Khương Vân Đàn đang cùng mẹ ăn cơm ở nhà, đồng thời nhận được tin Thẩm Hạc Quy nói Căn cứ Phúc Hữu đã giải quyết xong, còn có một căn cứ nhỏ khác cũng đã đổi căn cứ trưởng, anh còn phải đi một chuyến đến ba căn cứ nhỏ kia, bảo cô không cần lo lắng.

Còn về năm cái trận bàn mà bên phía Thẩm Hạc Quy cần, cô bảo Phong Khởi thông qua trận pháp truyền tống đi một chuyến.

Lục Thư Hoa thở dài: “Cũng không biết ba con hiện tại thế nào rồi?”

Lục Sùng Chu đã trở về Căn cứ Thương Ưng, lúc Khương Vân Đàn đi đặt trận pháp phòng ngự, anh ta lại đi theo trở về. “Nhị tỷ, chị còn lo lắng cho Khương Hành sao, ông ấy tinh ranh như vậy, cấp bậc dị năng lại cao, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Anh ta vừa dứt lời, liền nghe thấy giọng nói u ám từ phía sau truyền đến: “Ai tinh ranh, vợ tôi tại sao không thể lo lắng cho tôi?”

Lục Sùng Chu cảm thấy sau lưng mình truyền đến một trận ớn lạnh, anh ta giật nảy mình nhảy dựng lên, quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy một người đàn ông mặc áo khoác gió mỏng màu đen, còn đội mũ lưỡi trai.

“Mẹ kiếp, Khương Hành, đúng là anh à.” Lục Sùng Chu phản ứng lại, kinh ngạc nói: “Sao anh có thể đột nhiên xuất hiện sau lưng tôi, làm thế nào vậy.”

Khương Hành thuận miệng nói: “Tác dụng dịch chuyển không gian của dị năng Không gian. Sau này nói chuyện chú ý một chút, nếu không tôi sẽ cứ xuất hiện sau lưng cậu dọa cậu đấy.”

Lục Sùng Chu:......

“Còn nữa, sao lại gọi tên tôi, cậu phải gọi tôi là anh rể.”

Lục Sùng Chu:...... Anh ta thật sự không gọi nổi một chút nào

Anh ta vội vàng nháy mắt ra hiệu cho nhị tỷ nhà mình.

Lục Thư Hoa mỉm cười: “Thế nào rồi? Chuyến này thu hoạch ra sao.”

Khương Hành ngồi xuống nói: “Tôi đã tìm thấy sào huyệt của cái tên Tang thi vương gì đó, g.i.ế.c không ít người của bọn chúng, những kẻ còn lại nghe lời thì giữ lại.”

“Đáng tiếc, để Tang thi vương chạy thoát rồi, tôi đuổi theo ba bốn ngày cũng không thấy đối phương đâu. Nó có thể có dị năng hệ Thổ, nói không chừng tự mình chui xuống đất rồi.”

Khương Vân Đàn nghe vậy, lập tức nghĩ đến Chỉ Hạc Truy Nguyên.

Đến lúc đó, cô cũng có thể nhờ Chỉ Hạc Truy Nguyên giúp tìm ra tung tích của tổ chức Trường Sinh và gia tộc Sailer.

Khương Hành lục tục kể cho bọn họ nghe những trải nghiệm của ông sau khi ra ngoài, còn lấy ra một cuốn danh sách dày cộp: “Tôi đã tổng hợp lại một chút, đây đại khái chính là danh sách của gia tộc Sailer và tổ chức Trường Sinh, đến lúc đó có thể dựa vào danh sách này để điều tra.”

Hiện tại đã không còn là lúc cân nhắc xem bọn họ có nên ra tay với đối phương hay không nữa, mà là bắt buộc phải ra tay, tránh để đến lúc đó lại tạo ra một loại virus phái sinh nào đó.

Khương Vân Đàn xem qua một lượt, mãi cho đến khi thời gian không còn sớm nữa, bọn họ mới ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Sau khi trở về phòng, Khương Vân Đàn trước tiên liên lạc với Thẩm Hạc Quy một chút, biết được anh vẫn đang bị sét đ.á.n.h trong không gian, liền không tiếp tục quấy rầy nữa.

Cô quay sang tiếp tục trao đổi một số Chỉ Hạc Truy Nguyên với Phù Doanh Tiên Tôn, đối phương không cần gì cả, chỉ muốn đổi một số đồ ăn vặt của vị diện bọn họ, Khương Vân Đàn còn cho cô ấy vài chai rượu vang ủ từ nho biến dị.

Lần này, cô trực tiếp đổi một ngàn con Chỉ Hạc Truy Nguyên, những người trên danh sách đó không thể nào đều phân tán được đúng không.

Cái gọi là Diêm Vương điểm danh, chính là để bọn họ dựa theo danh sách mà g.i.ế.c.

Ngày thứ hai, Khương Vân Đàn đưa 《Khô Cốt Sinh Ma》 và một trăm con Chỉ Hạc Truy Nguyên cho ba.

Khương Hành lật xem qua loa, liền biết đó là thứ gì, giọng ông có chút chua xót: “Tiểu Trúc T.ử đổi những thứ này, sẽ không phải trả cái giá lớn gì chứ?”

“Không ngờ, Tiểu Trúc T.ử của chúng ta vừa mới lớn, đã phải lo lắng cho ba mẹ rồi.”

“Không có đâu, ba cứ yên tâm đi.” Khương Vân Đàn cười nói, “Đó rõ ràng là nhờ ba giúp đỡ làm việc mà, ba sớm ngày tìm ra Tang thi vương g.i.ế.c đi, chính là chia sẻ nỗi lo cho chúng con rồi.”

Nếu tang thi muốn trốn, hoàn toàn có thể trốn không ăn không ngủ. Hơn nữa, bọn chúng cũng không sợ đau đớn.

Đã như vậy, thì vẫn nên để người cha cũng là tang thi đi thôi.

Một mình cô làm sao có thể làm được nhiều việc như vậy.

Khương Hành khẽ nhướng mày: “Được, ba vô cùng sẵn lòng làm một viên đại tướng dưới trướng căn cứ trưởng của chúng ta.”

“Hai ngày nữa ba sẽ xuất phát, giúp ba trông chừng mẹ con cho cẩn thận, dị năng của bà ấy hiện tại cấp bậc không cao, đừng để bà ấy ra ngoài mạo hiểm.”

“Bên ngoài hiện giờ, đều là thần tiên đ.á.n.h nhau đấy.”

Khương Vân Đàn trịnh trọng nói: “Ba yên tâm đi, con sẽ nói chuyện t.ử tế với mẹ.”

Thời buổi rối ren, khi bản thân chưa có đủ thực lực để chống lại, quả thực vẫn nên ở lại căn cứ sẽ an toàn hơn, huống hồ bên ngoài còn có người đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.

Hơn nữa, mẹ ở trong căn cứ, cũng đâu phải không có việc gì làm.

Trước khi Khương Hành đi, Khương Vân Đàn lại bổ sung thêm cho ông một số thứ.

Có nhiều sự trợ giúp như vậy, cô tin rằng ba có thể hạ gục đối phương.

Ngày thứ hai sau khi Khương Hành đi, Thẩm Hạc Quy đã trở về.

Không cần hỏi, Khương Vân Đàn cũng đã biết kết quả, bởi vì điểm tích lũy của cô lại tăng lên rồi.

Cộng thêm một trăm triệu điểm tích lũy trước đó, hiện tại, điểm tích lũy của cô là một tỷ một trăm tám mươi triệu điểm tích lũy.

Cô đã thu gom cả mười tám căn cứ đó, mới có được ngần này điểm tích lũy, một kinh, tức là mười triệu tỷ điểm tích lũy, khi nào cô mới đạt được đây?

Vậy thì chỉ có thể tính cả phạm vi toàn thế giới vào thôi.

Khương Vân Đàn cảm thấy nhiệm vụ nặng nề và chặng đường còn dài, nhưng cũng không phải là không có khả năng. Dù sao, chỉ cần thực lực của bọn họ luôn cao hơn người khác một bậc, là có thể làm được.

Trước đây, chẳng phải cô cũng cảm thấy một trăm triệu điểm tích lũy là xa vời vợi sao?

Thẩm Hạc Quy vừa về, đã không chờ đợi được nữa đi theo người ta về nhà, sau đó đưa cô vào trong không gian của mình.

Khương Vân Đàn tò mò hỏi: “Sao vậy? Lẽ nào là Kỳ Lân ra rồi sao?”

