Chương 6

"Chiếc này lấy."

"Cái kia, cái kia cũng lấy, quẹt thẻ."

Tôi không nhịn nổi, lén kéo anh lại: "Anh điên à?"

"Mua một bộ làm dáng là được rồi."

Tần Triều không để ý tôi.

Anh rất nghiêm túc nhìn tôi từ trên xuống dưới.

Khẽ nói:

"Đẹp."

"Đẹp hơn váy giấy đốt cho người âm nhiều."

Tôi: "??"

18

Trần Sinh Vinh hẹn tôi gặp ở một quán cà phê.

Trước khi ra ngoài, tôi đeo vòng ngọc Ngu Vãn đưa, Tiểu Mãn trốn bên trong.

Để tiết kiệm tiền.

Tần Triều chẳng biết kiếm đâu ra một chiếc xe điện cũ nát, nhất quyết chở tôi tới.

Chiếc xe ngoài chuông không kêu thì chỗ nào cũng kêu.

Còn tôi bận dặn Tiểu Mãn:

"Lát nữa gặp Trần Sinh Vinh tuyệt đối đừng kích động."

"Không tìm được t.h.i t.h.ể, dù cô g.i.ế.c hắn cũng không đầu t.h.a.i được."

"Biết rồi."

Trong vòng ngọc truyền ra giọng buồn buồn của cô: "Xuống dốc rồi, mau ôm c.h.ặ.t bạn trai cô đi."

"Anh ấy—"

Tôi đang định phản bác danh xưng bạn trai.

Tần Triều cắt ngang: "Sợ ngã thì ôm tôi."

Không biết anh chọn đường kiểu gì, cái dốc vừa dài vừa đứng đến cả bản đồ dẫn đường cũng không tìm thấy lại bị anh mò ra.

Tôi ngại ôm eo.

Chỉ khẽ túm vạt áo anh, cảm giác hồn sắp bị hất bay.

...

Sắp tới quán cà phê.

Tần Triều dừng xe thả tôi xuống.

"Chu Chúc."

Anh gọi tôi đang quay người lại, muốn nói lại thôi: "Tôi ở ngay gần đây, có chuyện thì gọi bất cứ lúc nào."

"Được."

"Gặp nguy hiểm thì chạy ngay, biết chưa?"

"Được."

"...Còn nữa." Anh xoay đi xoay lại điếu t.h.u.ố.c chưa châm trong tay, nói rất nhanh: "Đừng để hắn chiếm tiện nghi của cô."

Tôi dở khóc dở cười: "Được."

"Còn cái này."

Anh đưa tôi một lá bùa, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc: "Hộ thân, cất sát người."

19

Khoảnh khắc Trần Sinh Vinh bước vào quán.

Nhiệt độ chiếc vòng ngọc trên cổ tay tôi lập tức hạ xuống, khí đen có thể nhìn thấy bằng mắt thường tràn ra ngoài.

Dọa tôi liên tục lẩm bẩm: "Bình tĩnh bình tĩnh."

"Đây là quán cà phê, tuyệt đối đừng manh động."

"Tiểu Mãn? Chị quỷ? Dì quỷ?"

Cuối cùng cô ấy cũng yên tĩnh.

"Chúc Chúc."

Trần Sinh Vinh ngồi xuống đối diện tôi.

Muốn nắm tay tôi, bị tôi thuận thế tránh đi: "Anh Sinh Vinh, anh xem muốn uống gì? Em mời."

"Được."

Hắn giả vờ vô tình đ.á.n.h giá tôi.

Từ quần áo đến trang sức.

Khóe miệng cong lên nụ cười hài lòng.

Coi như hắn biết hàng.

Từ đầu đến chân tôi đều được Tần Triều tỉ mỉ đóng gói.

Trời mới biết anh đã tốn bao nhiêu tiền.

Nghĩ thôi cũng thấy đau lòng.

Tôi đang nghĩ làm sao tiếp cận Trần Sinh Vinh thêm một bước, không ngờ hắn còn sốt ruột hơn tôi.

Trực tiếp hẹn tôi về nhà xem phim.

"Biết Chúc Chúc thích xem phim, anh đặc biệt mua máy chiếu độ nét rất tốt."

"Thật sao?"

Tôi giả vờ bất ngờ, vẻ mặt ngây thơ.

"Xe anh gọi tới rồi, đi thôi."

Trần Sinh Vinh giơ tay định ôm vai tôi.

Lại bị một người giao đồ ăn đi ngược chiều đ.â.m mạnh bật ra.

Người giao đồ ăn cao gầy, đội mũ bảo hiểm, chỉ lộ ra một đôi mắt đào hoa sâu và đẹp.

Đâm người xong còn ngông nghênh vô cùng.

Anh mắng Trần Sinh Vinh: "Không có mắt à?"

Trần Sinh Vinh ở ngoài luôn tỏ ra tính tình tốt.

Hắn đẩy gọng kính vàng, cười hiền hòa: "Xin lỗi."

Tôi và Trần Sinh Vinh lên xe công nghệ.

Qua gương chiếu hậu.

Mơ hồ có thể nhìn thấy chiếc xe điện phía sau bám theo không xa không gần.

20

"Có không?"

Nhân lúc Trần Sinh Vinh đi chỉnh máy chiếu, tôi và Tiểu Mãn xem xét xung quanh một lượt.

Nhưng không thu hoạch được gì.

Tiểu Mãn lắc đầu.

"Tôi hoàn toàn không cảm ứng được. Thi thể chắc không ở đây."

Nhưng theo những gì chúng tôi biết, mấy năm nay Trần Sinh Vinh vẫn thuê ở đây, chưa từng đổi chỗ.

"Chúc Chúc."

Phòng khách truyền tới giọng Trần Sinh Vinh: "Em muốn xem phim gì?"

"《Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương》 đi, em thích phim cũ."

"Được."

Tôi và Trần Sinh Vinh ngồi trên sofa.

Khoảng cách bị hắn kéo ngày càng gần.

Tôi nhịn cảm giác khó chịu, giả vờ hào hứng xem phim cùng hắn.

Đến khi nhân vật "Tiểu Cường" xuất hiện trong phim, cuối cùng hắn cũng không nhịn được, giả vờ tùy ý hỏi:

"Nhà em giải tỏa... được chia bao nhiêu tiền?"

"Thật ra cũng không nhiều, chỉ vài triệu thôi. Nhưng chúng ta trả hết nợ bên ngoài, rồi mua một căn nhà để kết hôn, vẫn còn dư không ít tiền tiết kiệm!"

Tôi bày vẻ mặt mơ mộng.

Trần Sinh Vinh cười: "Chúc Chúc nhà chúng ta ngay cả kết hôn cũng nghĩ xong rồi à."

Ngón tay hắn quệt qua ch.óp mũi tôi, mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc hun tôi buồn nôn.

Nhưng tôi còn phải giả vờ ngượng ngùng.

Cho đến khi.

Hắn nghiêng đầu nhìn tôi: "Chúc Chúc, gần đây em có rảnh không? Về quê với anh một chuyến nhé."

Tim tôi chợt giật mạnh.

Bởi những dòng bình luận lâu ngày không thấy lại xuất hiện trước mắt.

Và nhắc nhở tôi:

【Haiz, năm đó nữ quỷ chính là bị tên súc sinh này lừa về quê rồi hại c.h.ế.t.】

【Cái xó núi chim không thèm ị đó, giấu xác vài chục năm cũng chẳng ai phát hiện.】

【Nữ phụ chỉ cần có chút đầu óc thì đừng nhúng vào vũng nước đục này.】

【Vô dụng thôi. Nữ phụ kiểu gì cũng không thoát kiếp c.h.ế.t. Đi còn có một đường sống, không đi thì chờ oán khí Tiểu Mãn bùng nổ, mất lý trí, người đầu tiên c.h.ế.t vẫn là cô ấy.】

...

"Chúc Chúc?"

Giọng Trần Sinh Vinh dịu dàng: "Em đừng hiểu lầm, anh chỉ muốn chúng ta có một khởi đầu chính thức."

"Anh muốn dẫn em tới trước mộ bố mẹ anh, để họ gặp em, được không?"

Tôi ngẩng đầu cười với hắn.

"Được."

21

Từ nhà Trần Sinh Vinh đi ra.

Trời đã tối.

Ra khỏi khu dân cư, tôi liền thấy bóng người đứng bên kia đường.

Tần Triều đúng là có một bộ da đẹp.

Tựa vào xe châm điếu t.h.u.ố.c thôi mà không hiểu sao lại khiến chiếc xe điện cũ nát kia như tăng giá lên mấy lần.

Anh cụp mắt, dường như đang thất thần, giữa mày có vài phần bực bội.

Tôi không vội qua đó.

Ngược lại đứng bên này dòng xe lặng lẽ nhìn anh.

Hình như.

Cứ như...

Chương 6 - Nữ Phụ Pháo Hôi Không Muốn Chec - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia