“Tiểu Phượng Hoàng hỏi, tiểu hắc cẩu khờ thì khờ thật, hình như không sợ huyết mạch thần thú của nó nha.”
“Nó là khí linh của Trấn Hồn Tháp.”
“Trấn Hồn Tháp?
Chưa từng nghe, rất lợi hại sao?”
Tiểu Phượng Hoàng trong đầu tìm kiếm thông tin liên quan tới Trấn Hồn Tháp, nghĩ nửa ngày cũng không biết là cái thứ gì.
Nó lắc lắc đầu:
“Không biết đó là thứ gì.”
“Trấn Hồn Tháp là một trong mười đại thần khí, đứng cuối cùng, Côn Khư Giới của ta đứng thứ năm, Trấn Hồn Tháp này đột ngột xuất hiện trong bí cảnh này, là ta thu nó vào không gian, sau này có cơ hội đưa nó về Minh giới……”
Vân Sở Sở kể lai lịch của Trấn Hồn Giới đơn giản cho Tiểu Phượng Hoàng nghe.
“Ý ngươi là nói, để nam thần của ngươi đưa Trấn Hồn Tháp về Minh giới?
Ngươi không khế ước?”
Tiểu Phượng Hoàng không hiểu sao Vân Sở Sở lại ngốc thế, thần khí tự nhiên có được cũng không cần, còn muốn đưa trả về.
Nó muốn một món còn không có được, tiểu Sở Sở không chỉ có Côn Khư Giới, còn có Trấn Hồn Tháp trong tay, thật là người so người, tức ch-ết người.
Vân Sở Sở nghe ra giọng điệu chua chua của Tiểu Phượng Hoàng, gõ gõ đầu nó, “Làm người thì vẫn là đừng tham lam, Trấn Hồn Tháp vốn dĩ thuộc về Minh giới, hơn nữa bản thân Trấn Hồn Tháp cũng có chủ nhân, ta dù có cưỡng chiếm cũng chiếm không được, không bằng bán một ân tình cho Minh Đế, nói không chừng ngày nào đó dùng tới ân tình này.”
Tiểu Phượng Hoàng hừ hừ hai tiếng:
“Ngươi cũng thật nghĩ ra được, còn ngày nào đó dùng tới ân tình này, đó là nơi nào, đó là nơi phải ch-ết mới tới được.”
Vân Sở Sở nhếch môi, “Ta biết mà, chính là biết mới làm vậy, người luôn có một c-ái ch-ết, nói không chừng ngày nào đó thật sự ch-ết, cũng nói không chừng ngày nào đó ta thật sự dùng tới nha.”
Nàng tuy nói đùa với Tiểu Phượng Hoàng, nhưng với tính cách tự đại cuồng vọng của Tiểu Phượng Hoàng, và tính cách cao điệu trơ trẽn của Phượng Hoàng Hỏa, không chừng ngày nào đó mang tai họa tới cho nàng.
Dù sao cũng lấy được bảo vật ở chỗ tiểu hắc cẩu, vậy bán Minh Đế một ân tình, Đế Huyền ra mặt, Minh Đế nói gì cũng sẽ đưa.
“Ngươi nghĩ cũng xa thật.”
Tiểu Phượng Hoàng không cho là đúng nói, sở hữu Côn Khư Giới dễ dàng mà ch-ết, đó thật sự là uổng phí thần khí này.
Tuy nhiên Tiểu Phượng Hoàng căn bản chưa từng nghĩ tới, nếu cái gì cũng vạn năng, Côn Khư Giới này sao lại tổn hại lưu lạc tới hạ giới, khiến Vân Sở Sở có được, còn Trấn Hồn Tháp này sao lại xuất hiện ở đây.
“Đúng thế, ngươi vĩnh viễn không biết t.a.i n.ạ.n và ngày mai cái nào tới trước.”
Vân Sở Sở u u nói.
“Thôi, không nói cái đó nữa, sắp tới cuối rồi, xem cuối cùng là nơi gì đi?”
“Ừm!”
Vân Sở Sở khẽ ừ một tiếng, trong lòng đang nghĩ Tiểu Phượng Hoàng sau khi tẩy huyết mạch càng tự cho là đúng, xem ra phải sớm giải trừ khế ước thần hồn với nó, nàng không muốn bị tên nhị này hố.
Vân Sở Sở lúc này rất muốn Đế Huyền xuất hiện trước mặt nàng, chàng có khả năng đó.
Nhưng……
Cuối của sông ngầm xuất hiện trong thần thức Vân Sở Sở, nàng lơ lửng bay lên, chỉ bay về phía cuối.
Cuối sông ngầm, là một hồ nước rất lớn, hồ nước nằm ở trung tâm một lòng chảo, xung quanh đều là núi cao, trên núi núi non trùng điệp, cây cối xanh tươi.
Rõ ràng linh khí ở đây rất nồng đậm.
Nước trong hồ xanh biếc, gió nhẹ thổi qua mặt hồ, sóng nước lấp lánh, ánh mặt trời chiếu xuống mặt hồ, như trải một lớp vàng, lấp lánh kim quang, rất đẹp.
Không ngờ nơi này đẹp như vậy, Vân Sở Sở nhìn tới ngây người.
“Ầm ầm……”
Bỗng nhiên trong hồ một tiếng vang lớn, một con quái vật khổng lồ phóng lên trời.
Sóng lớn ngất trời từng lớp từng lớp vỗ vào bờ hồ, khí lãng đó khiến Vân Sở Sở chấn bay ra ngoài, ngã quay về cửa sông ngầm.
Mọi thứ xảy ra quá đột ngột, một người một chim đều ngẩn người.
“Một con phá giao cũng dám giở trò trước mặt bản thần thú, tìm ch-ết!”
Tiểu Phượng Hoàng cánh vung lên, phóng lên trời.
“Lệ!”
Một tiếng phượng gáy lảnh lót Tiểu Phượng Hoàng xòe bản thể, một đầu lao về phía Giao Long giữa không trung.
“Cái gì?”
Giao Long mới sợ ngây người, thấy có con người và một con chim nhỏ đặt chân vào địa bàn của nó, mới từ trong hồ bay lên, không ngờ con chim nhỏ đó lại là Phượng Hoàng.
“Đồ ngu, cũng không mở mắt to ra nhìn chúng ta là ai?”
Tiểu Phượng Hoàng khinh bỉ Giao Long không thôi, trước mặt nó cũng dám đắc ý.
Giao Long sợ tới mức run cầm cập, bò phục trên không trung, nhìn cũng không dám nhìn Tiểu Phượng Hoàng một cái.
Huyết mạch chi lực trên người Tiểu Phượng Hoàng, đè nén huyết mạch trong cơ thể nó cuồn cuộn, cơ thể không thể động đậy như sắp nổ tung vậy.
“Cầu xin tiền bối giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho tiểu nhân một mạng, tiểu nhân cũng là vô ý mạo phạm.”
Giao Long run run rẩy rẩy cầu xin nói.
“Tiểu Sở Sở ngươi tới đi, ngươi nói xem xử lý nó thế nào?”
Tiểu Phượng Hoàng liếc nhìn Vân Sở Sở gọi, dù sao người bị chấn ra ngoài hoảng sợ không phải nó, liền cho tiểu Sở Sở trấn kinh thôi.
Nhìn, nó đối với tiểu Sở Sở vẫn là rất tốt.
Vân Sở Sở lúc này đang ngẩn người, Giao Long kia chấn bay nàng qua đây, thật khéo là đụng phải một trận pháp, lúc vừa ra ngoài còn chưa nhìn thấy.
Nhìn thì không nhìn thấy, bị Giao Long chấn bay qua, bất kể đụng vào đâu, tổng phải đụng vào cơ thể thôi, nhưng nàng như bị đụng vào bông vậy.
Vậy ở đây chắc chắn có trận pháp rồi, còn là một trận ẩn nặc cao cấp, cho nên thần thức của nàng không phát hiện ra là bình thường, mà tên Tiểu Phượng Hoàng đó căn bản sẽ không chú ý tới những thứ này.
Vân Sở Sở không có cách đó phá vỡ, đành phải gọi Tiểu Phượng Hoàng tới, nàng vẫy vẫy tay về phía Tiểu Phượng Hoàng.
Tiểu Phượng Hoàng không biết Vân Sở Sở bị làm sao, gọi nó qua đành phải qua, nó liếc mắt nhìn Giao Long, cho nó một cảnh cáo, mới bay qua.
“Ngươi phá trận pháp này đi.”
Tiểu Phượng Hoàng vừa tới, Vân Sở Sở chỉ vào một chỗ nói.
“Ở đây có trận pháp sao?”
Tiểu Phượng Hoàng vừa hỏi vừa đ.á.n.h ra một luồng linh lực.
“Bốp!” một tiếng, trận pháp liền bị Tiểu Phượng Hoàng phá vỡ, Tiểu Phượng Hoàng mới biết ở đây thật sự có trận pháp.
Trận pháp vừa phá vỡ, lại lộ ra một động phủ, một người một chim lập tức phóng thần thức vào trong kiểm tra.