“Ngày đó con Tiểu Phượng Hoàng làm náo động dù thời gian ngắn, nhưng cô ta đã nhìn thấy, nghĩ tới việc bị Vân Sở Sở làm bị thương, nếu không phải Bạch Tuyết cứu cô ta một mạng, cô ta đã ch-ết dưới tay Vân Sở Sở rồi.”

Cục tức này nhất định phải xả, chính là không để Vân Sở Sở dễ chịu.

Trên người Vân Sở Sở có không gian, đinh ninh nàng ch-ết không được, nhưng gây cho nàng một rắc rối lớn khiến nàng không được yên ổn, vậy chẳng phải khoái chí sao.

Vì vậy Vân Sở Hân lập tức bay ra khỏi đám người, tới trước mặt Yêu Vương lớn tiếng nói:

“Yêu Vương, ta biết thần thú Phượng Hoàng ở trên người ai?"

“Ồ?

Tiểu tiên t.ử xin cứ nói, nếu làm bản vương như ý, bản vương nhất định sẽ có hồi báo hậu hĩnh."

Trong lòng Yêu Vương vui mừng, lập tức hứa hẹn.

Hiện trường im lặng như tờ, nhiều người nhiều yêu thú như vậy tất cả đều nhìn chằm chằm Vân Sở Hân.

Vân Sở Hân hưởng thụ cực kỳ, cô ta thích nhất trở thành tâm điểm chú ý như thế này, cho dù không phải vì cô ta.

Tô Triệt trong đám người tức giận không thôi, muốn ra tay với cô ta, Vân Sở Sở một tay giữ huynh ấy lại, lắc đầu với huynh ấy, hôm nay nàng cuối cùng sẽ trở thành mục tiêu công kích, bị đem lên lửa mà nướng, nếu nàng phủ nhận không có Phượng Hoàng, nói không chừng có người sẽ dùng Chân Ngôn Phù với nàng, loại phù chú này hiếm thấy nhưng Phù Tông lại có, sau đó chắc chắn sẽ dẫn tới sự công phẫn của các tu sĩ, nếu nàng đưa, Tiểu Phượng Hoàng chắc chắn sẽ không cho.

Đằng nào nàng cũng không được lợi gì cả.

Vân Sở Sở lập tức giành lời trước khi Vân Sở Hân mở miệng, ngự kiếm bay tới, đứng trước mặt Yêu Vương.

Yêu Vương thấy lại tới một nữ tu, tò mò đ.á.n.h giá Vân Sở Sở, ngay khoảnh khắc nhìn thấy dung nhan đó, mắt Yêu Vương sáng rực.

Nữ tu này đẹp quá, Yêu Vương nhìn ngẩn cả người.

Các tu sĩ cũng không hiểu sao Vân Sở Sở cũng đi lên, trong lòng mọi người có đủ loại suy đoán, có người đoán Vân Sở Sở cũng biết thần thú Phượng Hoàng ở trên người ai, cũng muốn đi lĩnh thưởng của Yêu Vương.

Phần lớn Ngũ Hoa Tông đều quen biết hai người họ, biết quan hệ của hai người, cho rằng Vân Sở Sở là đi phá đám Vân Sở Hân.

Chỉ có Nguyệt Bạch Phong biết là chuyện gì, thực ra chuyện Vân Sở Sở khế ước Tiểu Phượng Hoàng, sau đó cậu ta đều quên sạch rồi, người dưới tay cậu ta thấy cậu ta chưa bao giờ nhắc tới, tự nhiên sẽ không đem tin tức truyền ra ngoài.

Nếu bị người Thanh Loan Tông biết đi tìm phiền phức của nữ tu kia, đoạt được Tiểu Phượng Hoàng thì người xui xẻo lại là Kiếm Tông bọn họ.

Không ngờ hôm qua Tiểu Phượng Hoàng hiện thân trong rừng yêu thú, hôm nay Yêu Vương còn tìm tới cửa.

Càng không ngờ tới kẻ chuyên phá chị mình lại đang hãm hại chị mình, Nguyệt Bạch Phong khoanh tay xem kịch hay.

Lão tổ Thanh Loan nhìn hai người lại vui mừng, thần thú là thứ mà tu sĩ ngự thú bọn họ mơ ước nhất, đợi biết là ai, nhất định phải nghĩ cách đoạt về khế ước.

Mấy vị lão tổ Hóa Thần khác trong lòng không có loại suy nghĩ đó, có thể khế ước thần thú đó là cơ duyên của người ta, cơ duyên của người khác mà đoạt là phải gánh nhân quả, đều là đại tu sĩ Hóa Thần, đối mặt là tới Linh giới, gánh nhân quả, lúc xông đường Thông Thiên, vốn đã là cửu t.ử nhất sinh, lúc đó có thể là thập t.ử vô sinh.

Nhân quả như vậy họ gánh không nổi.

Vân Sở Hân liếc nhìn Vân Sở Sở, không ngờ nàng sẽ tự mình ra mặt, cô ta cười như không cười nhìn Vân Sở Sở.

Ý đó là đang nói xem bây giờ nàng tính sao.

Vân Sở Sở ghét bỏ trừng lại cô ta, nếu không có Bạch Tuyết cô ta còn cơ hội ở đây đắc ý sao.

Vân Sở Sở thu hồi tầm mắt, chắp tay hành lễ với Yêu Vương, vừa định nói chuyện, đột nhiên Yêu Vương thẳng tắp ngã xuống đất, sống ch-ết không biết.

Sự việc đột ngột, mọi người...

Vân Sở Hân...

Vân Sở Sở...

Đây là tình huống gì, mọi người đều ngơ ngác.

Chỉ có Đế Huyền trên Thần giới cong môi nhìn Vân Sở Sở trong gương, người phụ nữ nhỏ của hắn gặp nguy hiểm rồi, sao không giúp nàng hóa giải đi.

Chỉ là người phụ nữ xấu xí bên cạnh kia, nhìn sao mà đáng ghét thế nhỉ?

Chính là người phụ nữ xấu xí này suýt chút nữa hại người phụ nữ nhỏ của hắn, phải cho cô ta chút màu sắc mới được.

Hắn chỉ tay một cái lên trán Vân Sở Hân trong gương, chỉ thấy một luồng bạch quang b-ắn vào thức hải của cô ta, trong chốc lát Vân Sở Hân vẫn đang ngơ ngác ánh mắt đờ đẫn.

Một hơi thở sau cô ta mới khôi phục tỉnh táo, chỉ là sau khi tỉnh táo cô ta nhìn trái nhìn phải, phát hiện sao mình lại vô duyên vô cớ ở đây, nhìn thoáng qua yêu thú bên dưới và đám người phía sau, sợ tới mức cô ta lập tức bay trở về đám người.

Mọi người thấy vậy đều tưởng cô ta bị dọa, cũng không thấy lạ về hành động của cô ta.

Vân Sở Sở phản ứng lại, cũng sờ sờ mũi, ngự kiếm quay trở lại.

Nàng cũng tò mò Yêu Vương đang yên đang lành sao lại cắm đầu xuống đất?

Lẽ nào có cao nhân đang giúp nàng?

Có thể không, ở đây nhiều đại lão Hóa Thần như vậy đều không biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, lẽ nào là lão tổ Ngũ Hoa Tông ra tay giúp nàng?

Vân Sở Sở đầy bụng nghi hoặc, tổng cảm thấy lão tổ Ngũ Hoa Tông không có bản lĩnh đó, vừa rồi nàng liếc nhìn lão tổ Ngũ Hoa Tông một cái, ông ta lộ vẻ nghi hoặc, sắc mặt không khác gì năm vị lão tổ kia, rõ ràng cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Cũng có rất nhiều tu sĩ nhìn về phía nàng, ánh mắt gì cũng có.

Có nghi hoặc, có nghi ngờ, cũng có tò mò.

Vân Sở Sở biết, thần thú có rõ ràng trên người nàng hay không, sau này phiền phức của nàng cũng không ngừng.

Nàng không biết đây là Đế Huyền cố ý sau khi nàng ra mặt mới ra tay, mục đích chính là để đám tu sĩ nghi ngờ nàng, cho nàng có cảm giác cấp bách đẩy nhanh tốc độ tu luyện, tu vi của nàng quá thấp, bao giờ mới tới được Thần giới.

Lúc này yêu thú ồn ào hỗn loạn, Yêu Vương vừa rơi xuống đất liền có yêu thú cấp bốn cấp năm hóa thành hình người lao về phía Yêu Vương, phát hiện hắn đã không còn hơi thở.

Yêu Vương ch-ết rồi, bọn họ bây giờ rắn mất đầu, đều không biết làm thế nào, có những yêu thú đang âm thầm rút lui về rừng yêu thú, có những yêu thú nhìn đám tu sĩ nhân loại dày đặc, trong lòng đang rục rịch.

Yêu Vương đột nhiên ch-ết, sự chú ý của sáu vị lão tổ Hóa Thần chuyển từ trên người Vân Sở Sở hai người đi, sáu vị bọn họ nhìn nhau, đều không biết vì sao Yêu Vương đột nhiên t.ử vong.

Chỉ là yêu thú vẫn chưa rút đi, họ đứng trên không trung cũng không động đậy, lặng lẽ đợi xem yêu thú tiếp theo sẽ làm gì.

Muốn chiến thì chiến thôi.

Bên phía yêu thú loạn thành một đoàn, yêu thú cấp năm liếc nhìn tu sĩ nhân loại trên không trung, dặn dò mấy con yêu thú đã hóa hình cấp bốn, khiêng Yêu Vương lên, nhanh ch.óng rút lui về rừng yêu thú.

Tu sĩ nhân loại thấy yêu thú cuối cùng rút lui, đều thở phào nhẹ nhõm, cuộc chiến ngày hôm nay cuối cùng không bùng nổ nữa.

Chương 196 - Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia