“Tiểu t.ử, bản thần thú còn trị không được các ngươi."
Tiểu Phượng Hoàng thầm hừ lạnh trong lòng, theo chỉ thị của Vân Sở Sở bảo những con yêu thú này cút đi.
Nó dùng phương thức truyền âm gầm lên một tiếng về phía lũ yêu thú:
“Cút."
Lũ yêu thú nghe xong, vội vàng vắt chân lên cổ mà cút.
Tiểu Phượng Hoàng lúc này mới biến thành hình dạng chim sẻ nhỏ, lao về phía Vân Sở Sở như tia chớp, Vân Sở Sở cũng như tia chớp thu nó trở lại không gian.
Ngay lúc Tiểu Phượng Hoàng hiện nguyên hình trên không trung đầy phong cách đó, Yêu Vương đang nhắm mắt tu luyện trong rừng yêu thú đã phát hiện ra, hắn trong nháy mắt liền tới nơi Tiểu Phượng Hoàng hiện nguyên hình.
Tuy nhiên bóng ma cũng chẳng thấy đâu.
Hắn bắt lấy một con yêu thú cấp ba chạy về hỏi:
“Nói, vừa rồi có phải có thần thú Phượng Hoàng xuất hiện ở đây không?"
Yêu Vương là yêu thú cấp năm, sớm đã hóa thành hình người, lúc này một khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận trực tiếp dọa cho con yêu thú kia ngất đi.
“Phế vật!"
Yêu Vương vứt đi, lại bắt lấy một con Thương Ưng hỏi:
“Vừa rồi có phải có thần thú Phượng Hoàng xuất hiện không?"
Hắn tuyệt đối không nhìn nhầm, tuy thời gian Tiểu Phượng Hoàng hiện thân rất ngắn, nhưng đó tuyệt đối là thần thú Phượng Hoàng.
Thương Ưng run rẩy gật đầu liên hồi, lúc này do uy áp khi Tiểu Phượng Hoàng phóng thích huyết mạch chi lực lên bọn chúng, m-áu trong cơ thể vẫn còn đang sôi sục đây này, nghĩ đến thôi mà vẫn còn sợ hãi.
Yêu Vương vứt con Thương Ưng đi, thần thức quét về phía các tu sĩ nhân loại đang chạy trốn tới thành Phi Tiên, hắn đoán con Phượng Hoàng này là linh thú khế ước của tu sĩ nhân loại nào đó.
Thực lực của Tiểu Phượng Hoàng còn yếu, nếu là thần thú vô chủ, sớm đã đến rừng yêu thú bắt hắn cút đi rồi, đâu tới lượt hắn làm Yêu Vương.
Mà lý do hắn tìm Phượng Hoàng tự nhiên là vì m-áu Phượng Hoàng, nếu có thể lấy được một giọt tinh huyết Phượng Hoàng, hắn luyện hóa biết đâu còn có thể phi thăng Linh giới.
Chỉ là hắn tìm một vòng cũng không tìm thấy hơi thở của Phượng Hoàng, mà lúc này các yêu thú cấp bốn cũng đã ra hết rồi.
Tu sĩ nhân loại cũng có tu sĩ Hóa Thần bay tới.
Yêu Vương không muốn chạm mặt với tu sĩ nhân loại, vung tay lớn một cái mang theo lũ yêu thú đều quay về rừng yêu thú.
Yêu Vương không ngờ lần thú triều này còn có thu hoạch ngoài ý muốn, vậy hắn liền phát động thú triều mãnh liệt, nhất định ép con Tiểu Phượng Hoàng kia ra.
Vừa về đến nơi, Yêu Vương liền đi tìm các yêu thú cấp năm khác bàn chuyện này.
Yêu Vương về bàn chuyện tạm thời không nhắc tới, bọn họ vừa đi, sáu vị tu sĩ Hóa Thần cũng tới, giống như Yêu Vương, sớm đã không thấy tung tích của Tiểu Phượng Hoàng.
Sáu vị tu sĩ Hóa Thần lục soát khắp cả rừng yêu thú, cũng không thấy Tiểu Phượng Hoàng, đành phải quay về phủ.
Mà nhóm người Vân Sở Sở thuận lợi thoát thân, bay không xa, Vân Sở Sở quả nhiên cảm nhận được hơi thở của kỳ Hóa Thần, nàng biết những lão quỷ này sẽ tới tìm Tiểu Phượng Hoàng.
Nàng không phải Vân Sở Hân, không muốn đi làm tâm điểm chú ý đó, cũng không phải nữ chính, không được thiên đạo che chở, sợ không bảo vệ được Tiểu Phượng Hoàng.
Thấy các lão quỷ Hóa Thần quay đi quay lại, Vân Sở Sở mới thở phào nhẹ nhõm, sau này ở trong rừng yêu thú cố gắng đừng để nó ra ngoài.
Còn một điều khiến Vân Sở Sở lo lắng là không biết Vân Sở Hân có đem chuyện nàng khế ước Tiểu Phượng Hoàng nói ra ngoài không, còn có Nguyệt Bạch Phong của Kiếm Tông, lúc đó bọn họ cũng có mặt.
Nghĩ tới tâm trạng liền không tốt, thực lực không đủ, ngay cả linh thú cũng không bảo vệ được.
“Tiểu sư muội, các muội không sao chứ?"
Đúng lúc Vân Sở Sở đang mải suy nghĩ, nghe thấy Tô Triệt gọi nàng.
“Đại sư huynh, muội không sao."
Vân Sở Sở hoàn hồn, thấy rất nhiều tu sĩ Kim Đan ngự kiếm bay tới, Tô Triệt nằm trong số đó.
Tô Triệt thấy sắc mặt nàng không được tốt lắm, nói với các tu sĩ Kim Đan khác một tiếng liền dừng lại, lúc nãy Tiểu Phượng Hoàng biến về nguyên hình huynh ấy cũng nhìn thấy, lúc đó còn tưởng là tiểu sư muội xảy ra chuyện gì, nên mới triệu Tiểu Phượng Hoàng ra.
Sau khi hơi thở của những yêu thú cấp ba đó rút đi, biết là Tiểu Phượng Hoàng dọa lui lũ yêu thú cấp ba đó.
Nhưng lại dẫn tới kẻ lợi hại hơn.
Tô Triệt dừng lại, nhóm người Vân Sở Sở đều dừng lại.
“Gặp qua sư thúc."
Nhóm người Lý Hương Nhi vội vàng hành lễ với Tô Triệt.
Tô Triệt xua tay:
“Không cần khách sáo như vậy, các ngươi không sao là tốt rồi, mau về nghỉ ngơi một chút đi."
Biết họ đều rất mệt mỏi, chiến đấu liên tục năm sáu ngày, họ vẫn là thực lực Trúc Cơ thôi, có thể kiên trì được đã là rất khá rồi.
Nhóm người Lý Hương Nhi biết Tô Triệt đây là muốn nói chuyện riêng với Vân Sở Sở, họ thức thời nói:
“Đa tạ sư thúc, vậy bọn con xin phép về trước."
Mấy người nói xong lại vẫy tay với Vân Sở Sở.
Vân Sở Sở:
“Các cậu về trước đi, tớ theo sau sẽ tới."
Sau khi nhóm người Lý Hương Nhi đi, Tô Triệt mới lấy một trận bàn ra khởi động, lại lấy ra hai cái bồ đoàn, nói với Vân Sở Sở:
“Tiểu sư muội ngồi đi."
“Được, đại sư huynh cũng ngồi."
Sau khi hai người ngồi xuống, Tô Triệt hỏi:
“Tiểu sư muội, lúc nãy Tiểu Phượng Hoàng ra ngoài không bị người khác phát hiện là của muội chứ?"
“Không có, tuy nhiên cũng có người biết muội khế ước Tiểu Phượng Hoàng."
Vân Sở Sở kể lại chuyện khế ước Tiểu Phượng Hoàng lúc đó.
Tô Triệt im lặng một lát rồi nói:
“Vậy Vân Sở Hân không nói ra chắc là có tư tâm, muốn đoạt lấy của muội, nếu không đoạt được, không chừng sau này cũng sẽ nói ra.
Thiếu tông chủ Kiếm Tông tới tận bây giờ vẫn chưa tới tìm muội gây chuyện, nghĩ là cậu ta sẽ không dòm ngó đồ của muội đâu.
Lần này cậu ta cũng tới thành Phi Tiên, tiểu sư muội chú ý cậu ta là được."
Vân Sở Sở gật đầu, Vân Sở Hân không đoạt được, với tính cách của cô ta chắc chắn sẽ nói ra, còn về phần người tên Nguyệt Bạch Phong đó, người này sách có miêu tả qua về hắn, nói hắn bất cần đời, kiêu ngạo hống hách, là một nhị thế tổ chính gốc.
Đi theo sau Vân Sở Hân, là kẻ đi tiên phong chính hiệu, Vân Sở Hân chỉ đâu đ.á.n.h đó, cuối cùng còn có kết cục t.h.ả.m thương.
Về mặt nhân phẩm, thật sự không miêu tả rõ lắm.
“Vậy tiểu sư muội về nghỉ ngơi một chút đi, sư huynh còn phải đi theo nhìn xem, ước chừng sau khi Tiểu Phượng Hoàng hiện thế, thú triều lần sau sẽ không đơn giản như vậy đâu."
Thần thú toàn thân đều là bảo bối, hơn nữa sức chiến đấu mạnh mẽ, yêu thú sẽ thèm nhỏ dãi với nó, tu sĩ nhân loại ai ai cũng muốn có được nó, cho nên yêu thú chắc chắn sẽ đại quân kéo tới, ép Tiểu Phượng Hoàng hiện thân.
“Được ạ, đại sư huynh cẩn thận."
Vân Sở Sở cũng nghĩ tới hậu quả này, lúc đó không còn cách nào khác, nàng một mình hoàn toàn có thể vào không gian, khi đó nhóm người Lý Hương Nhi đi theo nàng, còn có rất nhiều tu sĩ, hơn nữa yêu thú đã ra tay với các tu sĩ rồi.