“Dung mạo cũng thay đổi, so với trước kia càng thêm thanh nhã tuấn lãng, hiện giờ nhìn qua có vài phần dáng vẻ tiên phong đạo cốt.”

“Tiểu sư muội, rốt cuộc chuyện này là thế nào, mau kể cho đại sư huynh nghe xem?”

Sau khi hai sư huynh muội ngồi xuống, Tô Triệt nóng lòng muốn hỏi.

Hồn bài và hồn đăng của tiểu sư muội rõ ràng đã hủy, sao tiểu sư muội còn có thể sống sờ sờ trở về được?

Điều này hoàn toàn đảo lộn thế giới quan của huynh ấy, huynh ấy thực sự không thể nghĩ thông được nguyên do trong đó.

Vân Sở Sở gật đầu.

Trước mặt Tô Triệt, nàng không hề giấu giếm điều gì.

Vốn dĩ định không nói cho huynh ấy biết sự tồn tại của Đế Huyền, nhưng nàng lại không cách nào giải thích được việc mình làm sao quay về được, đành phải kể tuốt tuột ra hết.

Dù sao Tô Triệt cũng không phải người ngoài, biết cũng chẳng sao.

“Hóa ra là như vậy, chỉ là tên ma tu đáng hận kia!”

Tô Triệt nghiến răng nghiến lợi.

Đáng tiếc huynh ấy hiện giờ mới chỉ là Hóa Thần nhỏ bé, so với Ma Thần xa vời kia quả thực là cách biệt mười vạn tám nghìn dặm.

Đừng nói tới chuyện báo thù, ngay cả đời này huynh ấy có thể tu luyện tới đâu cũng còn chưa biết chắc được.

Vì vậy huynh ấy chỉ có thể hận trong lòng.

“Đừng đáng hận nữa, bây giờ cho dù có hận ch-ết tên mị ma kia chúng ta cũng không có năng lực tiêu diệt hắn.

Tuy nhiên có Đế Huyền ở đó, chắc hẳn hắn cũng chẳng có ngày lành để sống đâu.”

Vân Sở Sở lập tức nắm lấy tay Tô Triệt, khuyên nhủ.

Đi giận một tên ma thần làm gì, chẳng phải là tự làm mình bực mình sao, nàng còn chẳng thèm giận nữa là.

Chủ yếu là giận cũng bằng thừa.

Trước mặt hạng người như vậy, giận ch-ết cũng vô ích.

Trong mắt mị ma, bọn họ đến con kiến cũng chẳng bằng, hà tất phải tự làm khổ cái mạng nhỏ của mình.

“Được được được, sư huynh không giận nữa là được chứ gì.

Vậy muội nói xem người tên Đế Huyền đó, hắn đối xử với muội thế nào?”

Tô Triệt không ngờ tiểu sư muội lại có một nhân vật lớn như vậy bảo vệ, lại còn thích nàng nữa.

Ngay cả Linh giới huynh ấy cũng chưa nóng lòng muốn tìm hiểu bằng chuyện này.

Huynh ấy là đại sư huynh, nhất định phải tìm hiểu thật kỹ cái tên nhóc thối kia, sao lại có thể lừa mất tiểu sư muội của họ như vậy được.

Trong lòng Tô Triệt thấy không thoải mái chút nào, cứ cảm giác như bông cải trắng nhà mình bị một con lợn ủi mất vậy.

“Hắn ấy à, cũng được lắm, người trông cũng đẹp, thực lực lại mạnh, là một cái đùi vàng hiếm có đấy nha...”

Nhắc tới Đế Huyền, trên mặt Vân Sở Sở hiện lên một vệt hồng rạng rỡ, trong lòng ngọt ngào vô cùng.

Nàng liến thoắng kể cho Tô Triệt nghe.

Kể về việc nàng đã gặp Đế Huyền như thế nào, rồi đã giải cứu hắn ra sao...

Nghe mà Tô Triệt ngẩn người ra.

Trong nhận thức của huynh ấy, vị thần tối cao kia cũng giống như suy nghĩ của Vân Sở Sở thôi, chẳng phải nên là người không gì không làm được sao?

Thế quái nào lại bị người ta giam cầm lại, rồi còn được tiểu sư muội giải cứu nữa, đúng là chuyện khó tin mà.

Chỉ là cơ duyên này của tiểu sư muội cũng thật là...

Tô Triệt không nói được cơ duyên này là tốt hay xấu.

Nhưng trước mắt mà nói, cái lợi vẫn lớn hơn cái hại.

Nếu không thì lần này tiểu sư muội thực sự xong đời rồi.

Chỉ là hạng người như vậy mà còn bị giam cầm, kẻ giam cầm hắn thực lực còn mạnh hơn hắn.

Nếu có ngày kẻ đó biết được chính tiểu sư muội là người giải cứu hắn, liệu có tìm tiểu sư muội tính sổ không?

Nghĩ tới đó, Tô Triệt không khỏi lo lắng, ngay cả chuyện ở Linh giới cũng chẳng còn tâm trí đâu mà hỏi nữa.

Vân Sở Sở thấy sắc mặt huynh ấy thay đổi liên tục, biết huynh ấy đang lo lắng cho mình, bèn chuyển chủ đề:

“Sư huynh, huynh không tò mò về Linh giới sao?”

“Tò mò chứ, chỉ là nghe ý muội thì dường như muội chưa từng đi dạo ở Linh giới.”

“Muội đúng là chưa đi dạo, nhưng cũng đã ở đó một thời gian, tình hình khái quát ở đó muội vẫn hiểu rõ.”

Tô Triệt hứng thú hẳn lên:

“Vậy muội nói xem, Linh giới có gì khác với Lăng Vân đại lục của chúng ta?”

Vân Sở Sở nhớ lại lúc nàng và Đế Huyền ở trong khu rừng không người kia, nói:

“Linh giới đúng là một nơi thích hợp để tu luyện.

Linh khí ở đó đậm đặc hơn Lăng Vân đại lục vài lần, linh d.ư.ợ.c ở đó đều là cao giai, đều cao hơn cả loại linh d.ư.ợ.c cao giai nhất ở đây...”

Vân Sở Sở mô tả một lượt những gì mình biết.

Nghe xong, Tô Triệt nảy sinh lòng hướng tới, hận không thể bây giờ liền đi xông Thông Thiên Lộ ngay lập tức.

Kể xong, Vân Sở Sở lấy linh d.ư.ợ.c và linh mộc mình thu thập được ra cho Tô Triệt xem.

“Quả nhiên đều là đồ tốt.”

Tô Triệt nhìn đống linh d.ư.ợ.c và linh mộc trước mặt đang tỏa ra linh khí đậm đặc tới cực điểm, kinh ngạc cầm lên hít hà linh khí trên đó.

Huynh ấy có thể cảm nhận được linh khí đó đang trực tiếp chui vào cơ thể mình.

Nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Tô Triệt, Vân Sở Sở nói:

“Đại sư huynh, nếu huynh thích những thứ này thì cứ thu lại hết đi.

Nhỡ đâu có ngày huynh tới Linh giới sớm hơn muội, huynh có thể dùng tới chúng.”

“Ngoài ra, vào thời khắc mấu chốt, huynh còn có thể hấp thụ linh lực trên đó để tu luyện nữa đấy.”

Nói xong nàng đẩy đống đồ đó tới trước mặt Tô Triệt.

Tô Triệt lắc đầu:

“Đại sư huynh làm sao có thể lấy những thứ quý giá này của muội được.

Muội cứ thu lại đi, tới Linh giới tiểu sư muội vẫn cần dùng tới mà.

Đại sư huynh muốn dùng thì tự mình đi hái là được.”

Đùa à, đã Hóa Thần rồi mà còn lấy đồ của tiểu sư muội, huynh ấy thực sự thấy xấu hổ vô cùng.

Vân Sở Sở cười nói:

“Cứ cầm lấy đi đại sư huynh, muội còn nhiều lắm, chút xíu này so với chỗ muội có đúng là chẳng thấm tháp vào đâu đâu.”

“Muội chắc chắn chứ?”

“Tất nhiên là chắc chắn rồi.

Muội ở trong không gian nhỏ đó hái không biết bao nhiêu linh d.ư.ợ.c, giờ lại chưa dùng tới, hiện tại đưa cho huynh thì huynh cứ cầm lấy đi thôi.”

“Được rồi.”

Tô Triệt không cưỡng lại được sự cám dỗ của linh lực đậm đặc kia, đỏ mặt thu lại.

Sau này huynh ấy có được đồ tốt sẽ đưa cho tiểu sư muội ngay lập tức.

“Đại sư huynh, nhị sư huynh khi nào thì mới có thể xuất quan?”

Tô Triệt lắc đầu:

“Không biết nữa, ước chừng cũng giống huynh, muốn nhân cơ hội này một hơi đột phá lên Hóa Thần, chỉ là...”

Lời của Tô Triệt chưa dứt, trong lòng đã dấy lên nỗi lo âu.

Nếu Ngô Hạo muốn đột phá lên Hóa Thần thì e là không gặp may mắn như huynh ấy.

Tu vi của huynh ấy mạnh hơn tu vi của Ngô Hạo một chút.

Nếu Ngô Hạo sử dụng Vạn Niên Linh Nhũ để đột phá thì tâm cảnh tuyệt đối không thể đạt tới.

Trong tình huống như vậy mà cưỡng ép đột phá, kết cục có thể tưởng tượng được.

Vân Sở Sở nghe thấy hai chữ “chỉ là”, tim đập thình thịch, chẳng lẽ nhị sư huynh gặp vấn đề gì rồi?

Nàng vội vàng hỏi:

“Chỉ là gì ạ?

Nếu nhị sư huynh muốn đột phá thì có phải gặp vấn đề gì không?”

Chương 456 - Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia