“Mà yêu thú cấp năm biết nàng không g-iết được chúng, hơn nữa chúng tập luyện một trận, sau đó còn có thể nhận được một bình thức linh đan.

Thức linh đan này lại là cao cấp, ngay cả yêu thú cấp năm như chúng cũng có thể dùng.”

Dưới sự trọng thưởng như vậy, ngày nào cũng có không ít yêu thú cấp năm tự tìm tới làm bạn tập cho nàng.

Mà tu vi và kỹ xảo chiến đấu của nàng lại càng tiến bộ vượt bậc.

Thời gian dài, yêu thú cấp năm còn đổi thức linh đan cao cấp thành trung cấp.

Đại yêu cấp năm thường có hậu bối trong gia tộc, tộc trong có vô số yêu thú cấp một, hai, ba, bốn.

Đổi thức linh đan về cho lũ nhỏ uống thì thực lực của chúng cũng tấn thăng nhanh hơn một chút.

Trong vùng biển không thiếu linh d.ư.ợ.c, nhưng yêu thú lại không biết luyện đan.

Chỉ ăn linh d.ư.ợ.c thì không có tác dụng gì mấy, ăn không đúng cách còn bị bạo thể.

Như thế, yêu thú còn tới vùng biển hái vài loại linh d.ư.ợ.c tới trao đổi với Vân Sở Sở, hoặc nhờ nàng giúp luyện chế đan d.ư.ợ.c.

Vân Sở Sở cũng vui vẻ giúp đỡ, ngày tháng như vậy đơn giản mà phong phú, luyện đan tu luyện cả hai không bỏ.

“Vân tiểu hữu, gần đây ở đáy biển trung tâm vùng biển, tại rãnh biển kia có linh khí bạo động, ngươi có muốn đi xem thử không?”

Ngày này, Hải Sư Vương sau khi luyện tập cùng Vân Sở Sở xong, hỏi nàng.

“Linh khí bạo động?

Trước đây từng xảy ra chuyện như vậy chưa?”

Hải Sư Vương lắc đầu nói:

“Chưa từng, chúng ta sống ở đây mấy trăm ngàn năm, đây là lần đầu tiên nhìn thấy.”

Nguyên nhân gây ra linh khí bạo động có rất nhiều, Vân Sở Sở quyết định đi xem thử.

Nhỡ đâu là núi lửa dưới đáy biển sắp phun trào thì bọn họ phải rời khỏi đây.

Nếu là bảo vật xuất thế, vậy thì chắc chắn phải thu vào túi.

Để phòng ngừa đi tới xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Vân Sở Sở phải chuẩn bị một phen, nàng nói với Hải Sư Vương:

“Ngày mai đi đi, tối nay ta cần chuẩn bị một chút, sáng sớm mai ngươi tới gọi ta.”

Hải Sư Vương nói:

“Được, vậy ta về trước đây.”

Trong rãnh biển chưa từng xảy ra tình trạng như vậy, yêu thú dưới biển trong lòng cũng không chắc chắn.

Nhớ tới con thần thú Phượng Hoàng mạnh mẽ bên cạnh Vân Sở Sở, yêu thú mới thương lượng với nhau, để Hải Sư Vương nói với Vân Sở Sở, mang bọn họ tới xem thử.

Yêu thú có thể tu luyện tới cấp năm cũng không phải là loại ngu ngốc đến ch-ết, ngược lại còn rất thông minh.

Gặp phải yếu tố nguy hiểm, chúng sẽ không mạo hiểm, nhưng phải tìm cách loại bỏ.

Trung tâm vùng biển là hang ổ của bọn họ, nếu hang ổ của họ xảy ra vấn đề gì, chúng sẽ không có chỗ để về.

Sau khi Hải Sư Vương đi, Vân Sở Sở mới quay về động phủ, nàng nhìn linh d.ư.ợ.c điền trước động phủ, còn có ba con Tiểu Phượng Hoàng đang đùa nghịch bên cạnh.

Nàng quét thần thức, thấy Tiểu Đào đang tu luyện, nàng thở dài sâu thẳm.

Tiểu Đào tu luyện rất khổ cực, mấy chục năm thời gian, tu vi của nàng đã tới Kim Đan đại viên mãn, thực sự khiến Vân Sở Sở kinh ngạc không thôi.

Con bé này nhìn thì mềm yếu, thực ra ý chí vô cùng kiên cường.

Tiểu Đào đang trong lúc tu luyện, Vân Sở Sở không tiện làm phiền, liền gọi ba con Tiểu Phượng Hoàng tới, nói cho ba con biết chuyện dưới đáy biển, ý là ở đây có lẽ không ở được lâu nữa.

Tiểu Phượng Hoàng hỏi:

“Tiểu Sở Sở, ngươi nói là dưới đáy biển này có linh khí bạo động?”

Trong mắt Tiểu Phượng Hoàng đầy những ngôi sao, ở đây chán quá đi mất, ngày nào cũng không phải là tìm yêu thú cho Vân Sở Sở thì là giúp chăm sóc linh d.ư.ợ.c.

Vừa nghe thấy dưới đáy biển có linh khí bạo động, biết ngay là có chuyện vui rồi.

“Đúng vậy, Hải Sư Vương nói, cụ thể như thế nào ta cũng không rõ, bất kể là gì chúng ta đều phải đi xem thử một chút.”

“Ồ, đáy biển linh khí bạo động.”

Tiểu Phượng Hoàng chống cằm, lầm bầm niệm vài lần, đôi mắt xinh đẹp cứ quay vòng vòng, nhìn cái dáng vẻ đó là đang nghĩ xem tại sao đáy biển lại có linh khí bạo động.

Vân Sở Sở liếc nó một cái, tộc Phượng Hoàng đa số đều thuộc hệ hỏa, với nước đó là nước với lửa không dung nhau, trong trường hợp bình thường, Phượng Hoàng đều sẽ không xuống nước.

Với cái vẻ ngốc nghếch của Tiểu Phượng Hoàng, làm sao có thể biết được là nguyên nhân gì.

Chính là trong ký ức của Phong Thanh Thanh, cũng không có chuyện về linh khí bạo động dưới đáy biển, chứ đừng nói là cái đồ ngốc Tiểu Phượng Hoàng này.

“Đừng nghĩ nữa, trong ký ức của Phong Thanh Thanh đều không có chuyện gì về đáy biển cả, chứ đừng nói là cái đồ ngốc như ngươi.

Ngày mai chúng ta sẽ xuống biển, không biết có còn quay về được không, ba người các ngươi mau thu hoạch linh d.ư.ợ.c chín muồi trong linh điền đi.”

Tiểu Phượng Hoàng trừng mắt nhìn Vân Sở Sở, nó nói đúng, chuyện Phong Thanh Thanh không biết thì nó còn biết cái rắm à.

Nó đang nghĩ tới những cổ tịch được lưu trữ trong tộc Phượng Hoàng, nghĩ xem có cái gì về cái đó không.

Đáng tiếc là sách nó đọc quá ít, thật sự không nghĩ ra được.

Tiểu Phượng Hoàng không cam lòng dẫn theo Phi Hổ Thú và Bạch Linh Miêu đi thu hoạch linh d.ư.ợ.c.

Vân Sở Sở quay về động phủ đơn giản thu dọn một chút, trước tiên thu trận pháp lại, đồ dùng trong động phủ đều thu vào không gian.

Lần này nếu còn có thể quay về, bày biện lại là được.

Nhưng cảm giác của Vân Sở Sở không tốt lắm.

Linh khí bạo động dưới đáy biển, nàng không cảm thấy là bảo vật xuất thế, rất có khả năng là núi lửa dưới đáy biển sắp phun trào, chỉ là quên hỏi Hải Sư Vương, sau khi linh khí bạo động ở đó, nước biển có tăng nhiệt độ không.

Tuy nhiên ngày mai sẽ đi tới, tự mình đi xem thử.

Tiểu Đào sau một canh giờ tu luyện kết thúc, nàng cũng tới giúp hái linh d.ư.ợ.c, cuối cùng Vân Sở Sở cũng tham gia.

Tới nửa đêm, chủ tớ mấy người mới thu hoạch hết linh d.ư.ợ.c, sau đó Vân Sở Sở đều thu bọn họ vào trong không gian, rồi ở trong động phủ tu luyện chờ Hải Sư Vương tới gọi.

Trời vừa sáng Hải Sư Vương đã tới, đi cùng hắn còn có Tây Linh Quy, hai người đều hóa thành hình người, khi gặp Vân Sở Sở, cả hai vội vàng chào hỏi nàng.

Vân Sở Sở xua xua tay:

“Không cần khách khí như vậy, chúng ta đi mau thôi.”

Tây Linh Quy nói:

“Vân tiểu hữu, cứ để lão phu đưa người xuống dưới đi.”

Mục đích hắn tới chính là để đưa Vân Sở Sở, áp lực dưới đáy biển ở trung tâm vùng biển đặc biệt lớn, cũng chỉ có mai rùa của ông ta mới có thể chống đỡ được áp lực đó.

Vân Sở Sở vốn định dùng thần khí Đế Huyền đưa cho nàng, nhưng ở đây đã có lao động miễn phí, nàng cũng tiết kiệm được.

Nàng gật đầu:

“Được, vậy phiền Quy thúc rồi.”

Chương 464 - Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia