Nàng ấy vội vàng hướng về phía hoàng đế đang ngồi xổm trên mặt đất nói: “Phụ hoàng, nữ nhi đưa Vân sư đệ đến cung điện của ta rồi, trong cung của ta khá yên tĩnh.”

Hoàng đế quay đầu nhìn bọn họ một cái gật gật đầu.

“Vân sư đệ đệ đi theo ta.” Giang Nam đưa tay ra kéo Vân Sở Sở.

Vân Sở Sở lườm nàng ấy một cái, nàng bây giờ là nam nhi thân liền không biết tị hiềm một chút, bước chân nàng xê dịch tránh đi, nói với Tô sư huynh còn chưa phản ứng lại: “Tô sư huynh, ta phong bế thần hồn và đan điền của ả, các huynh tỷ nhất thiết phải trông coi ả cho tốt, nếu để ả trốn thoát, hậu hoạn vô cùng a.”

Tô sư huynh hít sâu một hơi, nhìn khuôn mặt bình thường không có gì nổi bật đó của Vân Sở Sở, trong lòng mạc danh khẽ động, y gật gật đầu: “Vân sư đệ yên tâm đi, nơi này giao cho sư huynh.”

Vân Sở Sở gật gật đầu, mới cùng Giang Nam rời đi.

Sau khi hai người đi, Tô sư huynh đích thân đi qua, một đạo linh lực đ.á.n.h về phía đan điền của Hồng Vân, đem đan điền của ả trực tiếp phế đi.

“Phụt!”

Đan điền Hồng Vân bị phế, ả mạnh mẽ phun ra một ngụm m.á.u tươi, mở to hai mắt không thể tin nổi nhìn Tô sư huynh.

Người này tâm đủ ác, vừa ra tay liền đem đan điền của ả phế đi rồi.

“Tiên sư ngài đây là?”

Giang Hoàng khó hiểu nhìn Tô sư huynh, Hồng Vân nói thế nào cũng là nữ nhân của lão, lão đều chưa lên tiếng, tiên sư này đem ả đ.á.n.h bị thương rồi.

Đương nhiên lão không biết đan điền bị phế, cho dù Hồng Vân không c.h.ế.t, sau này cũng không thể tu luyện nữa.

“Không phế đan điền của ả, đợi ả khôi phục lại đến hại người sao, nếu không phải ngươi, sư đệ sư muội của ta sao có thể hôn mê bất tỉnh, Giang Hoàng, khuyên ngươi bình tĩnh một chút, đừng ý khí dụng sự nữa.”

Tô sư huynh lạnh lùng nói, khẩu khí quả thực không cho phép nghi ngờ.

Phế đan điền của Hồng Vân, y còn thời khắc chú ý thần hồn của ả, bây giờ y còn chưa biết sử dụng hồn lực, nếu không đem thần hồn của ả đều phế đi rồi.

Y cũng không phải là người tâm từ thủ nhuyễn gì, theo như Vân Sở Sở nói, nếu để Hồng Vân trốn thoát, vậy thật sự là hậu hoạn vô cùng.

Hồng Vân này nhìn một cái liền biết là người của Quỷ Tông, người của Quỷ Tông ở tu tiên giới quả thực là tồn tại người người hô đ.á.n.h.

Nếu là người trong tông môn khác, còn có thể nể mặt Giang Hoàng, chỉ phế đan điền của ả, cho ả một con đường sống.

Người của Quỷ Tông nha, ha ha rồi.

Bất quá, trải qua chuyện này, Tô sư huynh cũng ý thức được rồi, kiếm tu không phải ở trước mặt ai cũng là sở hướng phi mỹ.

Gặp phải người giống như Hồng Vân có thể dùng thần hồn công kích, y liền bó tay hết cách rồi, còn trở thành một kẻ kéo chân sau của Vân Sở Sở một Luyện Khí tầng mười.

Lần này trở về bế quan, nhất định phải đem 《Thần Hồn Quyết》 tu luyện lên.

Nếu thời gian cho phép, tu tiên tứ nghệ, đan khí, phù, trận trong đó vẫn là chọn tu một môn.

Giang Hoàng không lời nào để nói, lão vô cùng đau lòng nhìn Hồng Vân đau đến c.h.ế.t đi sống lại, nhịn không được vuốt ve khuôn mặt tuyệt mỹ trắng bệch đó của ả.

Tô sư huynh lười nhìn lão, dứt khoát ngồi khoanh chân sang một bên, đợi bọn Vân Sở Sở trở về.

Vân Sở Sở cùng Giang Nam đi đến cung điện của nàng ấy sau đó, tiến vào một căn phòng có tính khép kín khá tốt, sau đó bố trí lên trận pháp, lách mình tiến vào không gian, bắt đầu luyện đan trong không gian.

Cũng thật là khéo, trong túi trữ vật Lý Hương Nhi đưa cho nàng, không chỉ có Hồn thạch, còn có rất nhiều linh d.ư.ợ.c đào ra từ trong mỏ Hồn thạch đó, nên gọi là hồn d.ư.ợ.c rồi.

Những linh d.ư.ợ.c đó mang theo hồn lực nồng đậm, có thể luyện chế một loại Bổ Hồn Đan.

Loại Bổ Hồn Đan này không chỉ bổ sung hồn lực còn có thể phục hồi thần hồn bị thương.

Nhưng thần hồn bị thương nghiêm trọng vẫn phải cần đồ trên Thần Hồn Mộc, luyện thành Phục Hồn Đan hoặc Tu Hồn Đan.

Cỡ như Trương sư huynh và Ngô Lâm, chỉ cần Bổ Hồn Đan là được, chỉ cần uống hai viên, không tới hai ngày bọn họ sẽ tỉnh lại, thần hồn cũng sẽ khôi phục như lúc ban đầu.

Ngay cả Thái t.ử hôn mê bất tỉnh kia uống loại đan d.ư.ợ.c này, cũng có thể rất nhanh tỉnh lại.

Trước đó nàng còn nghĩ luyện một ít t.h.u.ố.c như vậy để chuẩn bị sẵn đâu, không ngờ bị Giang Nam gọi tới.

Nàng đem linh d.ư.ợ.c bên trong túi trữ vật đều tìm ra, sau đó từ trong 《Đan Kinh》 tìm ra đan phương của Bổ Hồn Đan, bắt đầu luyện đan.

Có dị hỏa giúp nàng luyện đan, Vân Sở Sở một canh giờ liền luyện xong một lò, lò này xuất đan không nhiều, chỉ có bốn viên, còn đều là hạ phẩm.

Dù sao đây là lò đầu tiên, Vân Sở Sở không hề ghét bỏ, lại luyện một lò, lò này suýt chút nữa thì mãn đan.

Mãn đan là mười viên, nàng luyện ra chín viên, còn có năm viên là trung phẩm, có một viên là thượng phẩm.

Đối với trình độ như vậy, Vân Sở Sở rất hài lòng rồi.

Cất kỹ đan d.ư.ợ.c, Vân Sở Sở ra khỏi không gian.

“Vân sư muội, thế nào rồi?” Giang Nam vẫn luôn đợi bên ngoài, thấy nàng ra liền không kịp chờ đợi hỏi nàng, nơi này không có ai, Vân sư muội cũng một phát gọi ra miệng.

“Thành rồi, chúng ta đi thôi, bọn họ e là đợi gấp rồi.”

“Ừm, được.” Giang Nam nghe xong trong lòng đại hỉ, hai người nhanh ch.óng đi đến Ngự Thư Phòng.

Trời đã tối đen, đèn trong cung chiếu sáng như ban ngày, nhưng có đèn hay không đối với tu sĩ mà nói không quan trọng.

“Tô sư huynh Trương sư tỷ, thành rồi, thành rồi.” Giang Nam vừa vào liền hét lớn.

Tô sư huynh đang ngồi dưới đất mạnh mẽ ngẩng đầu, vẻ mặt kinh hỉ, y đứng lên, ánh mắt sáng rực nhìn Vân Sở Sở.

Vân Sở Sở đưa cho y một bình đan d.ư.ợ.c: “Trước tiên mỗi người đút một viên, ta phải khôi phục linh lực trong cơ thể trước đã, đúng rồi, Thái t.ử cũng có thể uống một viên.”

“Thật sao?”

Giang Nam lập tức giật lấy bình đan d.ư.ợ.c từ trong tay Tô sư huynh, đổ ra một viên từ bên trong sau đó lại trả cho Tô sư huynh: “Tô sư huynh, nơi này làm phiền huynh rồi.”

Nàng ấy quá muốn Thái t.ử ca ca của nàng ấy tỉnh lại, nói xong chạy ra khỏi Ngự Thư Phòng.

Giang Hoàng ngơ ngác nhìn bọn họ, sững sờ nói không ra một câu nào.

Lão nhìn Hồng Vân trên mặt đất, lại nhìn Giang Nam đã chạy xa, cuối cùng bò dậy đuổi theo Giang Nam rồi.

Phỏng chừng là ngồi lâu rồi, đứng lên còn lảo đảo vài cái, vẫn là Tô sư huynh đỡ lão truyền cho lão chút linh lực nhập thể, lão mới hoãn lại được, chạy ra khỏi Ngự Thư Phòng.

Vân Sở Sở không quản bọn họ nữa, nàng đã ngồi xuống nuốt một viên Phục Linh Đan khôi phục linh lực trong cơ thể.

Tô sư huynh và Trương Du mỗi người đút một viên đan d.ư.ợ.c, sau đó giúp bọn họ hóa giải d.ư.ợ.c lực.

Sau khi Vân Sở Sở khôi phục linh lực, thấy Tô sư huynh vẫn trông coi Hồng Vân, Trương Du nhìn hai người Trương sư huynh.

“Vân sư đệ xong rồi sao?” Tô sư huynh thấy nàng tỉnh lại.

“Ừm, xong rồi, bọn họ thế nào rồi?”

“Vẫn ổn, phỏng chừng trời sáng sẽ tỉnh lại, cảm ơn đệ Vân sư đệ.”

Vân Sở Sở xua xua tay: “Chuyện này không có gì, sau này nơi cần mọi người giúp đỡ còn rất nhiều, không cần nói lời cảm tạ.”

Tô sư huynh gật đầu một cái, ánh mắt nhìn Vân Sở Sở lóe lên, một cỗ rung động tự nhiên sinh ra.

Chỉ là cỗ rung động này vừa sinh ra, y liền đè ép xuống, bọn họ đều là tu sĩ, không nên nhi nữ tình trường, ảnh hưởng tiên đồ.

Y không được tự nhiên đem tầm mắt chuyển dời lên người Hồng Vân: “Vân sư đệ muốn xử trí ả thế nào?”

Sự khác thường của Tô sư huynh quá nhanh, Vân Sở Sở lại không chú ý y, tự nhiên không phát giác ra, nàng chỉ hỏi: “Giang Hoàng nghĩ thế nào?”

“Lão cái gì cũng không nói, ở đây canh giữ một buổi chiều.”

“Ha ha... Lão ngược lại rất để tâm nữ nhân này.” Vân Sở Sở cười cười, nếu đổi thành nàng, phỏng chừng sẽ g.i.ế.c ả đi.

Chương 68: Bổ Hồn Đan - Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia