“Mặc dù không biết cái này thực chất dùng để làm gì, nhưng Cố Quyết đã nói là dùng để truyền tin cho Lục Tang Tửu thì nó chính là dùng để truyền tin!”
Lục Tang Tửu lấy ra, sau đó lại cung kính trả lại túi trữ vật.
“Chưởng môn thưa ngài, theo như Cố Quyết đã nói, cái này chính là tín hiệu hắn dùng để truyền tin với Lục Tang Tửu ạ, đốt nó lên Lục Tang Tửu nhìn thấy sẽ biết hắn đang gặp nguy hiểm ạ.”
“Theo như thuộc hạ được biết, hai người họ quan hệ không tầm thường, thậm chí có thể là quan hệ đạo lữ ạ, nàng ấy chắc chắn sẽ không bỏ mặc Cố Quyết đâu ạ.”
Lục Tang Tửu cũng không ngờ tới có ngày mình lại tự đi đồn đại chuyện bát quái của chính mình như vậy.
Nhưng lúc này để họ tin tưởng rằng Cố Quyết chắc chắn có thể dẫn dụ Lục Tang Tửu ra, nàng cũng chỉ có thể lợi dụng những lời đồn thổi trước đó thôi.
“Đạo lữ sao?
Hắc hắc, vậy lúc đó không g-iết ch-ết Cố Quyết là đúng rồi.”
Người áo đen thản nhiên nói:
“Vậy ngươi định làm thế nào?”
“Ý tưởng của thuộc hạ là, nhân lúc nàng ấy có lẽ còn chưa biết chuyện Cố Quyết bị bắt, chúng ta tìm một chỗ mai phục một chút, rồi dùng pháo hoa dẫn dụ nàng ấy ra thì sao ạ?”
“Nhưng để phòng ngừa nàng ấy không dám xuất hiện, địa điểm mai phục này có lẽ còn phải cách doanh trại xa một chút ạ.”
Lục Tang Tửu thử thăm dò nói:
“Như vậy không biết chưởng môn ngài có tiện ra tay không ạ?”
Người áo đen nheo nheo mắt:
“Ồ, ngươi cảm thấy đối phó với nàng ấy còn cần ta phải ra tay sao?”
“Nàng ấy thủ đoạn rất nhiều, thuộc hạ cũng chỉ là để đề phòng vạn nhất thôi ạ...
Nếu chưởng môn không đích thân tọa trấn, thuộc hạ lo rằng lại để nàng ấy chạy mất ạ.”
Trầm ngâm một lát người áo đen thản nhiên nói:
“Thôi được rồi, tóm lại nàng ấy đối với chúng ta vô cùng quan trọng, vì nàng ấy mà đích thân đi một chuyến thì cũng không phải là không thể.”
Lục Tang Tửu lập tức gật đầu:
“Làm phiền chưởng môn ra tay ạ!”
“Vậy giờ thuộc hạ đi thông báo cho mọi người tìm địa điểm mai phục cho tốt, bố trí xong xuôi sẽ phái người tới thông báo cho chưởng môn ạ!”
“Ừm đi đi, hy vọng ngươi thực sự có thể làm được vạn vô nhất thất.”
“Nếu để ta phải đi một chuyến vô ích... hậu quả ngươi hiểu đấy.”
Lục Tang Tửu liên tục vâng dạ liền muốn đứng dậy cáo lui.
Tuy nhiên đúng lúc này từ dưới hồ nước phía sau đình hóng mát lại bỗng nhiên truyền ra một trận dị động!
Giống như dã thú lúc đói khát đang phẫn nộ gào thét cần được cho ăn vậy.
Hơn nữa luồng khí tức trào dâng lên vào khoảnh khắc đó rõ ràng là ma khí!
Cùng với sự d.a.o động đó một luồng sức mạnh trực tiếp lao về phía Lục Tang Tửu như muốn cuốn nàng xuống tận đáy hồ vậy.
Sắc mặt người áo đen biến đổi liền ra tay c.h.ặ.t đứt luồng sức mạnh đang khống chế cơ thể Lục Tang Tửu kia.
Khi nàng cố tình lộ ra vẻ kinh hoàng mang dáng vẻ hốt hoảng không thôi, người áo đen hơi liếc mắt giọng nói không mang theo chút tình cảm nào:
“Còn không mau cút đi.”
Lục Tang Tửu lập tức đáp lời một tiếng xoay người hoảng loạn trông có vẻ như bị dọa sợ không nhẹ tháo chạy đi rồi.
Khi nàng đã đi xa nghe thấy người áo đen khẽ thở dài một tiếng:
“Tôn thượng, người này còn có chỗ dùng, không phải là thức ăn đâu ạ, xin hãy bình tĩnh một chút ạ.”
Lục Tang Tửu khẽ nhíu mày tôn thượng sao?
Vậy nên cái thứ dưới hồ nước tỏa ra ma khí kia rốt cuộc là cái gì vậy?
