“Thông thường nếu bị thiên đạo nhắm vào, lôi kiếp sẽ càng lợi hại hơn, khả năng vượt qua lôi kiếp sẽ giảm đi đáng kể.”

Cho nên Hòa Quang luôn không dám đích thân ra tay, chỉ sử dụng cách thức vòng vo, để tránh sự phán xét của thiên đạo.

Nhưng hiện nay…… xem ra là thực sự bị dồn vào đường cùng rồi, tu vi tán đi, còn không kiêng nể gì mà g-iết người.

Vậy thì bên ngoài bây giờ, phải loạn đến mức nào rồi?

Lục Tang Tửu lòng rối như tơ vò, không khỏi cảm thấy lo lắng cho bên ngoài.

Tất nhiên, lo lắng nhất vẫn là sự an nguy của người thân bạn bè mình.

Thế là dù biết hy vọng mong manh, nàng vẫn không nhịn được nói:

“Thương Minh, ta…… ta muốn liên lạc với sư phụ họ một chút, ngươi có thể dỡ bỏ kết giới không?”

Thương Minh liếc nhìn nàng, nói với giọng điệu như mỉa mai:

“Là lo lắng cho sư phụ họ, hay là lo lắng cho Tạ Ngưng Uyên?”

“Đều lo.”

“Hừ, lo lắng nhất vẫn là Tạ Ngưng Uyên nhỉ?”

Lục Tang Tửu bị sự âm dương quái khí này của hắn làm cho tâm trạng bực bội:

“Ngươi không đồng ý thì có thể nói thẳng, không cần phải âm dương quái khí!”

Thương Minh “ồ” một tiếng:

“Ta không đồng ý.”

Lục Tang Tửu:

“……”

Nàng bùng nổ:

“Nhất định phải giam lỏng ta ở đây sao?”

Thương Minh nhìn nàng:

“Dù biết nàng đang trốn ta, ta cũng không ngăn cản nàng bế quan, bây giờ……

đừng được đằng chân lân đằng đầu.”

“Lục Tang Tửu, nàng đã không chịu về Tây Ma Vực, vậy nàng ở lại đây thì chính là tù nhân của ta.”

“Tù nhân, không có tư cách đàm điều kiện với ta.”

Lục Tang Tửu không lời nào để nói.

Hồi lâu sau, nàng hít sâu một hơi quay người đi về phía phòng.

“Đi đâu?”

Lục Tang Tửu không quay đầu lại:

“Bế quan tu luyện.”

“Trở lại.”

Lục Tang Tửu tức giận quay đầu lại:

“Không phải ngươi nói không ngăn cản ta bế quan sao?”

Thương Minh bình thản nhìn nàng:

“Bây giờ không cho phép nữa, đi với ta đến một nơi.”

“Đi……”

Lục Tang Tửu đang định hỏi, Thương Minh đã không màng đến ý kiến của nàng, trực tiếp túm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng, rồi kéo nàng bước vào vết nứt không gian.

Giây tiếp theo, Lục Tang Tửu phát hiện họ xuất hiện trên đỉnh một ngọn núi tuyết.

“……

Ngươi đưa ta đến đây làm gì?”

“Cho nàng xem đồ tốt.”

Thương Minh nói, kéo nàng vào trong một hang động phía sau.

Băng tuyết bao phủ, sâu trong hang động mọc vài viên hàn băng tinh thạch, viên có niên đại cao nhất đã lên tới vạn năm!

Ngàn năm đã là hiếm thấy, huống chi là vạn năm!

Lục Tang Tửu kinh ngạc nhìn, rồi nghe Thương Minh nói:

“Ta nghe nói nàng có một con linh thú, tu luyện nhờ hàn băng tinh thạch, nên đã đặc biệt chạy qua mấy ngọn núi tuyết, tìm cho nàng một ít.”

“Nàng đột phá Hóa Thần kỳ rồi, nhưng linh thú của nàng chắc vẫn chưa, có những thứ này cho nó tu luyện, tin rằng rất nhanh sẽ đuổi kịp nàng.”

Thú thật……

Lục Tang Tửu nhìn những viên hàn băng tinh thạch vạn năm này, thực sự là rất thèm thuồng.

Thậm chí Đóa Đóa trong túi linh thú của nàng, cũng đã cảm nhận được sức mạnh của hàn băng tinh thạch, có chút xao động muốn ra ngoài rồi.

Nhưng…… nàng quay người đi ra ngoài:

“Ta sẽ không nhận đồ của ngươi.”

Kết quả chưa đi được mấy bước, đã đột nhiên cảm thấy một cơn đau thấu tim!

Cơn đau đến quá đột ngột, bước chân nàng loạng choạng suýt ngã, không khỏi ôm ng-ực quỳ một chân trên đất, đau đến mức mặt mũi tái nhợt.

Thương Minh chậm rãi bước đến bên cạnh nàng, giọng điệu nhạt nhẽo nói:

“Nàng không muốn những thứ này, thì phải chịu đựng nỗi đau thấu tim của cổ trùng.”

“Chọn một trong hai, nàng chắc chắn là không cần hàn băng tinh thạch sao?”

Lục Tang Tửu đau đến mức không nói được lời nào, chỉ thầm c.h.ử.i thề trong lòng.

Tên này có phải biến thái không vậy??

Chưa từng nghe nói có người tặng quà mà người khác không nhận, liền phải khiến đối phương đau đến ch-ết!

Thế mà hắn cũng dám nói thích nàng???

Tuy sớm đã biết Thương Minh quá đáng, nhưng lúc này Lục Tang Tửu vẫn thấy bực bội một trận, chỉ cảm thấy mình xui tận mạng mới bị loại người này thích.

Nàng rất muốn giữ vững lựa chọn của mình, không khuất phục trước hắn.

Nhưng phải nói rằng…… tình cổ phát tác, thật sự quá đau rồi!

Một bên là đau, một bên là hàn băng tinh thạch đáng thèm khát…… thế này còn cần phải chọn sao?

Cuối cùng Lục Tang Tửu không chịu nổi nữa:

“Ta…… ta nhận!”

Một câu nghiến răng nghiến lợi thốt ra, cơn đau trên ng-ực lập tức như thủy triều rút đi trong chớp mắt.

Lục Tang Tửu duy trì tư thế quỳ một chân trên đất, hai tay chống đất, thở dốc từng hơi.

Thương Minh đứng bên cạnh, bỗng nhiên vươn tay vỗ vỗ lên đầu nàng:

“Đáng lẽ nên như vậy từ sớm.”

Trong lúc nói chuyện, Lục Tang Tửu rõ ràng không còn sức lực, vẫn cứ cố giãy giụa né tránh sự đụng chạm của hắn.

Khi quay đầu lại, trong ánh mắt nàng đầy sự chán ghét hiển hiện rõ ràng.

Thương Minh bị ánh mắt đó đ.â.m một cái, tay hắn cứng đờ giữa không trung, rồi thu về như không có chuyện gì.

Quay người một cái, thu hết hàn băng tinh thạch vào tay, rồi đưa cho Lục Tang Tửu:

“Cầm lấy.”

Lục Tang Tửu như trút giận, dùng sức vỗ một cái lấy đồ, nhét bừa bãi vào túi trữ vật.

Kết quả Thương Minh lại lên tiếng:

“Chẳng phải nói là dùng cho linh thú của nàng sao?”

“Đồ đã tặng cho nàng, thì phải tận dụng tối đa.”

Lục Tang Tửu:

“……”

Nàng thực sự rất muốn c.h.ử.i thề, nhận rồi thì thôi đi, ngươi còn quản ta dùng thế nào!

Nhưng cơn đau vừa rồi khiến nàng thực sự mệt mỏi, căn bản không có tâm trí cãi nhau với hắn chuyện này, bèn dứt khoát lấy đồ ra, nhét vào túi trữ vật trước mặt hắn, Thương Minh lúc này mới hài lòng.

“Xem ra nàng cần nghỉ ngơi một chút…… trong hang động âm lạnh, đi ra ngoài ngắm phong cảnh đi.”

Nói đoạn, Thương Minh vươn tay muốn đỡ nàng, nhưng không ngoài dự đoán lại bị nàng né tránh.

Lục Tang Tửu trực tiếp lấy đao Bá Đồ ra, dùng làm gậy, tự mình tập tễnh đi ra ngoài, bóng lưng viết rõ hai chữ quật cường.

Thương Minh nhìn theo, trên khuôn mặt lạnh lùng lộ ra một nụ cười dịu dàng…… quả nhiên vẫn là nàng ấy.

Chương 517 - Nữ Phụ Trà Xanh Nằm Thắng Trong Tiểu Thuyết Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia