Nhìn một lúc lâu vẫn chưa chắc chắn người trước mặt có phải là thật không, huynh ấy còn đưa tay sờ sờ đầu nàng.

Cảm nhận được hơi ấm, huynh ấy vui mừng reo lên:

“Tiểu sư muội, đúng là muội rồi, muội chưa ch-ết!

Trời ơi, chuyện này thật khó tin quá, thật là tốt quá đi...”

Ngô Hạo kích động đến mức cứ xoa xoa hai tay vào nhau, dáng vẻ luống cuống không biết phải làm sao.

Vân Sở Sở mím môi cười nói:

“Nhị sư huynh, sao huynh lại tu luyện đến mức dở sống dở ch-ết thế kia?

Nếu không phải đại sư huynh phá trận pháp ra thì giờ huynh đã đi chầu ông bà rồi.”

Sắc mặt Ngô Hạo đen lại.

Nhắc tới chuyện này, ngay cả bản thân huynh ấy cũng thấy giận chính mình.

Đang yên đang lành tu luyện trong động phủ mà lại để mình tẩu hỏa nhập ma, thật đúng là chuyện xưa nay hiếm thấy.

Tô Triệt nhìn bộ dạng của huynh ấy, cười nói:

“Chắc không phải là muốn xung kích Hóa Thần nên mới tẩu hỏa nhập ma đấy chứ?”

Ngô Hạo lườm huynh ấy một cái:

“Nếu không thì sao.”

Huynh ấy cũng không phải là nôn nóng muốn xung kích Hóa Thần, mà là trong lúc tu luyện, không hiểu sao huynh ấy cứ cảm thấy cái bình chướng đó có vẻ hơi lung lay.

Thế là huynh ấy định uống một ngụm Vạn Niên Linh Nhũ để thúc đẩy, muốn một hơi phá vỡ cái bình chướng kia.

Nhưng sau khi uống vào, linh lực của Vạn Niên Linh Nhũ đều đã hấp thụ hết sạch mà vẫn không phá vỡ được lớp bình chướng đó.

Ngược lại linh lực trong cơ thể còn trở nên bình lặng, không có phản ứng gì nữa.

Huynh ấy bực mình quá, chẳng hiểu thế nào mà lại tẩu hỏa nhập ma luôn.

Thực ra tình huống lúc đó huynh ấy cũng ngơ ngác đến ch-ết được, chẳng biết tại làm sao.

Nhưng lúc đó huynh ấy không cách nào kiểm soát được linh lực bạo động trong người mình.

Cuối cùng linh lực chạy loạn xạ, huyết khí dâng trào, ngay cả thần hồn cũng bị thương, càng không thể kiểm soát nổi linh lực nữa.

Huynh ấy chỉ đành trố mắt nhìn kinh mạch đứt vỡ, đan điền bị thương, cuối cùng tuyệt vọng chờ ch-ết.

Không ngờ, không ch-ết được, mà tiểu sư muội còn trở về nữa.

Đây có phải là trong cái rủi có cái may không?

Kinh mạch đã hồi phục này còn to hơn trước, đan điền cũng mở rộng ra, thần hồn cũng mạnh hơn một chút.

Đây không phải trong cái rủi có cái may thì là cái gì.

“Đệ đúng là.”

Tô Triệt cười khổ hai tiếng, huynh ấy cũng chẳng biết phải nói cái người nhị sư đệ này thế nào nữa, đúng là một kẻ ngốc mà.

“Đừng nói về ta nữa.

Tiểu sư muội, rốt cuộc muội là thế nào vậy?”

Ngô Hạo lườm Tô Triệt một cái.

Thật chẳng biết nhìn sắc mặt gì cả, chẳng chủ động kể cho huynh ấy nghe chuyện của tiểu sư muội, cứ phải để huynh ấy tự hỏi.

Tô Triệt...

Ai mà theo kịp cái tư duy nhảy vọt của đệ chứ.

Vân Sở Sở chẳng còn cách nào, đành phải lời ít ý nhiều kể lại tình hình lúc đó thêm một lần nữa.

“Cái gì?

Muội đã tới Linh giới rồi ư?

Vậy muội còn quay về làm cái gì, chẳng phải muội ngốc rồi sao?”

Ngô Hạo trố mắt nhìn Vân Sở Sở như nhìn một kẻ ngốc vậy.

Trời đất ơi, người ở Lăng Vân đại lục nghĩ nát óc cũng muốn tới Linh giới, tiểu sư muội hay thật, tới đó rồi mà còn muốn quay về, cái logic gì thế này?

Sao huynh ấy lại không hiểu nổi nhỉ?

Vân Sở Sở cạn lời.

Nàng ngốc sao?

Nàng đảo mắt một cái rồi nói:

“Muội không về, không cho các huynh biết muội còn sống thì các huynh có yên lòng được không?

Vả lại một nữ tu Nguyên Anh không nơi nương tựa như muội ở Linh giới mà có thể sống tốt được sao?”

Ngô Hạo không cho là đúng nói:

“Thì bọn ta cũng sẽ nghĩ cách tới Linh giới thôi mà.

Tới Linh giới rồi chẳng phải sẽ biết muội chưa ch-ết sao?

Chẳng lẽ muội lại tưởng bọn ta thật sự sẽ ngốc nghếch đi theo muội mà ch-ết à?”

Ngô Hạo thực sự không hiểu nổi cái thao tác không não này của tiểu sư muội.

Dù tu vi thấp thì cứ tìm một nơi nào đó tu luyện tới Hóa Thần rồi hãy ra ngoài.

Từ Lăng Vân đại lục muốn tới Linh giới mà không thể phi thăng thì bắt buộc phải đi xông Thông Thiên Lộ, cái Thông Thiên Lộ đó dễ xông lắm chắc, chín phần ch-ết một phần sống đấy.

Ngô Hạo cứ lắc đầu thở dài, tiểu sư muội ngốc rồi.

Vân Sở Sở lườm huynh ấy một cái.

Nếu nàng không về thì chẳng phải hai người bọn họ sẽ ngốc nghếch mà ch-ết theo nàng sao?

Đây chẳng phải là đang mở mắt nói dối ư?

Nàng cũng chẳng thèm vạch trần huynh ấy, còn gật gù ra vẻ đúng lắm:

“Nhị sư huynh nói đúng thật, não muội bị cửa kẹp rồi.

Giờ thì hay rồi, phải đi nếm trải mùi vị của Thông Thiên Lộ thôi.”

“Đệ mới ngốc ấy!

Tiểu sư muội mà không về thì hai đứa mình giờ này chắc đi chầu ông vải rồi, đệ biết cái con khỉ khô gì.”

Tô Triệt giáng một bạt tai vào đầu Ngô Hạo, mắng cho huynh ấy một trận.

Cái đồ ngốc này, tiểu sư muội mà không về thì lúc huynh ấy thăng lên Hóa Thần, cho dù không bị sét đ.á.n.h cho tan xác thành tro bụi thì cũng chẳng qua nổi cửa ải tâm cảnh kia đâu.

Còn đệ nữa, giờ này đệ có thể nhảy nhót tưng bừng ở đây được sao?

Huống hồ lần này nếu huynh không phá cái trận pháp kia ra thì đệ chẳng phải cũng đi chầu ông vải theo rồi ư.

Cái đồ ngốc này, nhìn mà thấy đau cả mắt.

Ngô Hạo xoa xoa cái đầu bị đ.á.n.h đau, liếc nhìn Tô Triệt, bấy giờ mới phát hiện huynh ấy đã là tu vi Hóa Thần rồi, miệng há hốc ra.

“Đại sư huynh huynh đã thăng lên Hóa Thần rồi ư?”

“Đúng vậy.

Đệ có biết nếu không phải tiểu sư muội trở về thì huynh căn bản không thể phá vỡ được tâm cảnh không?

Nếu không thì huynh cũng chẳng thăng lên Hóa Thần nổi, giờ này chẳng biết ra sao rồi, có khi đã vẫn lạc từ lâu rồi cũng nên.”

“Cả đệ nữa, lần này không phá trận pháp này ra thì đệ có tỉnh lại cũng chỉ là một phế nhân thôi.”

Ngô Hạo ngẩn ra, nghĩ đi nghĩ lại rồi cười gượng:

“Hì hì... thì các huynh đều biết đệ tẩu hỏa nhập ma rồi mà, đầu óc ngốc đi rồi, đừng chấp nhặt với đệ.

Phải cảm ơn tiểu sư muội mới đúng.”

Vân Sở Sở nghe lời Tô Triệt nói thì có chút bất ngờ.

Nàng quay về một chuyến coi như đã cứu được hai người họ sao?

Nàng cười nói:

“Nhị sư huynh cũng đừng cảm ơn nữa.

Bất luận thế nào, ba sư huynh muội chúng ta giờ đều bình an vô sự là tốt rồi.

Nào, ba sư huynh muội chúng ta chúc mừng một chút đi.

Chúc mừng đại sư huynh thăng lên Hóa Thần, và chúc mừng chúng ta đều vẫn ổn.”

Nói đoạn, Vân Sở Sở lập tức lấy ra ba bình linh t.ửu, mỗi người một bình.

Tô Triệt và Ngô Hạo gật đầu, mỗi người đón lấy một bình linh t.ửu, mở nút bình ra, ba huynh muội chạm bình một cái.

“Chúc đại sư huynh thăng lên Hóa Thần, sau này thăng lên những giai vị cao hơn nữa.”

Vân Sở Sở và Ngô Hạo đồng thanh nói.

Tô Triệt cười:

“Cảm ơn hai đứa.

Hai đứa cũng vậy nhé, chúng ta cùng nhau tu luyện, cả đời này đều ở bên nhau, không rời xa.”

Nói xong huynh ấy tiên phong tu một hơi hết sạch một bình linh t.ửu.

Vân Sở Sở và Ngô Hạo sau đó cũng cạn sạch.

“Khà, vẫn là linh t.ửu của tiểu sư muội ngon nhất.”

Ngô Hạo thở phào một hơi dài, chép chép miệng nói.

Vân Sở Sở nghe vậy thì mỉm cười, đem số linh t.ửu còn lại trong không gian lấy hết ra, chia đều cho mỗi người một nửa, rồi nói:

“Chỉ còn bấy nhiêu linh t.ửu thôi, các huynh uống tiết kiệm một chút nhé, muốn uống nữa thì phải đợi sau này mới ủ tiếp được.”

Chương 458 - Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia