“Ả vừa tới đây một lúc, đang định rời đi thì thấy Vân Sở Sở từ trên trời giáng xuống, trong lòng ả vui sướng đến mức suýt bật cười thành tiếng.”

Ông trời có mắt, đưa con tiện nhân này tới trước mặt ả.

“Xui xẻo!”

Vân Sở Sở mắng thầm trong lòng, vội vàng tránh né.

Nàng thật không biết là cái vận xui gì, vừa vào đã gặp ngay con đàn bà điên này.

“Vân Sở Hân, mày có bệnh à?

Biết rõ không g-iết được tao mà còn nhảy vào g-iết tao, tu vi mày có tăng, nhưng cái não vẫn không tăng à.”

Vân Sở Sở vừa tránh vừa c.h.ử.i trả lại, đối đầu trực diện với ả thì chắc chắn không phải đối thủ của ả.

Nàng c.h.ử.i người vẫn c.h.ử.i được đấy nhé, còn là cái kiểu c.h.ử.i thọc thẳng vào phổi người ta.

Quả nhiên, Vân Sở Hân tức tới mức giậm chân, ả dừng tấn công, hung hăng trừng mắt nhìn Vân Sở Sở, miệng thở hổn hển, có thể thấy ả bị chọc tức đến mức nào.

Hai mắt Vân Sở Hân như muốn phun ra lửa, nếu ánh mắt có thể thiêu ch-ết Vân Sở Sở, thì Vân Sở Sở sợ đã ch-ết mấy trăm lần rồi.

“Tao g-iết mày không ch-ết, nhưng tao không tin trên đời này không có người g-iết được mày.

Vân Sở Sở, đừng đắc ý quá sớm, bảo bối trên người mày sớm muộn gì cũng là của tao.”

Vân Sở Sở cười khẩy:

“Mày không chỉ não có bệnh, mà còn bị ảo tưởng sức mạnh à.

Mày nói là của mày thì là của mày à?

Thế tao còn nói đồ trên người mày đều là của tao hết đấy.”

“Hừ!

Cái miệng lưỡi sắc bén, xem mày còn kiêu ngạo được đến bao giờ.”

Vân Sở Hân hừ lạnh một tiếng, ả tiện tay vung ra một kết giới, sau đó lại bố trí trận pháp bao vây lấy Vân Sở Sở, rồi nhanh ch.óng rời đi.

Nhốt được Vân Sở Sở, Vân Sở Hân là đi tìm trợ thủ.

Cơ hội tuyệt vời như vậy, hôm nay nhất định phải g-iết ch-ết con tiện nhân này.

Chỉ riêng việc nàng ta nói chuyện chọc tức ch-ết người cũng phải g-iết ả.

Vân Sở Sở thấy cứ thế mà nhốt mình ở đây, người thì chạy mất.

Không cần nghĩ cũng biết đây là đi mời trợ thủ rồi.

Nàng bĩu môi, chỉ cái trận pháp này mà cũng muốn nhốt nàng, quá coi thường nàng rồi.

Nàng lập tức triệu tiểu Phượng Hoàng ra:

“Phá cái trận pháp rách này cho ta, chúng ta nhanh ch.óng rời khỏi đây.”

Tiểu Phượng Hoàng buồn cười:

“Sao ngươi lại bị nhốt lần nữa rồi?

Đây là đụng phải ai?”

Vân Sở Sở đảo mắt:

“Ngoài con đàn bà điên Vân Sở Hân kia ra thì còn ai, mau lên, ả đi mời trợ thủ rồi, ta không muốn vừa vào bí cảnh đã hao tổn với ả, ta làm gì có thời gian để hao ở đây với ả.”

Nàng cũng không g-iết được Vân Sở Hân, Vân Sở Hân cũng g-iết không được nàng, hà tất phải lãng phí thời gian với ả.

Tiểu Phượng Hoàng cạn lời:

“Cái vận khí này của ngươi, thật không biết nói sao cho phải, vừa vào đã gặp ngay con đàn bà điên đó, có cần ta ra tay diệt ả không?”

“Thôi bỏ đi, đã lỡ mất thời cơ rồi.”

“Hê hê hê…”

Tiểu Phượng Hoàng cười trên nỗi đau của người khác một hồi, mới vung ra một luồng sức mạnh phá trận pháp, hai người ra khỏi trận pháp, thấy bên ngoài còn một lớp kết giới, tiểu Phượng Hoàng khẽ vung tay là phá tan kết giới, rồi hai người bay đi mất.

Hai người vừa rời đi không lâu, Vân Sở Hân đã dẫn Vân tộc trưởng tới.

Ả không dám mời Đại Lão Tổ, chỉ dám tìm cha mình, cha ả chắc vẫn chưa biết ân oán giữa ả và Vân Sở Sở, nếu không đã sớm gọt ả rồi.

Vân tộc trưởng ngoài mặt đối với đứa con gái này vẫn được, còn sau lưng thì không dễ nói.

“Người đâu?”

Hai cha con tới nơi, chỉ còn lại một trận pháp rách nát đung đưa trong gió, Vân tộc trưởng nhíu mày hỏi.

Vân Sở Hân tức đến dậm chân, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Lại để con tiện nhân kia chạy thoát rồi.

Cha, chúng ta đi thôi.”

“Là ai?”

Vân tộc trưởng nhíu mày hỏi Vân Sở Hân, đứa con gái này của ông từ bao giờ trở nên thô tục như vậy, lời bẩn thỉu mở miệng là c.h.ử.i, bộ dạng này còn có điểm nào giống đại tiểu thư nhà họ Vân đâu.

Thật sự thô tục không chịu nổi, mất mặt.

Vân Sở Hân lúc này mới chú ý tới biểu cảm trên mặt Vân tộc trưởng, mới biết vừa rồi mình không kìm chế được cảm xúc, phơi bày ra một chút bộ mặt thật trước mặt cha, ả vội vàng giải thích:

“Là kẻ thù trước kia của đệ t.ử, cha, vừa rồi là đệ t.ử buột miệng.”

Vân Sở Hân vẫn rất sợ Vân tộc trưởng, Vân tộc trưởng nắm giữ toàn bộ Vân tộc, chỉ cần ông ấy nói một câu, trừ hai vị đại lão tổ ra thì bất kể là ai, ở nhà họ Vân tuyệt đối không có ngày tháng dễ chịu.

Mặc dù ả là đại tiểu thư nhà họ Vân, cũng là con gái Vân tộc trưởng, nhưng ả không phải đứa con gái duy nhất.

Ả còn mấy người thứ muội, tư chất tu luyện tuy kém hơn ả một chút, nhưng người ta đủ nỗ lực, tu vi hiện tại đã ở trên ả rồi.

Cho nên khi nhìn thấy Vân tộc trưởng biến sắc, trong lòng Vân Sở Hân mới hoảng.

Vân tộc trưởng lạnh lùng liếc nhìn ả mấy cái:

“Tâm tính của con còn cần phải mài giũa nhiều, chỉ là một kẻ thù trước kia thôi đã khiến con tức giận tới mức này, bảo sao một người có Băng linh căn mà mới chỉ có chút tu vi này, còn không bằng mấy đứa em gái của con, con chẳng lẽ chưa từng tự phản tỉnh bản thân sao?”

“Cha, con…”

Trong lòng Vân Sở Hân chùng xuống, đây là nỗi lòng của ả, Vân tộc trưởng sao lại cứ xoáy vào tim ả thế, người ngoài chê bai ả thì còn nói được, tới cả cha ả cũng chê ả như thế, còn nói thẳng thừng ngay trước mặt ả.

Quá đau lòng, đây vẫn là cha ả sao?

Vân Sở Hân như lần đầu mới nhận ra cha mình vậy.

Vân tộc trưởng cũng dùng ánh mắt của người xa lạ nhìn Vân Sở Hân, trong miệng phun ra những lời lạnh lẽo hơn:

“Người khác dùng ánh mắt này nhìn con, chẳng lẽ cha nói sai sao?

Bao nhiêu năm nay, tài nguyên dùng trên người con đã đủ để đào tạo ra hai đệ t.ử Phân Thần kỳ rồi, mà con thì sao, tới bây giờ vẫn là Phân Thần trung kỳ.

Sau này nếu con còn cái thái độ không cầu tiến này nữa, không đặt tâm trí vào việc tu luyện, thì tài nguyên tu luyện con tự giải quyết lấy, Vân tộc không có nghĩa vụ vô điều kiện nuôi dưỡng con.”

Vân tộc trưởng cũng tức lắm, trước kia khi Vân Sở Hân chưa gây chuyện, người trong tộc không dám nói gì trước mặt vợ chồng ông, lần này đứa con gái này như ăn nhầm thu-ốc vậy, ở sân thi đấu lại đòi gia nhập tông môn.

Gia tộc nhỏ gia nhập tông môn thì không nói làm gì, đại gia tộc tu tiên sánh ngang với tông môn lớn như Vân tộc, đệ t.ử trong tộc sao có thể gia nhập tông môn.

Một khi gia nhập liền có nghĩa là đệ t.ử này không còn sợi dây liên kết với gia tộc, vinh quang của nó cũng chẳng liên quan nửa xu tới tông môn.

Chương 587 - Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia