“Bạch Tuyết dùng thần thức nhìn thấy cảnh c.h.é.m g-iết trong rừng Mê Vụ, mới biết được, cụ thể tại sao đôi bên lại c.h.é.m g-iết tàn bạo như vậy, cô cũng không biết.”
“Bọn chúng sao phải c.h.é.m g-iết lẫn nhau?”
“Tìm một đệ t.ử Ngũ Hoa Tông tới hỏi một chút không phải biết nguyên nhân rồi sao?”
Bạch Tuyết biết Vân Sở Hân không thông minh, không ngờ cô không thông minh đến mức này.
Vân Sở Hân không nghe ra sự ghét bỏ trong lời Bạch Tuyết, gật đầu nói:
“Ngươi nói đúng, chúng ta đi tìm một đệ t.ử Ngũ Hoa Tông hỏi một chút đi.”
Đệ t.ử Ngũ Hoa Tông trong rừng Mê Vụ không ít, hai người nhanh ch.óng tìm được đệ t.ử Ngũ Hoa Tông.
Đoàn đệ t.ử này chính là đệ t.ử Phù Phong, thấy Vân Sở Hân đã lâu không thấy bóng dáng, mọi người thấy cô đã là tu vi Trúc Cơ rồi, rất cung kính gọi:
“Gặp qua sư tổ.”
Vân Sở Hân nâng cao cằm, chỉ vào một kẻ tùy tùng thường theo cô hỏi:
“Cố Thành, ngươi nói cho ta xem, tại sao đệ t.ử Kiếm Tông và Ngũ Hoa Tông chúng ta gặp mặt là c.h.é.m g-iết?”
Cố Thành cung kính nói:
“Sư tổ, chuyện là thế này…”
Cố Thành kể lại đơn giản ân oán giữa hai tông.
“Chuyện là như vậy, sư tổ vừa mới trúc cơ, vẫn là mau quay về tông môn đi.”
Cố Thành tốt bụng khuyên nhủ, tuy Vân Sở Hân đã Trúc Cơ rồi, năng lực chiến đấu của cô thì người làm tùy tùng như hắn vẫn rõ.
Cố Thành khuyên cô về tông, không phải là lo lắng cho cô, mà là không muốn làm tùy tùng theo sau lưng Vân Sở Hân nữa.
Vân Sở Hân hiện tại là Trúc Cơ kỳ, đối mặt là đệ t.ử Trúc Cơ của Kiếm Tông, hắn là tu vi Luyện Khí, đi theo sau lưng cô, chắc chắn lấy hắn làm bia đỡ đạn.
Tiên lộ của hắn còn dài, không đáng làm bia đỡ đạn cho người khác, hắn là tu vi Luyện Khí, đối mặt là đệ t.ử Luyện Khí Kiếm Tông, trong tay hắn có một đống bùa chú, không sợ.
Nhưng đệ t.ử Trúc Cơ thì không được, tuy quy định đệ t.ử Trúc Cơ không được ra tay với đệ t.ử Luyện Khí, ai biết Vân Sở Hân có lấy hắn làm đệm lưng không.
Thường ngày Vân Sở Hân đều là kẻ không động tay, việc gì cũng là tùy tùng làm cho cô, khi mạng sống bị đe dọa, cô còn quản mạng của hắn.
Cho nên, trân trọng mạng sống, tránh xa Vân Sở Hân.
Đó là một kẻ vô sỉ không có giới hạn đạo đức.
“Không sao, vậy các ngươi đi đi.”
Vân Sở Hân phất tay, nhìn Bạch Tuyết một cái, hai người hiên ngang rời đi.
Cố Thành nghi hoặc nhìn hai người đi xa, Vân Sở Hân không cần hắn làm tùy tùng nữa?
Tìm nữ tu kia làm tùy tùng cho cô?
Khi nhìn thấy Bạch Tuyết, không nhìn rõ tu vi của cô, chỉ cảm thấy trên người cô có một khí tức làm người ta kinh hãi.
Còn tưởng là bạn bè gì của cô, hóa ra là tìm được một kẻ lợi hại, không cần đám tùy tùng cặn bã như họ nữa.
Hắn ngược lại không thất vọng, trái lại thở phào một hơi, như vậy tốt nhất.
Bên kia, Tô sư huynh năm người cũng củng cố xong tu vi, chuẩn bị xuất quan quay về tông môn.
Cả năm người họ đều trúc cơ thành công, thử sức mạnh sau khi trúc cơ trong động phủ bỏ hoang kia rồi mới ra.
Họ ra ngoài cũng không đụng phải sự tấn công của đệ t.ử Kiếm Tông, nhưng tu sĩ rèn luyện trong rừng Mê Vụ đều đang nói về chuyện giữa Kiếm Tông và Ngũ Hoa Tông.
Năm người nghe mà mù mờ.
“Đại sư huynh, bọn họ nói là có ý gì?”
Giang Nam hỏi.
Tô sư huynh dùng thần thức quét một vòng, xem xung quanh có đệ t.ử Ngũ Hoa Tông không, có thì hỏi một chút là rõ thôi.
Nhưng thần thức của huynh không thấy có đệ t.ử Ngũ Hoa Tông, huynh nói:
“Chúng ta quay về tông môn trước đi, về tới nơi là biết thôi, còn phải tới tông môn báo cáo một chút.”
Vừa trúc cơ thành công, họ còn cần bế quan tu luyện một chút, pháp thuật dùng khi Luyện Khí kỳ đều không phù hợp dùng khi Trúc Cơ kỳ nữa.
Hiện tại họ đều chưa có pháp thuật dùng cho Trúc Cơ kỳ, nếu đụng phải đệ t.ử Kiếm Tông, họ không chiếm được lợi thế.
“Được.”
Thế là năm người vội vã lao về phía tông môn.
“Ơ?
Đó không phải là Tô Phúc sao?”
Người theo sau lưng Vân Sở Sở, Tô Triệt bất ngờ nhìn thấy năm người, năm người đó hắn dĩ nhiên là quen biết.
Nhìn thấy tu vi của năm người lại là Trúc Cơ kỳ, nhưng cũng là bộ dạng vừa mới trúc cơ, Tô Triệt khá bất ngờ, với thực lực này mà bọn họ chạy tới g-iết đệ t.ử Kiếm Tông?
“Bọn họ mới bộ dạng vừa trúc cơ, bọn họ sao cũng ra ngoài?”
Ngô Hạo cũng nhìn ra tu vi của bọn họ.
“Không biết, đi hỏi thử xem, với thực lực thế này mà ra ngoài, chẳng phải là nộp mạng.”
Nhìn bọn họ đi nộp mạng, Tô Triệt không đành lòng, trong năm người có tộc nhân của hắn không nói, trong bí cảnh còn từng bảo vệ tiểu sư muội.
Tô Triệt và Ngô Hạo hai người lập tức hiện thân, nhanh ch.óng tới trước mặt năm người.
Năm người không nhìn rõ người tới, tưởng là tu sĩ tấn công họ, năm người triệu hồi pháp khí phòng thủ, đợi nhìn rõ là Tô Triệt hai người, Tô sư huynh kinh ngạc nói:
“Tiểu thúc sao cũng ở đây?”
Ông nội của Tô sư huynh và cha của Tô Triệt là anh em họ, xét về bối phận Tô Triệt là chú của huynh, Tô Triệt lại là người nhỏ nhất trong các anh em.
Tô Triệt nhìn bọn họ một cái:
“Chúng ta chỉ tới xem thử thôi, các ngươi sao cũng ở đây?”
Đại sư huynh đáp:
“Chúng tôi trúc cơ ngay trong rừng Mê Vụ, vừa mới củng cố tu vi nói chuẩn bị về tông, nghe một số tu sĩ nói, Ngũ Hoa Tông chúng ta và Kiếm Tông xảy ra chuyện gì sao?”
Tô Triệt:
“Ồ, hèn gì, chuyện này nói rất dài dòng, các ngươi mau quay về tông môn đi, ta để nhị sư đệ tiễn các ngươi về, sau khi về tới nơi thì củng cố tu vi triệt để, pháp thuật tu luyện cho tốt, khi chưa có thực lực thì đừng ra ngoài, an tâm ở trong tông môn đi.”
“Cảm ơn tiểu thúc, chúng cháu biết rồi.”
Thực sự xảy ra chuyện rồi, năm người tuy trong lòng không biết là chuyện gì, nhưng nghe Tô Triệt nói rất nghiêm trọng, họ cáo biệt Tô Triệt, theo Ngô Hạo quay về tông môn.
Trên đường quay về, Ngô Hạo cũng thỏa mãn sự tò mò của họ, kể lại đầu đuôi sự việc.
Đến cổng tông môn, Ngô Hạo mới quay người tiến vào rừng Mê Vụ.
Bên kia, Vân Sở Hân có sự bảo giá hộ tống của Bạch Tuyết, nhanh ch.óng quay về tông môn, sau khi về tông môn, tới Chấp Sự Điện báo cáo vừa về, liền bị Lưu Thanh Lai mời cả hai tới động phủ của Thương Ngộ.
Thương Ngộ nhìn Vân Sở Hân từ trên xuống dưới một lượt, phát hiện thần hồn của cô không có gì khác thường, hắn mới nhìn Bạch Tuyết với ánh mắt nặng nề, xác định Bạch Tuyết là yêu thú ngũ giai hóa thành hình người.