“Nàng lại động thần thức quay về phòng tu luyện, không thể chờ đợi được muốn xem sau khi tẩy kinh phạt tủy, tốc độ hấp thụ linh khí của cơ thể có thể tăng nhanh bao nhiêu.”
Nàng lập tức khoanh chân ngồi xuống, vận hành 《Phượng Hoàng Quyết》.
Lượng lớn linh lực được hấp thụ vào thể, Vân Sở Sở ăn kinh không nhỏ, linh lực hấp thụ nhiều hơn trước hai lần, tốc độ cũng nhanh hơn trước một lần.
Với tốc độ tu luyện như vậy, tin rằng rất nhanh sẽ tu luyện tới Hóa Thần.
Vân Sở Sở tu luyện một canh giờ, tu luyện lần này đạt tới bão hòa, trước kia hai canh giờ cũng không thể đạt tới bão hòa, còn linh lực hấp thụ cũng không phải giống nhau, là nhiều hơn gấp hai lần trước kia đấy.
Tốc độ tu luyện không những nhanh, linh lực còn nhiều hơn, đồng thời cũng tiết kiệm cho nàng không ít thời gian.
Trong lòng Vân Sở Sở vui mừng khôn xiết.
Nghĩ đến phù lục đóng vai trò lớn trong bí cảnh, Vân Sở Sở liền nảy sinh ý định học chế phù.
Trước kia thời gian sợ không đủ, bây giờ thời gian không lo.
Phù lục dùng tiện lại thuận tay, rất hợp khẩu vị của nàng.
Quan trọng có thể từng nắm từng nắm ném, quá lực lượng.
Vân Sở Sở vung tay, vài chiếc ngọc giản liền xuất hiện trong tay nàng.
Những ngọc giản này chắc là của đệ t.ử Phù Tông, đều là 《Phù Lục Đại Toàn》, 《Phù Lục Tường Giải》... những thứ này cũng là cơ sở học phù lục, muốn học, phải học từ cái cơ sở này trước.
Vân Sở Sở dùng thần thức quét qua một lượt đơn giản rồi đặt ngọc giản xuống, đi tới phòng kho để đồ.
Nàng muốn sắp xếp lại những thứ đạt được trong bí cảnh một lượt, về chế phù không chỉ có những thứ này, tìm hết ngọc giản liên quan đến phù lục ra.
Đến lúc đó xem cùng một lượt.
Trong phòng bừa bãi vứt túi trữ vật, những thứ này đều là thu được từ bí cảnh, ít nhất cũng có hàng ngàn cái.
Đa số đều là từ trên người tu sĩ đoạt xá bị g-iết ma hồn mà có, còn có đồ đạt được trong động Tẩy Tủy Quả đó, tu sĩ thực sự g-iết không nhiều.
Nghĩ đến những bộ xương trắng trong động kia chưa được an táng, đợi sau lần bế quan này rồi đi Mê Vụ Sâm Lâm chọn một mảnh đất phong thủy tốt cho bọn chúng đi.
Vân Sở Sở di chuyển ra một mảnh đất trống, bắt đầu dọn dẹp những túi trữ vật này.
Lúc này, trong bí địa Ngũ Hoa Tông, Vô Kỵ dẫn Bạch Tuyết gõ cửa động phủ của Thương Ngộ lão tổ.
Bản địa này là do khai sơn tổ sư Ngũ Hoa Lão Tổ của Ngũ Hoa Tông khai phá ra, chuyên cung cấp cho các Hóa Thần lão tổ trong tông tu luyện.
Linh khí ở đây bức người, Vô Kỵ cũng hít sâu một hơi linh khí.
Ngay cả Bạch Tuyết cũng tham lam hít một hơi, đi theo Vân Sở Hân đừng nói tĩnh tâm tu luyện đàng hoàng, nơi linh khí nồng đậm như vậy càng không dám nghĩ tới.
Nếu trở thành khách khanh trưởng lão của Ngũ Hoa Tông, vậy sau này cô có thể tu luyện ở đây rồi.
Thương Ngộ đang đả tọa thấy người tới, ngẩn ra một hơi, lập tức vung tay mở cửa động phủ, Vô Kỵ và Bạch Tuyết mới vào được.
“Vô Kỵ bái kiến lão tổ.”
Sau khi vào Vô Kỵ lập tức hành lễ.
Bạch Tuyết hành lễ đồng bối với Thương Ngộ.
Thương Ngộ nhìn Bạch Tuyết một cái, chỉ vào bồ đoàn đối diện nói:
“Ngồi xuống nói đi.”
Vô Kỵ Bạch Tuyết gật gật đầu, khoanh chân ngồi xuống.
“Các con tới tìm lão phu có chuyện gì?”
Vô Kỵ gật gật đầu nói:
“Dạ, lão tổ, chuyện là thế này…”
Vô Kỵ kể lại sự việc một lượt đơn giản.
Thương Ngộ nghe xong lông mày nhíu ngày càng c.h.ặ.t, hóa ra Vân Sở Hân có thể khế ước yêu thú ngũ giai không phải bản lĩnh cá nhân của cô, là thần hồn mạnh mẽ đó áp chế Bạch Tuyết, lúc trước ông nghĩ thế nào cũng không thông, hóa ra chuyện lại là thế này.
Chỉ là bây giờ thần hồn mạnh mẽ đó lại đoạt xá Vân Sở Hân, vậy nhất định phải tiêu diệt thần hồn đó.
Dù sao cô khoác trên mình lớp da là thân phận đệ t.ử Ngũ Hoa Tông, ra ngoài gây ra chuyện tổn hại nhan sắc Ngũ Hoa Tông, mất mặt vẫn là Ngũ Hoa Tông.
Ngũ Hoa Tông rất coi trọng danh dự, đường đường là tông môn số một Lăng Vân không thể mang tiếng xấu được.
“Vậy cô ta về tông môn chưa?”
Bạch Tuyết lắc đầu:
“Chưa ạ, cô ta chắc hẳn tới hàn đầm ở Mê Vụ Sâm Lâm rồi.”
Bạch Tuyết sau khi lên phi thuyền thì dùng thần thức quét qua rồi, còn lúc đệ t.ử Ngũ Hoa Tông xuống phi thuyền, cô cũng nhìn qua rồi, không phát hiện bóng dáng Vân Sở Hân.
Đây cũng nằm trong dự tính của cô, lực khế ước với cô xóa bỏ, liền biểu thị Vân Sở Hân đã ch-ết, lại đội lớp da Vân Sở Hân quay về Ngũ Hoa Tông, đây chẳng phải tự lao đầu vào chỗ ch-ết sao.
Thần hồn đó rất cáo già, chuyện ngu xuẩn như vậy không phải là thứ cô ta có thể làm ra, hơn nữa dù thần hồn mạnh đến đâu, cũng không phải đối thủ của mấy vị đại tu Hóa Thần.
Không quay về Ngũ Hoa Tông, vậy nhất định phải tìm nơi trốn đi tu luyện, Bạch Tuyết suy đi nghĩ lại, thần hồn rất có khả năng tới hàn đầm, linh khí băng ở đó nồng đậm, có thể nhanh ch.óng nâng cao tu vi của cô ta.
Chẳng phải còn một câu gọi là, nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất, ai cũng sẽ không nghĩ cô ta còn quay lại hàn đầm.
Vậy cô ta nhất định sẽ đi ngược lại.
Thương Ngộ nghe Bạch Tuyết nói, trầm ngâm một chút nói:
“Đợi chút nữa con đi cùng Vô Kỵ làm thủ tục, xong xuôi rồi tới đây tùy tiện chọn một động phủ, cứ ở đây tu luyện đi, chức vụ cứ treo ở Linh Dược Phong.”
Trong lòng Bạch Tuyết vui mừng, lập tức đứng dậy hành lễ với Thương Ngộ nói:
“Đa tạ Thương Ngộ lão tổ.”
Thương Ngộ xua xua tay, răn dạy một chút nói:
“Không cần cảm ơn, xem ở việc phẩm hạnh con tốt, Ngũ Hoa Tông liền thu nhận con, nhưng sau này con hành sự phải vì Ngũ Hoa Tông mà suy tính ba lần, nếu có gây ra chuyện tổn hại Ngũ Hoa Tông hoặc chuyện bất lợi cho đệ t.ử Ngũ Hoa Tông, lão phu nhất định sẽ không nương tay.”
Ông không sợ Bạch Tuyết làm yêu, có thể lấy mạng cô bất cứ lúc nào, nhưng dù sao đây là yêu thú ngũ giai, một khi phát điên, chịu tổn hại vẫn là Ngũ Hoa Tông.
Bạch Tuyết không do dự nói:
“Lão tổ yên tâm, Bạch Tuyết vào Ngũ Hoa Tông chính là người của Ngũ Hoa Tông, không thể làm ra chuyện có hại cho Ngũ Hoa Tông được.
Vốn dĩ ta muốn ở lại Ngũ Hoa Tông, chính là đồ một nơi tu luyện yên ổn, đến lúc đó lại đi xông Thiên Thông Lộ.”
Thương Ngộ biết cô nói là lời thật, cũng không tiện nói thêm gì:
“Vậy thì tốt nhất, các con đi xử lý việc trước đi, xong rồi theo chúng ta đi một chuyến tới Mê Vụ Sâm Lâm.”
Giải quyết thần hồn đó cũng là chuyện không thể chậm trễ.