Nghe ý tứ này nó mới là nhà lãnh đạo tối cao thực sự của Kỳ Lân Tông à?
Rời khỏi hậu viện Lục Tang Tửu đem chuyện chưởng môn đã cho phép nói qua một lượt Nhị trưởng lão liền cho nàng một ít nhân thủ.
Nàng dẫn người quay về sân nhà mình đón bọn Cố Quyết liền rời khỏi doanh trại.
Trên đường đi nàng dựa vào thần thức mạnh mẽ của mình cố tình dẫn họ đụng phải mấy con yêu thú mạnh mẽ.
Trong lúc đôi bên đang liều mạng g-iết ch.óc hỗn loạn nàng thừa cơ nhét chìa khóa khóa linh và một tấm truyền tống phù cho Cố Quyết.
“Đợi Hóa Thần kỳ rời đi thì hãy mau chạy đi nhé.”
Nàng hạ thấp giọng dặn dò một câu liền lại mượn cớ đ.á.n.h nhau với yêu thú tránh xa bên người huynh ấy ra không cho huynh ấy có cơ hội hỏi han thêm gì cả.
Nếu không với tính cách của Cố Quyết e rằng còn không chịu một mình rời đi đâu.
Nàng không cho huynh ấy cơ hội hỏi han thêm như vậy trái lại sẽ khiến huynh ấy có chút e ngại lo lắng mình hành động bừa bãi sẽ làm hỏng kế hoạch của nàng từ đó mà ngoan ngoãn nghe lời.
Rất nhanh đội ngũ đã giải quyết xong yêu thú cũng không ai phát hiện ra điều khác lạ của Cố Quyết.
Lục Tang Tửu dẫn họ rời khỏi doanh trại một khoảng cách nhất định sau đó mới dừng bước nói:
“Cứ ở đây đi mọi người tìm chỗ mai phục cho tốt trông chừng Cố Quyết cho kỹ thuộc hạ quay về bẩm báo chưởng môn ạ.”
Nàng dẫn người quay về doanh trại lại nói cần quay về lấy chút đồ đạc để người khác đi báo cáo địa điểm cho chưởng môn.
Cơ hội có thể lộ diện trước mặt chưởng môn như thế này hắn tự nhiên là sẵn lòng rồi cũng không nghĩ nhiều mà tự mình đi luôn.
Mà thực tế Lục Tang Tửu đương nhiên không phải là cần lấy đồ đạc gì mà là trốn ở trong bóng tối mãi cho đến khi chưởng môn cùng người kia rời khỏi doanh trại đủ xa rồi nàng lúc này mới ẩn nấp khí tức lặng lẽ lẻn vào cái hậu viện đó.
Hiện giờ chưởng môn bị nàng dẫn dụ đi doanh trại chỉ còn một mình Nhị trưởng lão – một tu sĩ Nguyên Anh tọa trấn.
Nàng lợi dụng Phù Sinh Thiên Diện thì có thể che giấu hoàn hảo trước Nhị trưởng lão ra vào tự nhiên.
Đối với bí mật của hậu viện này thực ra nàng cũng rất tò mò nhưng lúc này quan trọng nhất vẫn là lấy ra Phượng Minh kiếm của Cố Quyết một cách ổn thỏa.
Phượng Minh kiếm là bản mệnh pháp bảo của Cố Quyết Cố Quyết không ch-ết thần thức của huynh ấy trên Phượng Minh kiếm không diệt thì không thể bị người khác thu vào trong pháp bảo trữ vật được.
Sáng nay khi nàng tới đây đã lưu tâm quan sát Phượng Minh kiếm bị vứt tùy tiện ở góc đình hóng mát bao gồm cả túi trữ vật của Cố Quyết nữa.
Vậy nên lúc này nàng tránh cái hồ nước đó ra dùng tốc độ nhanh nhất lấy Phượng Minh kiếm và túi trữ vật cùng đi liền chuẩn bị rời khỏi đây.
Tuy nhiên nước hồ đó lại dường như có cảm giác bỗng nhiên lại xôn xao như lúc sáng vậy!
Ánh mắt Lục Tang Tửu ngưng lại... hỏng bét rồi!
Nàng lập tức lách mình trốn ra ngoài nhưng vẫn bị luồng sức mạnh mạnh mẽ đó cuốn lấy kéo về phía nước hồ.
Cùng lúc đó vị chưởng môn Kỳ Lân Tông đang ẩn nấp chuẩn bị ra tay kia cũng bỗng nhiên có cảm giác ánh mắt bỗng trầm xuống không nói hai lời liền xoay người lao về phía doanh trại!
Sương mù dày đặc họ bố trí ở đây là tốn không ít tâm sức ngay cả Hóa Thần kỳ cũng không thể xé rách hư không ở đây được nên lúc này hắn có sốt ruột đến mấy cũng chỉ có thể ngự không mà đi.
Lúc này mặt hắn xanh mét rõ ràng là đã nhận ra mình có lẽ đã bị lừa rồi!