguyên tắc thận trọng, tôi lại lặng lẽ đậy chiếc lọ đang mở nắp.

Thôi, cứ xem tình hình trước đã.

Tôi xoay người định rời đi thì đột nhiên phát hiện cánh cửa vốn phải được khóa c.h.ặ.t đã âm thầm mở ra.

Một bóng người cao ráo, quen thuộc đang đứng ở cửa, không biết đã nhìn tôi bao lâu.

Thấy tôi quay lại, người đó chậm rãi lên tiếng:

“Thanh Thanh, em đang làm gì vậy?”

2

Lâm Sơ Ảnh đưa tay chống lên khung cửa, chăm chú nhìn tôi.

Trên gương mặt anh vẫn là nụ cười dịu dàng thường thấy, đồng thời đưa tay về phía tôi.

“Đưa thứ trong tay em cho anh.”

Thấy tôi không nhúc nhích, Lâm Sơ Ảnh thở dài.

Anh cởi áo vest, nới lỏng cà vạt, đồng thời quay người đóng cửa phòng lại.

Tôi lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, muốn chạy đi thì đã không còn kịp.

Lâm Sơ Ảnh nhanh ch.óng giữ lấy tôi đang định chạy, nắm lấy cổ tay tôi rồi lấy chiếc lọ nhỏ trong tay tôi.

Những ngón tay thon dài chậm rãi xoay chiếc lọ thủy tinh màu hồng nhạt.

“Nói đi, đây là cái gì?”

[Cái này không thể hỏi cô ấy được, rõ ràng là anh tự đổ nước dâu tây vào, giả vờ làm t.h.u.ố.c rồi lừa Thanh Thanh nhà chúng ta mất mười vạn! (mặt ch.ó)]

[Thấy cô ấy không chịu bỏ t.h.u.ố.c cho mình, sốt ruột đến mức chạy thẳng vào phòng, ha ha ha ha.]

[Ô ô, vợ tôi đáng thương quá, nhưng dáng vẻ đáng thương tội nghiệp của vợ lại đáng yêu quá đi, chậc chậc!]

[Anh trai xấu xa quá! Sao có thể lừa Thanh Thanh nhà tôi đưa tiền không công như vậy! Để tôi làm!]

Tôi trợn mắt há hốc mồm.

Tôi ngây người như phỗng.

Hàng ngàn lời muốn nói trong lòng cuối cùng chỉ còn lại một câu…

Kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Trả tiền đây!

Thấy tôi ngẩn người, Lâm Sơ Ảnh khẽ nhíu mày.

Một lúc sau, anh thản nhiên buông cổ tay tôi ra: “Thôi, anh còn có việc.”

Nói rồi anh xoay người định đi.

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, nhìn bóng lưng anh rời đi thì trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.

Việc Lâm Sơ Ảnh nói đến, chẳng lẽ là muốn công khai thân phận của tôi?!

Không được!

Tôi lập tức chạy lên, túm lấy Lâm Sơ Ảnh: “Đừng đi!”

Bình luận nói anh thích tôi, tuy không biết có thật hay không, nhưng ít nhất tôi có thể thử xem.

Vốn dĩ tôi đã định dụ dỗ Lâm Sơ Ảnh, tuy bây giờ không còn t.h.u.ố.c, nhưng cứ thử còn hơn không.

Tôi vòng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo anh từ phía sau, không ngừng cầu xin: “Anh ơi, đừng đi……”

3

[Sướng nhất anh rồi nhé!]

[Khóe miệng anh dâng lên cao hơn cả sóng biển rồi kìa, may là Thanh Thanh không thấy đấy.]

[Chẳng qua là được vợ chủ động ôm một cái thôi mà? Cười c.h.ế.t mất, tôi đây chẳng thèm ghen tị đâu. Vợ không ôm tôi cũng chả sao, tôi đâu có nhất thiết phải cần vợ ôm... Mà thật sự không thể ôm tôi một cái sao? Một cái thôi cũng được mà, vợ ơi là vợ, không có em tôi sống sao nổi đây!]

Tôi: …

Lâm Sơ Ảnh cười thật đấy à?

Không nén nổi tò mò, tôi buông tay ra, nhích về phía trước để nhìn rõ nét mặt anh.

Đúng lúc này, ngoài cửa chợt vẳng lại tiếng một nam một nữ.

Người đàn ông nghe chừng có vẻ hoảng hốt.

“Tinh Tinh, em nghe anh giải thích đã…”

01 - Nữ Phụ Độc Ác Nhưng Lại Là Mỹ Nhân Ngốc Nghếch - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia