Lưu Hạnh Hoa ki cóp nhặt nhạnh khư khư cất giữ đống ngân phiếu của con cả Nguyễn Trường Phú gửi về, tem phiếu nào thừa thãi chưa kịp mòn thì tuồn ra chợ đen trao đổi lấy hiện kim, đầy rẫy kẻ khát khao sắm sửa chực chờ mua. Rau củ gà qué nhà đẻ ra cả nửa năm bà nhịn mồm nhịn miệng mang bán, đắp điếm túi riêng đĩnh đạc xông xênh.

Thuở trước lúc gia cảnh còn yên ấm, đó là nhờ mồ hôi công sức tiền mồ hôi nước mắt Nguyễn Trường Phú trút hết về phụng dưỡng gia đình, dầu mỡ tương cà béo múp míp khỏi lo nghĩ, vườn tược rủng rỉnh thực phẩm phục vụ miếng ăn tận răng, phần thừa dư dả đem quy đổi tiền bạc, lâu lâu còn ngả mâm thịt thà tú ụ, Lưu Hạnh Hoa khi đó rọng rượng chi bạo, gã và Tôn Tiểu Tuệ cũng mở cờ rạng rỡ.

Trông lại gã và Tôn Tiểu Tuệ lúc này, rau củ quả vẫn tự cung tự cấp là chính, chút đỉnh còn lại còm cõi bán buôn gom góp lẻ tẻ, vung tay sắm sửa bao diêm dầu hỏa thắp sáng đã bóp mồm bóp miệng, huống hồ đòi dư dả tiết kiệm. Gặp đại hạn đ.â.m lao phải theo lao, bí bách lại quay vòng nợ nần điểm công ích hoặc ngửa tay ăn mày vay mượn.

Mặc dù mục đích Lưu Hạnh Hoa thắt lưng buộc bụng gom tiền lo toan đám cưới cho Nguyễn Trường Sinh, song gặp hoạn nạn bà vẫn sẵn sàng phóng tay rút hầu bao tương trợ, tỷ như khoản chu cấp cho Nguyễn Khê đi học, hơn thế nữa mọi bề khó dễ bà vẫn luôn có sự hậu thuẫn vững chắc từ Nguyễn Chí Cao và Nguyễn Trường Sinh bảo bọc.

Thế mà thuở ấy bởi hậm hực sự phân biệt, hai vợ chồng gã dứt tình làm mình làm mẩy quyết dứt áo chia gia tài để chối bỏ trách nhiệm góp gạo thổi cơm chung cho đám hỉ của Nguyễn Trường Sinh. Giờ họa ập xuống đầu đói không xoong mẻ chẳng còn, hy vọng mỏ vàng từ Lưu Hạnh Hoa rơi xuống là chuyện hoang đường hão huyền.

Vì dạo nọ dứt tình, mọi tài sản lúa gạo chia sòng phẳng chẳng khuyết phân nào, Lưu Hạnh Hoa cũng vắt óc sắm sanh vật dụng đủ đầy t.ử tế, cất công xây bếp, mua xoong nồi, kê bàn ghế gọn gàng, đâu để gã có kẽ hở ho he dị nghị moi móc.

Hơn nữa bây giờ dẫu có quỳ lạy cũng chẳng đào đâu ra hào cắc cứu vớt, ngay cả ông bố ruột Nguyễn Chí Cao và em trai Nguyễn Trường Sinh cũng trở mặt cạn tình phũ phàng, hạ bệ gã coi như thứ dẻ rách vứt xó. Hạng người dưng qua đường, họ còn ban cho sự ân cần lịch lãm, chứ đâu chà đạp gã khinh bỉ.

Vò võ một bóng tự ôm tự chống chọi sóng gió, gánh nặng trĩu oằn, sức tàn lực kiệt lê lết mỏi mòn.

Cuộc sống lên tiên thì ai chẳng mừng, nhưng dòm lại viễn cảnh mịt mù lụi tàn xuống dốc phanh không kịp thế này, bụng dạ gã chất chứa phiền muộn nẫu ruột.

Tôn Tiểu Tuệ sao chẳng rõ nếp tẻ túng quẫn gần đây, song do mụ khăng khăng châm ngòi nổ vạch áo cho người xem lưng cự tuyệt tách riêng, cớ sao mụ lại tự nhổ nước bọt vả mặt mình thốt lời ngao ngán, mụ lấp l.i.ế.m trấn an: "Nóng nảy hấp tấp làm gì? Cứ bình tâm thư thả, chờ lúc Dược Tiến lĩnh lương bỏ túi thì mọi khốn đốn rũ sạch ấy mà."

Nguyễn Trường Quý hằn học: "Đu theo học nghề bao lâu rồi, chưa cầm nổi nửa cắc bạc về cúng nhà. Hồi đó lỡ trớn phá phách đồ nghề của lão thợ may, còn phải cung phụng đủ thứ rau trái để tạ lỗi đấy thôi? Rốt cuộc nghề ngỗng cu cậu đến tầm cỡ nào rồi, liệu có làm nên cơm cháo gì không?"

Tôn Tiểu Tuệ bĩu môi đốp chát: "Úi dào, tầm độ nửa mùa ẩm ương này, lấy ai rảnh rỗi đặt may áo xống? Ráng căng mắt lên hai tháng nữa, nhà nhà rộn ràng lo toan chưng diện Tết, xưởng thợ may vào vụ mùa tấp nập, chả nhẽ chẳng hốt bạc bỏ túi hả?"

Nguyễn Trường Quý nén tiếng thở dài nghẹn ngào: "Lúc đó đừng thấy cái Khê ẵm tiền lương mà ghen tị thèm nhỏ dãi lòi con mắt ra."

Tôn Tiểu Tuệ bật cười nắc nẻ châm biếm: "Đời nào có cái diễm phúc ấy, con Khê nhà quê ấy ngay cả cái bàn đạp máy khâu còn chưa biết đụng vào, mộng mơ gì tới cửa ăn lương? Thằng Dược Tiến ít nhất cũng thành thạo điệu nghệ đạp máy khâu rồi, tới khi bung lụa nhận may, bèo nhèo cũng phải rủng rỉnh hơn cái Khê vạn lần, nó chỉ rúc xó đ.ấ.m bóp vặt vãnh thì lương xá bèo bọt là cái chắc. Ghen tị à, chuyện tiếu lâm gì thế, chỉ e con Khê kia thấy Dược Tiến nhà ta ẵm lộc to mới lác mắt tức tưởi ghen tị hộc m.á.u kìa."

Nguyễn Trường Quý buông lỏng gân cốt trườn người xuống giường, trở mình xoay lưng vùi đầu mộng mị: "Mong mỏi là thế."

Tôn Tiểu Tuệ chiếu tướng bóng gã: "Không phải mong mỏi, mà là nhất quyết chắc nịch 100%!"

Đúng như lời ước hẹn từ thuở nông vụ còn bận rộn, Nguyễn Thúy Lan phu thê dắt díu hài t.ử về thăm phụ mẫu là Nguyễn Chí Cao và đệ đệ Nguyễn Trường Sinh. Lúc hồi hương, bọ họ chỉ nhạt nhòa lướt qua chào hỏi phu thê Nguyễn Trường Quý và Tôn thị (Tôn Tiểu Tuệ) vài câu lấy lệ, tuyệt nhiên không dư thừa nửa lời, cũng chẳng màng ghé qua hàn thuyên.

Chương 116 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia