“Tộc trưởng đã hạ lệnh, nhất định phải g-iết ch-ết Dư Diêu, lấy lại đồ vật.”
Thế là Dư Diêu bắt đầu chế độ chạy trốn, các Nguyên Anh phía sau điên cuồng đuổi theo.
Nhưng đồ thoát thân trên người Dư Diêu thật sự quá nhiều, mười mấy Nguyên Anh phía sau nhất thời không làm gì được nàng, cư nhiên để nàng trốn mất.
Lưu tộc, trong cung điện của Lưu tộc trưởng, tộc trưởng phu nhân vội vã chạy đến, vừa bước vào cung điện liền gấp gáp hỏi:
“Gấp gáp gọi ta đến như vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?”
Lưu tộc trưởng chỉ vào bồ đoàn:
“Phu nhân ngồi xuống trước đã, ta từ từ nói cho nàng nghe.”
Lưu phu nhân ngồi xuống nhìn Lưu tộc trưởng, thấy thần tình ông rất bình tĩnh, không giống như có chuyện gì xảy ra, bà cau mày hỏi:
“Nếu không có chuyện gì thì ông hỏa thiêu hỏa liêu gọi ta đến làm gì, ông không biết ta đang luyện đan cho Châu nhi sao, lát nữa nó lại không vui bây giờ.”
Nghĩ đến dung mạo của Lưu Uyển, phu nhân khi nhìn thấy nhất định sẽ đi điều tra, Lưu tộc trưởng suy nghĩ một lát, quyết định nói trước với bà một tiếng.
Giấy không gói được lửa, Lưu Uyển là một người sống sờ sờ đột nhiên xuất hiện trong tộc, cho dù không gặp mặt cũng sẽ truyền đến tai phu nhân.
Chi bằng nhân cơ hội này nói cho bà ấy biết luôn.
Thế là ông nói:
“Phu nhân, lát nữa có một người muốn gặp nàng, khi nàng nhìn thấy người đó, trước tiên đừng quá kích động.”
Lưu phu nhân không hiểu:
“Người nào muốn gặp ta mà còn phải kích động, kích động cái gì?”
Lưu tộc trưởng ôn tồn nói:
“Ta nói trước ở đây thôi, đợi nàng nhìn thấy rồi, có vấn đề gì cứ đừng nóng nảy, hỏi ta là được.”
Lưu phu nhân trợn trắng mắt với ông:
“Vậy chi bằng ông nói luôn cho ta nghe bây giờ đi.”
Hiện tại Lưu tộc trưởng chưa muốn nói cho bà biết, ông vẫn chưa rõ Lưu phu nhân sẽ có phản ứng thế nào, nếu bà ấy nóng lòng muốn biết thân phận của Lưu Uyển thì ông sẽ nói, nếu không muốn thì lại là chuyện khác.
“Nàng gặp người rồi hãy nói.”
Lưu phu nhân là người tính tình nóng nảy, nghe Lưu tộc trưởng nói vậy, bà liền tò mò, nói:
“Vậy bây giờ gọi người đó đến đây đi, bản phu nhân xem xem rốt cuộc là người nào mà lại khiến bản phu nhân đừng kích động.”
Lưu tộc trưởng gật đầu, gọi đệ t.ử đến bảo:
“Đi tìm Lưu Uyển tiểu thư đến đây.”
Vị đệ t.ử này chính là người đã dẫn Lưu Uyển đi chọn cung điện, hắn gật đầu rồi lập tức đi ra ngoài.
“Lưu Uyển?”
Lưu phu nhân nghe thấy cái tên Lưu Uyển thì vô cùng ngạc nhiên, Lưu tộc từ khi nào lại có người tên là Lưu Uyển?
“Phu nhân chờ một chút nhé.”
Lưu tộc trưởng vẫn giữ ngữ khí ôn hòa nói.
“Được rồi, dù sao cũng không mất bao nhiêu thời gian, bản phu nhân cứ chờ xem.”
Nói đoạn, Lưu phu nhân nhắm mắt ngồi đợi.
Phía bên kia, vị đệ t.ử kia nhanh ch.óng đến cung điện của Lưu Uyển, thuật lại lời của Lưu tộc trưởng một lượt.
Lưu Uyển kinh ngạc:
“Ngươi nói Lưu phu nhân muốn gặp ta?”
Nàng căn bản không ngờ lại nhanh đến vậy, còn tưởng Lưu tộc trưởng ném nàng ở đây rồi không thèm ngó ngàng tới nữa chứ.
“Đúng vậy, vừa rồi tộc trưởng mới gọi phu nhân đến.”
“Ồ, vậy chúng ta đi thôi.”
Lưu Uyển đóng cửa cung điện, cùng vị đệ t.ử đó đến đại điện của Lưu tộc trưởng.
Cửa đại điện không đóng, hai người trực tiếp đi vào.
Lưu phu nhân đang nhắm mắt tọa thiền, thần thức cảm nhận được Lưu Uyển đi vào, bà lập tức nhìn về phía nàng.
Khi nhìn thấy dung mạo của nàng, bà đột nhiên mở to mắt, quay phắt lại nhìn Lưu Uyển.
Bà chớp chớp mắt, tưởng mình xuất hiện ảo giác, nữ tu này sao lại giống bà hồi trẻ đến thế.
Lưu Uyển cũng đang quan sát Lưu phu nhân, hai người quả thực rất giống nhau, chỉ là một người chín chắn, một người thanh xuân.
Lưu phu nhân nhảy vọt một cái đến trước mặt Lưu Uyển, quan sát nàng thật kỹ.
“Sao lại giống như vậy?
Ngươi là ai?”
Lưu phu nhân gấp gáp hỏi, lại rất kinh ngạc.
Nhà mẹ đẻ của bà căn bản không có người này, Lưu tộc cũng không, bà càng không có con riêng nào cả, cô gái này từ đâu chui ra?
Lưu Uyển mím c.h.ặ.t môi, nàng không nói lời nào mà nhìn về phía Lưu tộc trưởng.
Lúc này Lưu tộc trưởng mới bước tới, nắm lấy tay Lưu phu nhân trấn an:
“Phu nhân đừng gấp, chúng ta qua bên kia từ từ nói.”
Ông lại đuổi vị đệ t.ử trong điện ra ngoài, tiện tay đóng cửa điện, rồi giăng thêm một kết giới.
Lưu phu nhân lắc đầu, bà thoát khỏi tay Lưu tộc trưởng, nắm lấy bả vai Lưu Uyển, gấp gáp hỏi:
“Ngươi mau nói đi, rốt cuộc ngươi là ai?”
Lưu phu nhân sốt ruột đến mức cổ họng sắp bốc khói rồi, trên người Lưu Uyển bà cảm nhận được một loại cảm giác thân thiết, một loại cảm giác huyết mạch chí thân, bà rất muốn lại gần Lưu Uyển, rất muốn rất muốn ôm nàng, cảm giác này trên người Lưu Ngọc Châu là không hề có.
Lưu tộc trưởng không lên tiếng, Lưu Uyển chắc chắn sẽ không mở lời, nhìn dáng vẻ gấp gáp của Lưu phu nhân, sự oán hận trong lòng Lưu Uyển trái lại càng nhiều thêm vài phần.
Lưu Ngọc Châu kia có phải con gái ruột của bà hay không, bao nhiêu năm qua bà không hề nghi ngờ sao?
Lưu tộc trưởng bất đắc dĩ, ông thở dài một tiếng, kéo Lưu phu nhân lại nói:
“Phu nhân đừng gấp, để ta nói cho nàng nghe.”
Lưu tộc trưởng còn vỗ vỗ lưng Lưu phu nhân để giúp bà bình tĩnh lại, sợ bà quá xung động.
Lưu phu nhân được Lưu tộc trưởng trấn an một hồi, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, lúc này bà mới quay đầu nhìn Lưu tộc trưởng.
Lưu tộc trưởng dắt bà ngồi xuống, ôn tồn nói:
“Phu nhân, nàng có thấy nàng ấy rất giống con gái của chúng ta không?”
Lưu phu nhân gật đầu lia lịa.
Chẳng phải sao, trên người Lưu Uyển bà mới cảm nhận được cảm giác huyết mạch tương liên.
Còn về Lưu Ngọc Châu thì không có cảm giác đó, chẳng qua nó lớn lên giống Lưu tộc trưởng, nên bà chưa bao giờ nghĩ đó không phải con gái mình, vả lại đó là đứa trẻ bà đã sinh ra, sao có thể giả được.
Hôm nay nhìn thấy Lưu Uyển, đầu óc bà như nổ tung, một loại dự cảm không lành tự nhiên sinh ra.
Lưu tộc trưởng liếc nhìn Lưu Uyển, thấy nàng thần sắc tự nhiên, lúc này mới nói:
“Không sai, đây chính là con gái của chúng ta, là đứa con gái năm đó nàng sinh ra, Châu nhi nó không phải, nó và Ngọc Trân là song bào thai, là có người đã tráo đổi chúng...”
Lời của Lưu tộc trưởng còn chưa dứt, Lưu phu nhân chỉ thấy ngũ lôi oanh đỉnh, bà mắt tối sầm lại, ngay lập tức ngất đi.
“Phu nhân!”
Lưu tộc trưởng hoảng hốt, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy bà.
“Đến đây, giúp một tay đỡ lấy.”