“Giải quyết được Ma Văn Thú, bên trong liền cơ bản không có nguy hiểm gì, một đường tới tận cùng sơn động, nhìn thấy một cái hồ nước nhỏ, giữa hồ nước có một đóa Địa Hỏa Ma Liên đang sinh trưởng ở đó.”
Phàn Tinh nhìn thấy Ma Liên vô cùng vui vẻ:
“Quả nhiên là Địa Hỏa Ma Liên!
Tốt quá rồi, nhìn mức độ nồng đậm của ma khí, chắc là đã chín rồi!”
Tuy nhiên nàng cũng không vội vàng đi qua đó ngay, mà là lập tức cẩn thận quan sát rồi nói:
“Nơi Địa Hỏa Ma Liên sinh trưởng ít nhất cũng phải có địa hỏa, nhưng hiện tại vẫn chưa phát hiện tung tích ngọn lửa, mọi người đừng ra tay vội, cẩn thận quan sát một chút rồi tính sau.”
Lúc này vị nam tu tên Tôn Nhượng kia hai tay bấm quyết, đột nhiên đ.á.n.h về phía dưới nước.
Tuy nhiên không thấy mặt nước xuất hiện bất kỳ dị trạng gì, ngược lại giống như đang dùng cách đó để quan sát tình hình dưới nước.
Quả nhiên một lát sau, Tôn Nhượng thu tay lại nói:
“Dưới nước này có một tòa địa cung, trong địa cung có cảm giác nóng bỏng, có lẽ địa hỏa nằm ở ngay đó.”
“Địa cung?”
Phàn Tinh hơi ngạc nhiên nói:
“Cho nên nơi này không phải sinh trưởng tự nhiên sao?
Là có người cố ý dùng địa hỏa để nuôi dưỡng Địa Hỏa Ma Liên sao?”
Lúc này Diệp Vô Thành đột nhiên mở miệng:
“Ta xuống xem sao.”
Lý Kỳ Phong ngay sau đó cũng nói:
“Ta cũng đi!”
Lục Tang Tửu vừa nghe, đương nhiên cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này:
“Ta cùng đi với các ngươi!”
Bên dưới vẫn chưa biết là tình hình gì, mấy người xuống dưới, rồi để lại mấy người ở trên đúng là lựa chọn chính xác.
Thế là Phàn Tinh cũng không nghĩ nhiều mà gật đầu:
“Được, vậy các ngươi xuống xem một cái, nếu không có vấn đề gì, bên này chúng ta mới hái Ma Liên!”
Lục Tang Tửu thầm nghĩ Phàn Tinh này đúng là đơn thuần thật đấy, nàng liền không nghĩ tới, bên dưới có thể không chỉ có địa hỏa thôi đâu?
Dù sao nếu chỉ dùng địa hỏa nuôi sen, chắc cũng không cần thiết phải xây riêng một tòa địa cung ra nhỉ?
Nàng cảm thấy lý do Diệp Vô Thành nhanh ch.óng tiếp lời nói mình xuống dưới, có lẽ cũng là cảm thấy bên dưới sẽ có đồ gì đó tốt.
Cho nên khi hắn nghe thấy Lý Kỳ Phong và Lục Tang Tửu cũng nói là muốn đi, chân mày khẽ cau lại một cách khó nhận ra, dường như có chút không tình nguyện.
Nhưng đại khái cũng không tìm được lý do thích hợp để từ chối, cho nên cuối cùng hắn không nói gì cả.
Ba người lần lượt xuống nước, lấy bảo hộ tráo che chở quanh thân, rất nhanh liền vượt qua dòng nước đi tới trong địa cung.
Ba người ai cũng không nói lời nào, chỉ mỗi người giữ một khoảng cách nhất định, chậm rãi đi sâu vào bên trong địa cung thăm dò.
Trong địa cung này quả nhiên có lửa, mới tới đây liền có thể cảm nhận được sự nóng bỏng xung quanh.
Ba người đi qua một đoạn hành lang, ở giữa còn gặp phải một ít cơ quan cạm bẫy.
Bọn họ ai cũng không giúp đỡ lẫn nhau, nhưng rõ ràng đều là những kẻ có chút bản lĩnh, cho nên cuối cùng đều thuận lợi vượt qua mà không có nguy hiểm gì.
Cho tới lúc này, Lý Kỳ Phong mới liếc nhìn Lục Tang Tửu một cái, cười như không cười nói một câu:
“Lục đạo hữu bản lĩnh thật đấy.”
Lục Tang Tửu lạnh lùng nhạt nhẽo gật đầu:
“Lý đạo hữu cũng không tệ.”
Diệp Vô Thành thì hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới hai người bọn họ, chỉ sải bước nhanh về phía trước.
Lục Tang Tửu hai người thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo, nhưng không ngờ Diệp Vô Thành mới rẽ qua một khúc quanh, lúc hai người đuổi theo, thì vừa vặn bị một bóng người lùi lại cấp tốc đập trúng người.
Lục Tang Tửu phản ứng nhanh hơn một chút nên tránh được, Lý Kỳ Phong lại không tránh được, bị Diệp Vô Thành trực tiếp đập ngã xuống đất, hai người ngã lăn vào nhau.
Lý Kỳ Phong có chút tức giận:
“Diệp đạo hữu, huynh làm gì vậy?”
Hắn không thấy bộ dạng hiện tại của Diệp Vô Thành, Lục Tang Tửu lại nhìn thấy rõ ràng, trên người hắn phân rõ là có vết cháy đen, như là bị lửa tấn công vậy.
Lúc này hắn có chút chật vật bò dậy từ trên người Lý Kỳ Phong, cũng không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ hơi chau mày nhìn về phía trước.
Lục Tang Tửu nhướng mày, lúc này mới vượt qua hai người đi lên phía trước một chút.
Hắn có chú ý khoảng cách, chỉ đi qua khúc quanh liền dừng lại, cho nên ngược lại cũng không bị tấn công gì cả.
Chỉ là hai mắt nhìn thấy rõ ràng phía trước cách đó không xa trên một cái bệ đang cháy lặng lẽ một ngọn lửa.
Ngọn lửa là màu đen thuần túy, không cần lại gần cũng có thể cảm nhận được nguồn năng lượng khổng lồ ẩn chứa bên trong.
Lục Tang Tửu hồi tưởng lại kiến thức trong đầu mình một chút, thực sự không biết đây rốt cuộc là lửa gì.
Điều duy nhất có thể khẳng định là, đây tuyệt đối không đơn giản là địa hỏa bình thường.
Mà lúc này hai người phía sau cũng đuổi theo kịp, Lý Kỳ Phong thấy tình cảnh này không khỏi hít sâu một hơi lạnh, lầm bầm buột miệng thốt lên:
“Đây là…
Ma Nhãn Chi Hỏa?”
Lục Tang Tửu có chút tò mò quay đầu:
“Ma Nhãn Chi Hỏa?
Đây là thứ gì?”
Đại khái là cảm thấy không cần thiết phải giấu giếm, Lý Kỳ Phong trả lời ngược lại rất sảng khoái.
“Sinh ra trên Ma Nhãn của ngọn lửa màu đen, chính là Ma Nhãn Chi Hỏa… một trong bốn loại thần hỏa của Tiên Linh Giới, thứ trong truyền thuyết.”
Lục Tang Tửu nghe vậy cũng không khỏi có chút ngạc nhiên, trong bí cảnh nhỏ bé này, vậy mà lại có thứ trong truyền thuyết?
Nghe có vẻ thực sự rất lợi hại nha.
Đúng lúc muốn hỏi tiếp, Lý Kỳ Phong bên cạnh lại đột nhiên không báo trước mà ra tay với Diệp Vô Thành!
Lục Tang Tửu đều kinh ngạc ngây người.
Không phải, nếu Lý Kỳ Phong đột nhiên tấn công mình, mình còn có thể hiểu được.
Nhưng hiện tại không nói một lời liền ra tay với Diệp Vô Thành, đây lại là màn khai triển huyền huyễn gì nữa thế này?
Tất nhiên, Diệp Vô Thành phản ứng cũng không chậm, tự nhiên không bị Lý Kỳ Phong đ.á.n.h lén thành công.
Thế là hai người liền ở trong không gian chật hẹp này, qua lại đ.á.n.h nhau.
Lục Tang Tửu đứng ở một bên, nhỏ bé mà bất lực, chỉ đành dùng bảo hộ tráo bảo vệ c.h.ặ.t chẽ bản thân, mới có thể không bị liên lụy.
Mà lúc này, Lý Kỳ Phong lại đột nhiên mở miệng:
“Lục đạo hữu còn không mau tới giúp!”
Lục Tang Tửu:
???
Không phải, lại chuyện gì nữa đây, sao nghe như thể hai người bọn họ lẽ ra phải là đồng bọn vậy?
Đang thắc mắc muốn hỏi ra, lại thấy Diệp Vô Thành đột nhiên chau mày, vậy mà lại hư chiêu một cái, lần nữa lao về phía hướng của Ma Nhãn Chi Hỏa!
Trước kia Lục Tang Tửu hai người không nhìn thấy, cũng không biết Diệp Vô Thành bị Ma Nhãn Chi Hỏa tấn công như thế nào.