“Ơ, Cố Quyết ngươi cũng tới mua đồ à!”

Nghe nàng vừa mở miệng gọi là tên của mình, Cố Quyết lập tức ánh mắt nhu hòa, trên môi còn mang theo vài phần ý cười.

“Ừm…… còn ngươi?

Trước đó nói ở cùng bạn, khi nào thì trở về?”

Lục Tang Tửu đang định nói chuyện, Lạc Lâm Lang bên cạnh lại đột nhiên mở to mắt:

“Cái gì?

Người bạn mà muội nói không phải là hắn sao?”

Cố Quyết và Lục Tang Tửu đồng thời ngơ ngác nhìn nàng ấy:

“……

Á?”

Lạc Lâm Lang:

“……”

Nàng ấy đột nhiên nhận ra, mình hình như hiểu lầm rồi.

Trong chốc lát sắc mặt nàng ấy phong phú lạ thường, muốn nói lại thôi…… nhưng cân nhắc Cố Quyết vẫn còn ở đây, nói ra ngại quá, chỉ có thể nuốt lời vào trong, sượng sùng nói:

“Khụ…… không có gì.”

Ngại quá, ăn dưa ăn nhầm, còn chia sẻ cho sư huynh bọn họ…… hu hu, tiểu sư muội biết được nhất định sẽ giận lắm đây?

Lạc Lâm Lang buồn bã cực điểm, quay người liền ngồi xổm trong góc không nói lời nào nữa.

Lục Tang Tửu sau khi kinh ngạc cũng phản ứng lại, Lạc Lâm Lang đại khái là tưởng, người bạn mà trước đó nàng nói chính là Cố Quyết.

Thế là nàng ngượng ngùng giải thích với Cố Quyết:

“Sư tỷ của ta hình như có chút hiểu lầm, ngươi đừng để ý.”

Nói xong mới trả lời câu hỏi trước đó của Cố Quyết:

“Ta cũng là ngày hôm qua mới trở về, cứ mãi bận bịu nên cũng không liên lạc với ngươi.”

Cố Quyết ngược lại không để ý lắm lời của Lạc Lâm Lang, chỉ gật gật đầu hỏi:

“Vậy món ăn lần trước ta dạy ngươi làm…… mùi vị còn được chứ?”

Lục Tang Tửu:

“……”

Nàng vốn dĩ không định nói, nhưng không ngờ Cố Quyết lại tự mình hỏi lên.

Hơn nữa dung mạo chân thành, dường như thật sự đang chờ đợi phản hồi của nàng.

Lục Tang Tửu liền im lặng, có chút không biết nên trả lời câu hỏi này thế nào.

Nhưng Cố Quyết là người thông minh, thấy sắc mặt Lục Tang Tửu dường như không ổn lắm, liền nhận ra điều gì đó.

“Sao vậy?

Chẳng lẽ…… mùi vị không đúng à?”

Lục Tang Tửu cảm thấy vẫn là nói thật thì tốt hơn, thế là nàng gật gật đầu nói:

“Cuốn thực đơn đó……

Cố đạo hữu có phải lấy từ nơi khác không?

Lượng gia vị hình như viết không đúng lắm, làm ra mùi vị cứ là lạ.”

Cố Quyết:

“……”

Hắn đột nhiên nhận ra, tại sao sau ngày hôm đó sư phụ cứ hay hỏi vòng vo hắn về chuyện nấu ăn…… sư phụ là cố ý.

Vốn là ý tốt, không ngờ lại làm hại Lục Tang Tửu, Cố Quyết hơi đỏ mặt, mím mím môi chỉ nặn ra hai chữ:

“……

Xin lỗi.”

Thấy hắn dường như không muốn giải thích quá nhiều, Lục Tang Tửu bèn phất phất tay nói:

“Không sao cả, đều là chuyện nhỏ!”

Nói rồi, nàng vô cùng thấu tình đạt lý chuyển chủ đề:

“Đúng rồi, ngươi có muốn xem chúng ta ở đây có thứ gì ngươi cần không?

Ta có thể tính rẻ cho ngươi một chút!”

Cố Quyết thấy Lục Tang Tửu không hỏi tới cùng, lập tức như trút được gánh nặng gật đầu:

“Được.”

Thực ra thứ hắn cần cũng đã mua gần xong rồi, nhưng…… một vài thứ chuẩn bị thêm một chút cũng không sao.

Cố Quyết ngồi xổm chọn lựa trên sạp hàng, Lục Tang Tửu cũng không tiện nhàn rỗi, bèn cũng ngồi xuống, giúp hắn chọn lựa giới thiệu.

Hai người đang cúi đầu chọn đồ, đột nhiên nghe thấy tiếng quát khẽ của một nữ t.ử:

“Sư huynh, ngươi làm gì vậy?!”

Âm thanh này cả hai đều rất quen thuộc, cho nên theo bản năng đều quay đầu lại nhìn, liền nhìn thấy Liễu Khê vẻ mặt tức tối nhanh chân bước tới phía hai người.

Mày Lục Tang Tửu giật giật, liền nhớ tới lời Diệp Chi Dao nói tối qua…… mặc dù ả chỉ là để dẫn nàng ra ngoài, nhưng nghĩ lại lời nói đó cũng không phải hoàn toàn là không có căn cứ.

Lúc này ánh mắt không thiện chí khi nhìn nàng của Liễu Khê, với trong bí cảnh khác hẳn nhau, điều này đủ để nói lên vấn đề.

Nàng và Liễu Khê không có mâu thuẫn không thể hòa giải, cho nên cũng không có ý định trêu chọc ả.

Lúc này thấy dáng vẻ của ả, lập tức từ bên cạnh Cố Quyết nảy người ra, giữ khoảng cách an toàn với hắn.

Lúc này mới vẫy tay với Liễu Khê, cười híp mắt chào hỏi:

“Liễu đạo hữu, lại gặp mặt rồi.”

Liễu Khê thấy nàng tự động tránh ra, sắc mặt khá hơn một chút, nhưng vẫn giọng điệu không tốt lắm:

“Hừ, đừng nói như thể ta quen ngươi lắm ấy.”

Sắc mặt Cố Quyết cũng không tốt lắm, nhất là khi nhìn Lục Tang Tửu lúc này như tránh tà thần mà rời hắn xa xa.

Hắn hơi nhíu mày:

“Sao ngươi lại tới đây?”

Liễu Khê lập tức vẻ mặt uất ức:

“Sư huynh ngươi ra ngoài mua đồ sao không bảo ta?

Nếu không phải ta hỏi sư phụ, thì đã không tìm được ngươi rồi!”

Nói rồi liền vươn tay muốn túm cánh tay Cố Quyết, lại bị Cố Quyết không dấu vết tránh thoát.

“Sư phụ nói đồ trên người ngươi đủ dùng rồi, cho nên ta mới không gọi ngươi.”

Liễu Khê lại bị hành động tránh né và giọng điệu lạnh lùng của hắn kích thích, chợt thấy mình thật khó coi, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, vẻ mặt như sắp khóc.

“Thật sự là vậy sao?

Hay là vì……”

ả đột nhiên giơ tay chỉ vào Lục Tang Tửu, đầy hung hăng nói:

“Hay là vì sư huynh vốn dĩ là muốn ra ngoài gặp nàng ta, nên cố ý không dẫn ta theo?”

Lục Tang Tửu cảm thấy mình thật đúng là oan ức, bày sạp cho tốt, sao lại tới chuyện không đâu làm khó chịu thế này?

Mọi người đều là tu sĩ, giọng Liễu Khê dù không lớn lắm, cũng đủ để dẫn dụ không ít người xung quanh ngó nghiêng phía này.

Nàng ước chừng không ít người đều đã coi nàng là hồ ly tinh cướp đạo lữ của người khác rồi, ánh mắt nhìn qua đều không đúng lắm.

Nhưng lúc này nàng mà mở miệng giải thích, thì lại càng khiến mình trông trà xanh…… cho nên nàng khôn ngoan lựa chọn im lặng, chỉ đợi Cố Quyết tự mình nói rõ với Liễu Khê.

Cố Quyết thấy Liễu Khê vô lý gây sự, sắc mặt hoàn toàn lạnh xuống:

“Liễu Khê, ta là sư huynh ngươi, ngươi muốn vô lý với ta thế nào ta cũng có thể bao dung, nhưng ngươi không thể vì thế mà trút giận lên người khác.”

“Chuyện của chúng ta không liên quan tới Lục đạo hữu, ngươi mấy lần bất kính với nàng, bây giờ phải xin lỗi nàng.”

Lục Tang Tửu thấy câu trả lời này của Cố Quyết thật sự rất được, vốn dĩ không liên quan tới nàng, muốn làm loạn thì về nhà đóng cửa mà làm, chốn đông người thế này trút giận lên nàng tính là sao?

Đáng tiếc lời này nghe vào tai Liễu Khê lại càng cảm thấy uất ức, cảm thấy Cố Quyết là cố ý bảo vệ Lục Tang Tửu.

Chương 177 - Nữ Phụ Trà Xanh Nằm Thắng Trong Tiểu Thuyết Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia