Sơn cước thiếu thốn đủ bề, việc cô làm cũng coi như đem lại chút tiện ích cho dân bản, nên người ta đối với cô khá niềm nở. Ai muốn giải quyết cơn thèm hay cần thứ gì thì bỏ ra một hai xu mua, không mua thì cũng chẳng ai nói gì.
Dù sao mọi người đi lại ra ngoài cũng khó khăn, cô mang hàng lên tận nơi bán chui bán lủi, giúp mọi người đỡ phải nhọc công đi lại xa xôi mà vẫn mua được nhu yếu phẩm, âu cũng là làm việc thiện.
Ai ngờ đêm nay lại gặp phải cái tên sao chổi này, giả vờ giả vịt vật cô xuống đất, còn đòi gởi cô lên văn phòng chuyên chính quần chúng để tố giác!
Thứ xấu xa!
Nguyễn Trường Sinh thấy cô ôm bao tải chạy, cũng chẳng buồn ngủ nữa, đứng dậy phủi bụi trên quần áo rồi cất bước đuổi theo.
Đuổi kịp cô gái, chàng vươn tay túm lấy vai cô, hỏi lại lần nữa: "Cô thực sự là con gái sao?"
Cô gái không gạt được tay chàng ra, bực dọc đập mấy cái vào tay chàng: "Không mua đồ thì buông tay ra!"
Nguyễn Trường Sinh mượn ánh trăng nhờ mờ soi xét khuôn mặt cô: "Nhìn không giống lắm, làm gì có con gái nào trông bộ dạng thế này..."
Trời tối đen như mực, khuôn mặt kia lem luốc gần như hòa làm một với bóng đêm.
Cô gái trừng mắt lườm chàng một cái: "Cần anh lo chắc!"
Nguyễn Trường Sinh bật cười: "Tôi không hút t.h.u.ố.c, cho tôi xem trong bao tải có gì đi, nhất định tôi sẽ mua một món."
Cô gái cảnh giác nhìn chàng một lúc: "Không định bắt tôi lên văn phòng chuyên chính quần chúng nữa à?"
Nguyễn Trường Sinh đáp: "Dọa cô chơi thôi."
Cô gái lại nhìn chàng thêm một lúc, cảm thấy người này có vẻ đáng tin, liền dứt khoát ngồi thụp xuống, mở miệng bao tải ra.
Thấy vậy, Nguyễn Trường Sinh cũng ngồi xổm xuống, từ trong cặp xách rút ra một chiếc đèn pin, bật lên soi vào bên trong.
Bao tải của cô gái này quả đúng là một cửa hàng bách hóa thu nhỏ, bên trong thượng vàng hạ cám thứ gì cũng có. Nào là những bao t.h.u.ố.c lá bóc dở, kẹo trái cây gói trong giấy kiếng lấp lánh, cúc áo, dây thun, dây thừng, diêm quẹt, lại có cả đê đ.â.m kim, dùi nhọn, cúc bấm, phéc-mơ-tuya, và đủ loại đồ ăn vặt linh tinh, thậm chí cả tất chân và... t.h.u.ố.c diệt chuột!
Nguyễn Trường Sinh cũng phải mở rộng tầm mắt, một tay rọi đèn pin, một tay lục lọi, miệng không ngớt xuýt xoa.
Cô gái thấy chàng bới móc lâu quá thì sinh ra mất kiên nhẫn, cất giọng hỏi: "Rốt cuộc anh muốn mua cái gì?"
Nguyễn Trường Sinh không trả lời mà vặn lại: "Đống đồ này cô lấy từ đâu ra vậy?"
Cô gái lườm chàng một cái, kéo vội miệng bao tải: "Anh quản tôi lấy từ đâu, tóm lại có mua hay không, không mua thì tôi đi đây."
Nguyễn Trường Sinh vội giữ c.h.ặ.t bao tải: "Mua mua mua mua mua."
Nói xong, chàng nhặt từ trong bao ra hai viên kẹo trái cây khác màu: "Bao nhiêu tiền một viên?"
Cô gái giơ lên một ngón tay: "Một xu hai viên."
Thế là Nguyễn Trường Sinh lại móc đồng một xu lúc nãy ra, đặt vào tay cô.
Cô gái cất tiền, buộc lại miệng bao tải, chẳng màng nói thêm lời nào thừa thãi, vác bao tải lên vai rồi quay lưng bước đi.
Nguyễn Trường Sinh cũng chẳng màng nghỉ ngơi nữa, cứ thế lẽo đẽo đi theo sau, vừa đi vừa bắt chuyện: "Gặp nhau âu cũng là cái duyên, cô tên gì? Thuộc đại đội nào vậy? Kết bạn được không?"
Cô gái không thèm ngoảnh đầu lại: "Tôi không rảnh kết bạn với anh."
Nguyễn Trường Sinh thanh minh: "Thật ra tôi là người rất đàng hoàng, ban nãy chỉ là trêu chọc cô chút thôi."
Cô gái quay đầu nhìn chàng một cái, thấy bộ dáng cũng khôi ngô tuấn tú, bèn thuận miệng hỏi: "Thế anh thuộc đại đội nào?"
Nguyễn Trường Sinh thật thà đáp: "Tôi ở đại đội Phượng Nhãn, cách đây khá xa."
Cũng phải, chàng đã đi ròng rã suốt một ngày mới đến được đây, mà trời bây giờ cũng đã khuya lắm rồi.
Thấy cô gái không nói gì, chàng lại hỏi: "Còn cô?"
Cô gái hất mặt, tiếp tục bước đi: "Tôi không nói cho anh biết đâu!"
Nguyễn Trường Sinh: "..."
Không nói thì thôi, cứ đi theo vậy, cô đi tôi đi, cô nghỉ tôi nghỉ.
Cô gái dường như cảm thấy Nguyễn Trường Sinh đang có ý đồ với bao tải hàng của mình, nên mỗi khi mệt mỏi cần chợp mắt, cô đều cẩn thận moi một cái hốc nhỏ trong đống rơm, chui tọt vào đó, ôm khư khư chiếc bao tải vào lòng, ngụy trang kín đáo trong đống rơm khô.
Còn Nguyễn Trường Sinh thì cứ thản nhiên nằm ngủ ngay bên cạnh cái hốc cô vừa moi.
Sáng hôm sau, hốc rơm vừa có động tĩnh, chàng đã tỉnh giấc ngay tức khắc.
Chàng đưa mắt nhìn cô gái lồm cồm bò ra, mặt mũi lấm lem bùn đất, chẳng có chút gì giống nữ nhi. Tóc tai cũng chẳng tết b.í.m, giấu tiệt dưới chiếc mũ cối cũ kỹ, lại khoác trên người bộ quân phục nam rộng thùng thình, nhìn kiểu gì cũng giống một tên con trai!
Hai người bốn mắt nhìn nhau chốc lát, Nguyễn Trường Sinh định thần lại, buông thõng mi mắt, ngáp một cái thật dài rồi cất lời: "Cô tỉnh rồi à?"