(1)
"Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh lại rồi!"
Bên tai vang lên tiếng gọi dồn dập. Tôi mở mắt ra, ánh nhìn mơ màng nhìn khung cảnh quen thuộc trước mặt.
A Nguyệt — nha hoàn thân cận — đang nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng.
Thế nhưng trong lòng tôi lúc này chỉ toàn sự mệt mỏi cùng cực. Lại nữa rồi, đây đã là lần thứ ba tôi phải trải qua cùng một kịch bản c.h.ế.t tiệt này.
“Yêu cầu ký chủ tiến ra tiền sảnh, tha thứ cho Tống Tri Viễn, mượn cơ hội này ép nhà họ Tống định ra hôn ước.”
Thanh âm kim loại lạnh lùng, vô cảm của hệ thống lại vang lên trong đầu tôi.
Tha cái đầu ngươi ấy! Tống Tri Viễn vừa đẩy bà đây vỡ đầu chảy m.á.u, giờ còn bắt ta phải đi tha thứ cho hắn?
Dường như cảm nhận được tâm lý chống đối của tôi, hệ thống lập tức lên tiếng cảnh cáo: “Yêu cầu ký chủ làm theo chỉ dẫn, nếu không sẽ phải chịu hình phạt điện giật cấp độ 1.”
Nhớ lại nỗi đau thấu xương khi bị giật điện cấp độ 7 đến c.h.ế.t ở kiếp trước, tôi thản nhiên đáp: "Ngươi cứ giật thoải mái đi, dù sao ta cũng đâu phải c.h.ế.t lần đầu. Cứ giật c.h.ế.t ta luôn đi, cùng lắm thì làm lại ván mới."
Hệ thống có lẽ không ngờ tôi lại từ chối dứt khoát đến vậy, giọng máy móc khựng lại một nhịp rồi lặp lại như một cái máy: “Yêu cầu ký chủ làm theo nhiệm vụ, nếu không sẽ phải chịu hình phạt điện giật cấp độ 1.”
Tôi coi như không nghe thấy, xoay người trên giường rồi nhắm nghiền mắt lại.
A Nguyệt bên cạnh ân cần tém lại góc chăn cho tôi, thở phào: "May mà người đã biết thương xót bản thân. Nô tỳ cứ sợ người lại kéo thân thể bệnh tật này nhất quyết đòi đi gặp Tống công t.ử."
Tôi không thể đáp lại lời nàng. Cảm giác điện giật quen thuộc bắt đầu c.ắ.n xé cơ thể. Thân xác vốn chưa kịp hồi phục này hoàn toàn không chịu nổi luồng điện t.r.a t.ấ.n.
Nhận thấy điều bất thường, A Nguyệt hoảng hốt: "Tiểu thư, người thấy khó chịu ở đâu sao? Sao tự nhiên lại toát mồ hôi đầm đìa thế này? Người đau ở chỗ nào?"
Cơn đau khiến tôi nghẹn họng không thốt nên lời, chỉ có thể nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng.
A Nguyệt hoảng sợ òa khóc, cất tiếng gọi thất thanh: "Người đâu mau tới đây! Tiểu thư nguy kịch rồi!"
Ngay sau đó, ngoài cửa phòng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Đến khi cơn đau dần qua đi, xung quanh giường tôi đã chật kín người.
Mẹ tôi nước mắt lưng tròng. Bà chẳng buồn để tâm đến mẫu thân Tống gia cùng Tống Tri Viễn đang đứng phía sau, quay sang đ.ấ.m thùm thụp vào người cha tôi:
"Ta đã bảo rồi, nhà họ Tống xung khắc với Tùng Tuyết nhà ta, thế mà ông chẳng chịu nghe! Chỉ vì chút giao tình cỏn con của ông mà con gái ta khổ sở thế này! Giờ thì hay rồi, nữ nhi ta ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn bỗng biến thành bộ dạng ốm yếu tàn tạ thế này đây!"
Cha tôi sắc mặt sầu muộn, vẻ mặt đầy hối lỗi ôm lấy mẹ tôi dỗ dành.
Bá mẫu Tống gia đứng cạnh tái mét mặt mày. Duy chỉ có Tống Tri Viễn là dường như chẳng hề để tâm đến những lời bóng gió mỉa mai của mẹ tôi.
Hắn tiến lên một bước, cúi đầu tạ tội: "Thưa bá phụ, bá mẫu, chuyện này hoàn toàn là lỗi của Tri Viễn đã làm tổn thương Tùng Tuyết. Tri Viễn nguyện ý bù đắp cho nàng. Bất kể Tùng Tuyết có yêu cầu gì, Tri Viễn nhất định sẽ dốc lòng làm theo."
Không hiểu sao, tôi lại thấy ánh mắt Tống Tri Viễn nhìn mình lúc này vô cùng kỳ lạ.
Đó là một ánh nhìn chứa đầy sự dò xét, xót xa, áy náy và đau lòng.
Nghe hắn nói vậy, mẹ tôi mới nguôi cơn giận. Bà nắm lấy tay tôi, dịu dàng: "Tùng Tuyết, Tri Viễn đã nói như thế rồi, con có nguyện vọng gì thì cứ thẳng thắn nói ra."
Nói đoạn, bà liếc nhìn bá mẫu Tống gia bằng ánh mắt đầy uy h.i.ế.p: "Hắn là kẻ đọc sách, không thể nói lời rồi nuốt lời. Mà cho dù hắn có dám lật lọng, mẹ cũng sẽ chống lưng cho con đến cùng."
Tôi hoàn toàn không nghi ngờ lời mẹ nói. Là ái nữ duy nhất của Đại Trưởng công chúa, mẹ tôi từ trước đến nay muốn gì được nấy; đã vậy cha tôi — Trấn Quốc công — trong mắt ngoài phu nhân ra thì chẳng còn ai khác.
Đúng chuẩn bối cảnh đỉnh cao của một nữ phụ độc ác danh giá.
Nếu không phải trước đây tôi luôn ra sức biểu lộ rằng mình mê đắm Tống Tri Viễn đến phát điên, chắc chắn mẹ tôi sẽ không bao giờ nhượng bộ nói ra những lời này.
Tôi nhìn Tống Tri Viễn đang nhìn mình với vẻ mặt đầy lo lắng, suy nghĩ một lúc lâu, rồi thản nhiên đáp:
"Không có gì đâu ạ. Mẹ ơi, con đâu có quen vị công t.ử này."
(2)
Lời tôi vừa dứt, cả căn phòng lập tức rơi vào khoảng lặng như tờ.
Mẹ tôi ngơ ngác một lúc, rồi dè dặt hỏi lại: "Tùng Tuyết, con vừa nói gì cơ?"
Trong đầu tôi, hệ thống bắt đầu điên cuồng réo chuông cảnh báo:
“Cảnh cáo ký chủ: Tha thứ cho Tống Tri Viễn, định ra hôn ước!
Cảnh cáo ký chủ: Tha thứ cho Tống Tri Viễn, định ra hôn ước!”
Thế nhưng tôi coi như không nghe thấy, chỉ nhìn mẹ nở một nụ cười nhẹ tênh: "Con nói là, con căn bản không quen biết vị công t.ử này."
Tống Tri Viễn lúc này bắt đầu luống cuống, vội vàng tiến lên phía trước: "Tùng Tuyết, nàng đừng nói lời hồ đồ, sao nàng lại không quen biết ta cho được?"
Nhìn gương mặt quen thuộc ấy, trong lòng tôi bất giác dâng lên nỗi cảm khái.
Tống Tri Viễn là thanh mai trúc mã của tôi. Từ trước khi hệ thống thức tỉnh, tôi đã đem lòng thầm thương trộm nhớ hắn. Khi đó, tôi đâu biết mình sẽ trở thành bức phông nền cho câu chuyện của kẻ khác. Ngay cả khi hệ thống xuất hiện, tôi vẫn ngây thơ nghĩ rằng nó đến để giúp tôi cùng Tống Tri Viễn nên duyên.
Tôi không hề ngờ được rằng, trong câu chuyện tình giữa Tống Tri Viễn và Giang Thời Thanh, tôi rốt cuộc chỉ là một nữ phụ độc ác ngáng đường, đáng ghét.
Tôi từng ngỡ bản thân chưa đủ tốt, nhiệm vụ hoàn thành chưa trọn vẹn nên mới khiến Tống Tri Viễn xiêu lòng trước Giang Thời Thanh. Sang đến kiếp thứ hai, tôi tự thấy mình đã vì hắn mà hi sinh tất cả, vứt bỏ toàn bộ sự kiêu ngạo vốn có của một đích nữ quyền quý. Chúng tôi khi ấy chỉ còn một tầng giấy mỏng chưa chọc thủng, mọi chuyện tưởng chừng sẽ thuận theo lẽ tự nhiên mà đơm hoa kết trái.
Cho đến khi Giang Thời Thanh lại xuất hiện lần nữa.
Mãi về sau tôi mới hiểu, trong thế giới này, hai người họ mới là nhân vật chính; còn tôi chẳng qua chỉ là một gã hề nhảy nhót làm nền cho tình yêu của bọn họ thêm phần rực rỡ.
Bây giờ, cái hệ thống này vẫn muốn ép tôi giẫm lên vết xe đổ ấy sao?
Nghĩ đến đây, tôi vờ tỏ vẻ nghi hoặc, cất giọng xa cách: "Tùng Tuyết quả thực không quen biết công t.ử. Nếu công t.ử là người đọc sách hiểu lễ nghĩa, xin hãy tự trọng."
Vẻ lo lắng trên mặt hắn bỗng chốc chuyển thành nét sợ hãi, giọng điệu mang theo sự van nài: "Ta biết nàng đang giận, nhưng đừng đùa với ta như thế có được không?"
"Nàng từng nói muốn đính hôn cùng ta mà. Bây giờ chỉ cần nàng gật đầu, chúng ta liền đính ước, được không nàng?"
Ngay từ đầu tôi đã thấy ánh mắt hắn nhìn mình rất kỳ lạ, nghe đến câu này, tôi rốt cuộc cũng hiểu ra ngọn ngành.
Tên Tống Tri Viễn này tám chín phần là cũng đã trọng sinh. Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, hắn không đi tìm một Giang Thời Thanh hiện đang sống khổ sở chật vật, mà lại chạy tới trước mặt tôi giả vờ thâm tình.
Chẳng lẽ hắn muốn ép tôi phải diễn cho xong kịch bản? Hay là hắn đang che giấu bí mật mờ ám nào khác?
Hệ thống trong đầu lại tiếp tục thúc giục: “Yêu cầu ký chủ đồng ý lời cầu hôn của Tống Tri Viễn.” Sau đó là chuỗi lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ.
A, quả nhiên là muốn ép tôi theo đúng lộ trình đã định sẵn.
Tôi bật cười nhạt: "Công t.ử xin hãy tự trọng, đừng ở đây nói lời mê sảng. Tùng Tuyết ta không bao giờ thích loại nam nhân yếu đuối, trói gà không c.h.ặ.t như công t.ử đâu."
Tống Tri Viễn c.h.ế.t sững trước câu nói thẳng thừng của tôi.
Ngược lại, mẹ tôi bên cạnh thì mừng ra mặt, bật cười nói: "Xem ra ông trời vẫn còn có mắt! Con gái ta tuy phải chịu một kiếp nạn, nhưng đổi lại đã hoàn toàn tỉnh ngộ."
Dứt lời, bà quay sang nhìn mẫu thân Tống Tri Viễn, lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách: "Mời phu nhân dẫn con trai về cho, sẵn tiện mang hết đống lễ vật tạ lỗi này về. Phủ Trấn Quốc công chúng ta chẳng thiếu thốn mấy thứ này. Từ nay về sau, xem như hai đứa trẻ chưa từng quen biết nhau đi."
Nhà họ Tống tuy không phải bậc công hầu vọng tộc nhưng cũng là dòng dõi có tiếng tăm ở đất kinh thành. Mẹ tôi vừa dội cho một gáo nước lạnh như thế khiến Tống phu nhân bẽ bàng, không biết giấu mặt vào đâu.
Song vì phần đuối lý thuộc về con trai mình, bà ta cũng chẳng dám trở mặt làm ầm lên với phủ Quốc công, chỉ đành vội vã hành lễ rồi lôi kéo Tống Tri Viễn rời đi.