Thẩm Hạc Quy cười cúi đầu hôn cô một cái: “Đúng là chuyện gì cũng không giấu được em.”

Khương Vân Đàn giọng điệu kiêu ngạo: “Đó là đương nhiên rồi, nếu không phải là Kỳ Lân, anh đưa em vào đây làm gì.”

Rất nhanh, cô đã nhìn thấy Bạch Trạch dẫn theo một con thụy thú Kỳ Lân màu đen tím từ trên núi bay xuống, đôi mắt linh động, nhưng cũng giống như Bạch Trạch, đều toát lên vẻ kiêu ngạo.

Bạch Trạch vừa đến trước mặt cô, liền trực tiếp nói: “Cô lấy một đạo khế ước bình đẳng khác, cho Kỳ Lân và đạo lữ của cô dùng đi.”

Khương Vân Đàn nhìn dáng vẻ không để thứ gì vào mắt của nó, cười thầm: “Được.”

Ký kết khế ước bình đẳng với thần thú a, chuyện tốt thế này còn cần phí lời gì nữa, đương nhiên là mau ch.óng khế ước rồi.

Cô quay đầu, lập tức nói cho Thẩm Hạc Quy cách ký kết khế ước, sau đó giúp anh và Kỳ Lân lập khế ước bình đẳng và khế ước thiên đạo.

Làm xong, Khương Vân Đàn tò mò hỏi: “Anh, có phải anh cũng thăng cấp rồi không.”

Thẩm Hạc Quy gật đầu mỉm cười: “Đúng vậy, anh còn chế tạo một đống trận bàn, đều đưa cho em.”

Khương Vân Đàn xoa xoa mặt anh: “Vất vả cho anh rồi, ở bên ngoài bận rộn như vậy, còn phải chế tạo trận bàn.”

Nói thì nói vậy, nhưng những trận bàn Thẩm Hạc Quy lấy ra, cô đều không chút khách sáo thu hết vào trong không gian. Nhưng cô lại đưa trận bàn truyền tống di động trao đổi với Quý Nhạc cho Thẩm Hạc Quy.

Như vậy, cho dù sau này bọn họ có cách xa nhau, cũng có thể gặp mặt.

Khương Vân Đàn nghe Thẩm Hạc Quy nói, lúc anh giải quyết Căn cứ Phúc Hữu, đã phát hiện ra xung quanh còn có sự tồn tại của các căn cứ nhỏ.

Thế là, cô gửi thông báo cho nhân thủ ở các căn cứ, bảo bọn họ đưa những người xung quanh về căn cứ, vừa có thể tăng điểm tích lũy cho cô, vừa có thể đảm bảo an toàn cho bọn họ.

Không ngờ, có vài căn cứ đều truyền về tin tức, nói bọn họ phát hiện ra những kẻ lén lút mờ ám ở bên ngoài căn cứ.

Khương Vân Đàn và Thẩm Hạc Quy giờ phút này đang cầm danh sách của tổ chức Trường Sinh, chuẩn bị nhân thủ, định dùng Chỉ Hạc Truy Nguyên đ.á.n.h đối phương một đòn trở tay không kịp.

Nghe được tin tức này, hai người lập tức nghĩ đến chuyện của Căn cứ Hi Vọng trước đây, thế là bảo bọn họ chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, đồng thời đẩy nhanh tốc độ chuẩn bị của bọn họ.

Bọn họ có không ít người đã dùng Tẩy Tủy Đan, dựa theo danh sách huấn luyện thao luyện đã lâu, là lúc nên lấy ra chút thành quả rồi.

Ngay vào đêm trước ngày bọn họ chuẩn bị ra tay, các căn cứ đột nhiên truyền đến tin tức, bọn họ có nơi bị b.o.m oanh tạc, có nơi gặp phải tang thi vây thành.

Căn cứ bị b.o.m oanh tạc có trận pháp phòng ngự ở đó, nhưng có người muốn nhân lúc hỗn loạn xâm nhập vào căn cứ c.h.é.m g.i.ế.c, bên trong căn cứ cũng không tính là hoàn toàn an toàn.

Còn những căn cứ bị tang thi vây thành, đa số mọi người không biết sự tồn tại của trận bàn phòng ngự, thi nhau ra ngoài chống địch......