Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng đâu đến mức tội c.h.ế.t!
Ly hôn thì được, chứ bị phân thây... Thì không.
4
Ba tiếng sau, mấy hộp "áo mưa" đã sạch bách.
Bùi Yến Trú trông vẫn còn hừng hực chưa thỏa mãn, còn tôi thì như bị rút cạn linh hồn.
Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh ấy thì suýt chút nữa bật cười nhưng vẫn cố giả vờ tiếc nuối: "Hết rồi sao, tiếc thật, hôm nay chỉ đến đây thôi."
"Nếu không phải hết thì em còn muốn cùng chồng chiến đấu thêm ba..."
Tôi còn chưa dứt, Bùi Yến Trú không biết lôi ở góc xó nào ra thêm mấy hộp nữa.
"Thật sao?" Anh ấy nhìn tôi đầy mong đợi.
"Thực ra anh vẫn còn... Chúng ta..."
"Cút!" Tôi tung một cước đạp anh ấy xuống giường.
Tôi trùm chăn, nhắm mắt.
Có c.h.ế.t hay không cũng chẳng quan trọng nữa.
Có bị phân thây hay không cũng mặc kệ luôn.
Tôi chỉ biết nếu cứ tiếp tục thế này thì tôi còn chưa kịp ly hôn đã toi đời rồi.
"Ừm..." Tôi nghe thấy anh ấy lầm bầm một tiếng rồi rời khỏi phòng.
Tôi vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi.
Dòng bình luận lại bắt đầu làm loạn: [Ai hiểu được không, nam chính lại đăng trạng thái sầu não trên vòng bạn bè rồi kìa.]
Tôi tò mò, mở điện thoại vào xem trang cá nhân của Bùi Yến Trú.
5:48: [Bạn có thể không đ.â.m người khác nhưng trên người nhất định phải mọc đầy gai, mới không bị người ta làm cho trong lòng đổ mưa bão.]
Ảnh kèm theo: Natasha bị cắm đầy tăm trên người.
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng đổi biệt danh của Bùi Yến Trú thành ‘Nhím biển’ rồi tắt điện thoại.
Các dòng bình luận vẫn cãi nhau chí ch.óe: [Nữ phụ đã lâu không về nhà, dù có làm chuyện đó cả ngày lẫn đêm thì sao chứ? Nhất thiết phải làm tổn thương trái tim Yến Trú thế à?]
[Đúng đấy, là tôi thì dù có cùng nam chính ở bên nhau ba ngày ba đêm cũng chẳng hé răng nửa lời!]
[Cô ta căn bản không phải người bình thường! Có ai đang làm chuyện đó với nam chính mà trong lòng vẫn nghĩ đến cái xác chưa cưa xong không? Để mai cưa không được à?]
[Tôi là bình luận, tôi ủng hộ nam chính ly hôn.]
[Tôi là độc giả, tôi ủng hộ nam chính ly hôn.]
[Tôi là hội viên, tôi ủng hộ nam chính ly hôn.]
Tôi không nhịn được nữa, chống cái eo già nua ngồi dậy, chỉ vào những dòng bình luận mà c.h.ử.i: "Này! Đủ chưa thế, không tôn trọng sở thích cá nhân người khác được à?"
"Với cả mắt mấy người bị mù à? Không thấy là đã ba tiếng rồi sao?"
"Mấy người chỉ biết nói lời mát mẻ, người mệt là lão nương đây này!"
Bình luận: [Cô nhìn thấy sao? Cô...]
Thế là hai bên cãi nhau suốt cả đêm.
Dù sao thì lời tôi c.h.ử.i cũng không được phát sóng mà phe bình luận bên kia đông người nên cũng không chịu thua, khiến tổ tông mười tám đời nhà tôi cũng phải bay lên trời.
Mẹ tôi là người bay cao nhất.
5
Ngày hôm sau tôi bị đ.á.n.h thức bởi tám cái báo thức.
Tôi thậm chí còn chưa ngủ đủ ba tiếng nhưng vẫn gượng dậy khỏi giường.
Bùi Yến Trú đã đi làm từ lâu và trên bàn phòng khách vẫn còn để lại một tờ đơn ly hôn.
...
Ý gì đây?
Thử lòng tôi à?
Tôi cầm tờ đơn ly hôn lên xem.
Tôi thấy mục lý do ly hôn mà suýt chút nữa tức đến ngất đi.
1. Công an đừng cưới pháp y, hôn nhân sẽ trở nên bất hạnh.
2. Phụ nữ rủ bạn cưới chớp nhoáng, tuyệt đối không được lấy bừa.
3. Đừng tìm người dưới 1m60.
...
100. Yêu một người không yêu mình là điều đau khổ nhất.
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy đơn ly hôn rồi cười nhạt một tiếng.
Những cái khác không nói làm gì nhưng điều thứ ba có ý gì đây?
Kỳ thị tôi à?
Hay là kỳ thị người dưới 1m60?
Đây chẳng khác nào là sự sỉ nhục trắng trợn!
Nhưng mà... Ai bảo tôi là một cô gái nhỏ yêu đời, lại còn có chút sở thích kì quặc chứ.
Trong cơn giận dữ, tôi cẩn thận đặt lại đơn ly hôn về chỗ cũ.
Cứ như thể chưa từng nhìn thấy gì cả.
Tôi vừa đến chỗ làm, đã nhận được tin nhắn của Bùi Yến Trú.
[Đơn ly hôn xem chưa?]
[Xem rồi.] Tôi trả lời ngay lập tức.
Đối phương hiện trạng thái đang nhập tin nhắn rất lâu nhưng không hề gửi lại một chữ nào.
Dòng bình luận bắt đầu bùng nổ: [Cô trả lời đi chứ! Ly hôn hay không cũng phải cho người ta câu trả lời chứ, nam chính ở bên kia đang sốt ruột c.h.ế.t đi được rồi kìa.]
[Tôi thấy cô ta cố tình đấy, nữ phụ này chỉ thích treo ngược nam chính để chơi đùa thôi.]
[Cũng chẳng sao, nam chính đã gặp được 'cưng chiều nhỏ' rồi! Cô ấy là cảnh hoa xuất sắc đấy!]
[Hai người họ đang cùng thực hiện nhiệm vụ, nam chính vì bảo vệ cô ấy mà bị thương rồi kìa.]
[Bây giờ, cảnh hoa đang băng bó cho nam chính! Hai người họ dựa sát vào nhau quá, sắp hôn nhau tới nơi rồi kìa á á á á!]
[Vãi! Sắp hôn thật rồi! Bé cưng chủ động thật đấy, nam chính cũng không né!]
Tay đang cưa xác của tôi khựng lại.
Sao tôi lại cảm thấy cổ ngứa ngáy, tứ chi cũng ngứa ngáy thế nhỉ.
Có vẻ như lại tiến gần thêm một bước tới kết cục bị phân thây rồi.
Tôi đặt cưa xuống, cầm điện thoại lên, ra vẻ nịnh nọt nhắn một câu: [Chồng ơi, không ly hôn đâu, tối nay về sớm nhé.]
Tôi đợi suốt ba phút đồng hồ.
Theo như bình thường, nếu không phải đang làm nhiệm vụ nguy hiểm thì Bùi Yến Trú đều sẽ trả lời ngay.
Nhưng lần này... Bgay cả dòng chữ 'Đang nhập...' cũng không hiện.
Dòng bình luận cười lớn: [Ha ha nữ phụ hoảng rồi à? Nam chính đang làm việc chính sự với bé cưng đó', không rảnh để ý tới cô đâu!]
[Tính truy phu hỏa táng rồi nhỉ? Đúng là nghiệp chướng quá, mau ly hôn đi!]
Tôi nhìn thấy dòng này mà bất ngờ tự tát vào mặt mình một cái thật đau.
[What's up! Mình quả thực quá nghiệp chướng! Lại còn dám xao nhãng khi đang giải phẫu x.á.c c.h.ế.t?]
[Mình thật có lỗi với khách hàng quá đi!]
6
Tôi chuyển điện thoại sang chế độ máy bay rồi tiếp tục 'kéo vĩ cầm' cho vị khách của mình.
Bình luận: [Thế này mà được à?]
Vì hôm nay làm việc quá chăm chỉ nên tôi tan làm rất sớm.
Bùi Yến Trú bên kia vẫn không hề nhắn lại một tin nào suốt cả ngày.
Nói đi cũng phải nói lại, tôi vẫn thấy hơi hoảng.