Tôi chợt nghĩ đến sự kỳ lạ của giọng nói kia.
"Nữ chính là Kiều Lạc… Cho nên mấy hôm nay cô luôn lừa tôi để ép cốt truyện trở lại đúng quỹ đạo sao?"
Trong đầu như có vô số âm thanh ch.ói tai trộn lẫn vào nhau.
Tôi dần không còn nghe rõ Kiều Lạc nói gì.
Chỉ thấy miệng cô ấy liên tục mấp máy.
Âm thanh xung quanh từ từ biến mất.
Đầu đau như sắp nứt ra.
Những tiếng nói càng lúc càng sắc nhọn.
Ngay khi ý thức sắp hoàn toàn rối loạn...
Giọng nữ kia gào khóc đầy không cam lòng.
[Tại sao?]
[Rõ ràng đây là thiết lập của nguyên tác!]
[Tại sao lại sai được chứ?]
Kiều Lạc lay lay tay tôi.
"Ngẩn người gì thế? Cậu thích cậu ấy. Cậu ấy cũng thích cậu. Vậy thì hãy ở bên nhau cho t.ử tế. Đừng bỏ lỡ. Những gì tớ vừa nói… Cậu nghe thấy hết chứ?"
Giọng nữ trong đầu biến mất.
Biến mất hoàn toàn.
Tôi ôm chầm lấy Kiều Lạc.
"Cảm ơn cậu. Bây giờ tớ sẽ đi tìm Lục Kỳ Niên."
Kiều Lạc kéo tôi lại.
"Cậu không định tắm rồi thay quần áo à?"
Tôi cúi đầu nhìn bộ dạng của mình.
Lặng lẽ gật đầu.
16
Điện thoại của Lục Kỳ Niên không có ai bắt máy.
Chắc anh vẫn còn đang giận.
Tôi muốn dỗ anh.
Tôi tìm lại số liên lạc của bạn cùng phòng Lục Kỳ Niên mà trước đây từng hỏi.
Thái độ của đối phương lạnh nhạt hơn lần trước không biết bao nhiêu lần.
"Lục Kỳ Niên đang ở bệnh viện. Nếu cậu còn chút lương tâm thì đừng đến gặp cậu ấy. Tôi không ngờ cậu lại là loại người như vậy. Anh Lục ngày nào cũng khen cậu, hận không thể để cả thế giới biết anh ấy thích cậu. Kết quả… cậu chỉ xem đó là trò chơi thôi sao?"
Tôi nghe cậu ấy trách móc, không dám lên tiếng.
Kiều Lạc cầm lấy điện thoại của tôi.
"Lục Kỳ Niên có biết cậu đối xử với người anh ấy thích như thế không? Người ta bị bệnh, muốn gặp người mình thích một chút cũng không được, cậu cản là có ý gì? Ngay cả cha mẹ cũng phải để cho con cái chút không gian riêng. Cậu là cái thá gì? Chỉ là bạn cùng phòng thôi, vượt quá giới hạn rồi đấy. Cậu bênh Lục Kỳ Niên, vậy tôi mắng cậu vài câu để bênh Hựu Hy cũng hợp lý nhỉ? Nhưng tôi không mắng. Vì tôi biết chừng mực. Nói đi chứ."
Sức chiến đấu của Kiều Lạc quá mạnh.
Nếu cô ấy thật sự mắng người, có thể mắng liên tục một tiếng không trùng câu nào.
Chỉ có thể nói...
May mà cô ấy không mắng.
Nếu không ngày mai chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp cả khoa.
Đối phương vẫn còn tức tối, nhưng cuối cùng cũng nói cho tôi biết tên bệnh viện và số phòng của Lục Kỳ Niên.
Tôi lập tức chạy đến đó.
Đứng trước cửa phòng bệnh, tôi do dự rất lâu.
Cửa mở ra.
Ba chàng trai cao lớn bước ra ngoài.
Chắc là bạn cùng phòng của Lục Kỳ Niên.
Một người nhìn tôi.
"Đại tiểu thư. Đừng đùa giỡn với cậu ấy nữa. Cậu ấy thật sự rất thích cô. Nếu cô không thích thì cũng không sao. Nhưng đừng xem tình cảm của người ta như trò đùa, được không?"
Tôi lắc đầu.
"Tôi không hề có ý đó."
Cậu ấy khoát tay.
Không biết có tin hay không.
Nhưng cuối cùng vẫn tránh sang một bên nhường đường cho tôi.
17
"Sao lại quay lại rồi?"
Nghe thấy tiếng động, Lục Kỳ Niên định ngồi dậy nhìn.
Tôi đưa tay ấn anh nằm xuống.
"Nằm nghỉ cho t.ử tế."
Lục Kỳ Niên ngẩn người mấy giây.
Giọng nói đầy bất ngờ xen lẫn vui mừng.
"Sao em lại đến?”
"Xin lỗi."
Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.
Anh nắm lấy tay tôi.
"Không sao. Tôi biết… chỉ là lúc đó tâm trạng em không tốt, không khống chế được cảm xúc thôi, đúng không? Là tôi không tốt. Đã vắng mặt trong ngày sinh nhật của em."
Đôi mắt anh tràn ngập sự chân thành.
Dường như chỉ cần tôi gật đầu, anh sẽ tin ngay.
Tôi không muốn lừa anh.
Thử mở miệng.
Lần này, trong đầu không còn giọng nói kỳ lạ nào nữa.
"Tối hôm đó… Bức thư tình ấy vốn là muốn đưa cho anh. Em vừa định tỏ tình thì nghe thấy một giọng nói rất kỳ lạ..."
Nghe thật vô lý.
Nếu có ai kể với tôi chuyện này...
Tôi sẽ khuyên người đó đi khám bác sĩ.
Thế nhưng Lục Kỳ Niên lại chăm chú lắng nghe.
Tôi có chút ngượng ngùng.
"Em biết chuyện này rất khó tin. Nhưng đó là những gì em đã trải qua. Nếu có người..."
Tôi còn chưa nói xong.
Lục Kỳ Niên đã nghiêm túc nói:
"Tôi tin em."
Bao nhiêu lời giải thích còn mắc trong cổ họng.
Tôi không nói nổi một chữ.
Tôi nhìn ra được...
Lục Kỳ Niên thật sự nghiêm túc.
Chính vì vậy tôi càng thấy khó tin.
"Tại sao?"
Anh nhìn tôi.
Đôi mắt trong trẻo như vừa được nước rửa sạch.
"Bởi vì tôi yêu em. Nên tôi bằng lòng tin em.”
"Anh không nghĩ em bị điên sao?"
Lục Kỳ Niên gật đầu.
"Lần trước em nằm trên lưng tôi rồi nói mấy câu kỳ quái. Lúc đó tôi cũng nghĩ… có lẽ em hơi bị điên."
Nhớ lại hành động của mình khi ấy.
Tôi cũng không nhịn được bật cười.
"Thế mà anh vẫn ở bên em?"
"Thích em. Dù em có điên thì tôi vẫn thích. Dù em điên đến mức không chịu đi khám bác sĩ… tôi vẫn thích. Hôm sinh nhật em, thật ra tôi đã hẹn Kiều Lạc. Muốn nhờ cô ấy khuyên em để tôi đưa em đi gặp bác sĩ tâm lý."
Anh nghiêm túc giải thích với tôi.
Tôi chợt nhớ đến câu cuối cùng giọng nói kia hét lên trước khi biến mất.
[Rõ ràng đây là thiết lập của nguyên tác, tại sao lại sai chứ?]
Tôi nghĩ...
Có lẽ bởi vì...
Các nhân vật cũng có linh hồn.
Cuối cùng, thứ mọi người yêu đều là người khiến trái tim mình rung động thật sự.