Chương 3
Sau đó bay đến mép giường, nằm xuống bên cạnh tôi.
Tôi:!!!
"Cô làm gì vậy?!"
Gương mặt âm u kia của nữ quỷ vậy mà cũng lộ vẻ vô tội: "Ngủ chứ gì."
"Cứ bay tới bay lui trong phòng mệt lắm."
Tôi run rẩy chỉ Tần Triều.
"Cô ngủ bên anh ấy đi... anh ấy gan lớn."
"Không."
Nữ quỷ cau mày: "Nam nữ thụ thụ bất thân."
Tôi sắp khóc rồi.
Chỉ có thể liên tục nhích về phía Tần Triều.
Lúc này tôi cũng chẳng lo nổi chuyện ranh giới gì nữa, cả người gần như chui vào lòng anh.
Thanh kiếm gỗ đào kẹp giữa hai chúng tôi.
Cấn bụng dưới hơi đau.
Tần Triều lại rất bình tĩnh.
Anh nhắm mắt dưỡng thần, dáng vẻ ung dung như ông cụ non, dường như tâm trạng còn khá tốt.
Nhưng tôi thì không may như vậy.
Nữ quỷ kia còn cố tình thổi hơi vào tai tôi!
Gió âm lành lạnh.
Dọa tôi cứ chui vào lòng Tần Triều.
Để tiết kiệm tiền, trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ, bóng đèn còn chập chờn.
Sau lưng vang lên tiếng cười hì hì của nữ quỷ:
"Này, chẳng phải cô bắt anh ta làm bạn trai ba ngày sao?"
"Đêm dài đằng đẵng thế này chán lắm."
"Hay là hai người hôn nhau một cái, tôi sẽ không dọa cô nữa, thế nào?"
10
Tôi nghĩ thầm hóa ra đây còn là một nữ sắc quỷ.
Nghĩ lại.
Cô ta còn chẳng có con ngươi, chắc thị lực cũng không tốt lắm nhỉ?
Tối om thế này, tôi mượn góc giả vờ hôn một cái, chắc cô ta cũng không biết...
"Được thôi."
Tôi đáp rất dứt khoát.
Tần Triều đang giả ngủ bên cạnh cũng kinh ngạc nhìn sang.
【Ha ha ha dọa nam chính giật mình, sao đồng ý luôn rồi??】
【Cười c.h.ế.t, nam chính căng thẳng gì vậy, cứ l.i.ế.m môi mãi là có ý gì?】
【Anh ơi sao trông anh như rất muốn vậy...】
Tôi chớp mắt với Tần Triều, ra hiệu anh bình tĩnh.
Anh quay mặt đi, vành tai bị ánh đèn nhuộm đỏ bừng.
"Cô... nháy mắt với tôi cũng vô dụng, tôi... tôi không..."
Còn chưa nói xong.
Tôi đã áp sát.
Ngón tay đặt trên môi anh, vốn định hôn lên chính ngón tay mình.
Nhưng nữ quỷ nằm bên giường nhìn chằm chằm, đột nhiên u ám nói:
"Không được gian lận."
Sau đó cứng rắn kéo ngón tay tôi ra.
Thế là tôi hôn thẳng lên môi Tần Triều.
Cảm giác ấm áp, mềm mại khiến đầu óc tôi lập tức treo máy.
Thế giới chìm vào im lặng.
Chỉ còn tiếng hô hấp của hai người.
Cho đến khi Tần Triều khẽ đẩy tôi ra.
Anh quay mặt đi, yết hầu khẽ chuyển động vì hô hấp dồn dập.
Dáng vẻ như vừa bị người ta chà đạp.
"...Xin lỗi."
Tôi nhỏ giọng xin lỗi, tiện tay kéo kiếm gỗ đào lại.
Sợ anh vì xấu hổ tức giận mà rút kiếm đ.â.m tôi.
Nhưng anh không làm vậy.
Tần Triều chỉ sờ môi, rất nhanh lại khôi phục vẻ lười nhác, như có điều suy nghĩ nói:
"Cái này tính là t.a.i n.ạ.n nghề nghiệp rồi, phải thêm tiền."
"Ít nhất năm mươi tệ."
11
Đêm dài đằng đẵng.
Chen chúc trên một chiếc giường với một người đàn ông đẹp trai quyến rũ và một nữ quỷ mặt mũi dữ tợn, hai mươi bốn giờ lật lòng trắng.
Tôi thật sự không ngủ được.
Dứt khoát chạy ra ban công uống rượu.
Nữ quỷ đi theo.
Cô ấy l.i.ế.m đôi môi khô quắt.
Tôi đã hơi quen bị dọa, thử mở một lon bia đưa qua: "Uống không?"
Cô ấy rất ghét bỏ: "Tôi chỉ uống bia thủ công."
"Ồ."
Tôi đang định rút tay về thì lon bia đã bị cô ấy cướp mất.
Dáng vẻ uống rượu của chị quỷ rất hào sảng.
Một chân gác lên ghế, ngửa đầu uống ừng ực.
...Sau đó bia không sót giọt nào chảy hết xuống sàn.
Cô ấy chép miệng.
"Thêm lon nữa!"
Ba giờ sáng, tôi và chị quỷ cứ thế kỳ quái ngồi uống rượu với nhau.
Còn biết được tên cô ấy:
"Tiểu Mãn."
Rượu quả nhiên là chất xúc tác kéo gần quan hệ giữa người với người.
Đương nhiên, giữa người và quỷ cũng vậy.
Mấy lon bia xuống bụng, tôi không nhịn được kể với cô ấy chuyện trước đây.
"Tôi nói cô nghe, tên đó... đúng là một thằng khốn."
"Đeo kính gọng vàng, trông nhã nhặn lịch sự, ban đầu đối xử với tôi rất tốt."
Tiểu Mãn hỏi tốt thế nào.
Tôi nghĩ ngợi.
Không biết có phải vì rượu hay không, ký ức hình như hơi mơ hồ, tôi cố hết sức cũng chỉ nhớ ra vài chuyện vụn vặt.
"Anh ta sẽ chạy khắp thành phố mua chiếc bánh tôi thích."
"Sẽ đội mưa rất lớn tới đưa ô cho tôi."
"Sẽ uống rượu thay tôi."
Tôi kể từng chuyện một.
Lại nghe Tiểu Mãn cười khẩy: "Thế cũng tính là tốt à?"
Tôi nuốt ngụm bia, ngượng ngùng cười: "Tôi là trẻ mồ côi mà. Những chuyện đó đã là điều tốt nhất tôi từng cảm nhận được rồi."
"Chỉ tiếc..."
"Đều là để lừa tiền tôi."
Bốn mươi bảy nghìn tám trăm sáu mươi chín tệ tiền tiết kiệm.
Bị lừa sạch.
Nghĩ đến đây, hốc mắt tôi không nhịn được cay lên, lại nghe Tiểu Mãn thong thả nói:
"Bạn trai tôi ấy à, để bảo vệ tôi đã đỡ thay tôi ba nhát d.a.o."
"Trong đó có một nhát chỉ cần lệch thêm chút nữa là anh ta mất mạng."
Tôi kinh ngạc há miệng: "Vậy anh ta nhất định rất yêu cô."
Cô ấy như nghe được chuyện cười.
Cười nghiêng ngả.
Đôi mắt không có con ngươi lấp lánh, nhưng quỷ không có nước mắt.
Cô ấy nói:
"Sau này, để cưới người phụ nữ khác, anh ta g.i.ế.c tôi."
12
Biết tên hung thủ g.i.ế.c người đó vẫn đang sống rất tốt.
Tôi lập tức phẫn nộ.
Đang định gọi Tần Triều tới bàn xem có thể giúp cô ấy báo thù hay không.
Vừa quay người.
Lại thấy Tần Triều đứng cách tôi không xa.
Anh đang lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh trăng mờ nhòe ánh mắt anh, tôi không nhìn rõ mặt.
Nhưng chẳng hiểu sao lại cảm thấy có chút bi thương.
Cảm xúc không biết từ đâu tới ấy nhanh ch.óng lấp kín l.ồ.ng n.g.ự.c, rồi lại bị một mảng bình luận tuôn ra làm loãng.
【Sao hình như cốt truyện gốc không có đoạn này? Tức c.h.ế.t tôi, chị quỷ phải xử c.h.ế.t tên cặn bã kia mới đúng!】
【Vậy rốt cuộc tình yêu là gì? Lúc yêu thì liều mạng bảo vệ bạn, lúc không yêu nữa thì có thể lấy mạng bạn.】