Tiểu Hào, cáo biệt huynh.

Khi Nguyễn Khê rảo bước lên dốc núi, Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh cũng đứng nán lại chốn tiền phương.

Nguyễn Trường Phú thả Nguyễn Hồng Binh xuống đất mượn cớ dừng chân, đôi mắt nheo lại dòm ngó thân ảnh Lăng Hào đằng xa nơi sườn dốc, buông miệng hỏi thăm: "Tiểu t.ử đằng kia là ai vậy?"

Phùng Tú Anh làm sao rõ được cớ sự, bèn góp lời: "Chắc là bằng hữu thâm giao chăng."

Nguyễn Trường Phú khoanh tay chờ đợi một đỗi, lại thốt: "Bỏ bê ở chốn thôn dã này thời gian quá đỗi miên trường, với chúng ta tình thân tựa hồ như bọt nước hư vô, đối đãi với phụ mẫu ruột thịt còn chẳng bì được bằng một tiểu t.ử thôn dã, bà xem cái vẻ bịn rịn chia xa kia kìa."

Phùng Tú Anh cất lời: "Nay đã khôn lớn dường này, e rằng có muốn cũng chẳng bề thân thiết nổi nữa."

Nguyễn Trường Phú thở dài một hơi não nuột: "Cũng đâu mong mỏi con bé còn vương vấn tình thâm, miễn đừng sinh tâm oán hận chúng ta là đã tạ ơn nhật nguyệt rồi. Từ khi hồi hương hội ngộ đến nay, nó chưa từng hé mở nửa lời dư thừa, hai tiếng 'phụ thân, mẫu thân' cũng tịnh không buồn thốt."

Phùng Tú Anh: "Thôi bỏ đi, miễn nó đừng sinh sự là đã phúc đức lắm rồi."

Cách đó một quảng, Nguyễn Khiết cũng đang chôn chân chờ đợi nơi sơn đạo đợi chờ Nguyễn Khê trở lại.

Trông thấy bóng tỷ tỷ rảo bước lại gần, nàng khẽ đưa mắt ngó bóng Lăng Hào, trầm giọng cất lời: "Huynh ấy ắt hẳn là sầu não lắm tỷ nhỉ?"

Kể từ khi cùng thân sinh nương tựa lại Phượng Nhãn Thôn mười mấy năm ròng rã, huynh ấy chỉ kết giao duy nhất mỗi Nguyễn Khê làm hảo bằng hữu. Trước bá tánh bốn phương huynh ấy luôn giữ vẻ lầm lì ít nói, gần như là câm bặt, nụ cười càng là thứ xa xỉ. Chỉ có khi kề cận Nguyễn Khê, huynh ấy mới thanh thản thư thái, vui sướng tựa hồ như một tiểu đồng vô tư lự.

Giờ đây Nguyễn Khê cất bước ra đi, huynh ấy lại phải thui thủi làm một cái bóng đơn côi.

Sớm tối một mình lên non chăn thả trâu bò, chiều buông lại một bóng cô độc lùa đàn súc vật trở về.

Chỉ thoảng nghĩ qua, tâm can đã thấm đẫm muôn phần xót xa.

Nguyễn Khê tiếp lấy tay nải trên tay muội muội, lảng tránh chẳng buồn đáp trả để khỏi xới lên nỗi sầu bi khôn tả khó thu dọn.

Cái thời buổi giao thông với thông tín nghẽn trệ này, xe ngựa lê lết, lệnh cấm di biến nhân khẩu lại gắt gao, lắm kẻ cả kiếp người chỉ lủi thủi gắn bó với một tri kỷ, lại cũng có vô vàn người, một bận quay gót là vĩnh hằng cách biệt.

Nỗi sầu ly biệt dẫu quặn thắt tâm can, nhưng thế nhân đành nén lệ nuốt vào lòng.

Nguyễn Khê sụt sịt sống mũi, gọi khẽ Nguyễn Khiết: "Đi thôi."

Tỷ muội hai người lại nối gót men theo sơn đạo tiến bước, bận này Lăng Hào chẳng còn bám đuôi theo sau nữa. Huynh lặng lẽ hóa đá nơi sườn dốc, đăm đăm theo bóng lưng Nguyễn Khê xa dần theo vạch sơn đạo, hình hài phai nhạt và thu bé lại, cho tới khi tuyệt nhiên hư không trên đỉnh mắt.

Cũng ngay giờ khắc ấy, nàng tự nhiên bốc hơi khỏi thế giới ngập tràn ánh sáng của huynh.

Muôn ngàn cảnh sắc nơi núi rừng, cũng trong khoảnh khắc mà hóa thành màu tro úa.

Hai tỷ muội rong ruổi cùng Nguyễn Trường Phú ròng rã hai ngày đường trên núi, cập bến tới trấn thì trọ lại dịch quán một đêm. Vì cơn buồn ngủ và mệt mỏi hành xác, vừa dọn dẹp vệ sinh tươm tất là Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết sụp đổ giường chìm vào mộng mị, ngay cả hàn huyên vài câu cũng chẳng đoái hoài.

Sớm tinh sương thức giấc, lót dạ bữa điểm tâm nơi ngự doanh thực đường, có xa giá từ kinh phủ đến tiếp giá, rồi cả nhà thượng giá thẳng tiến lên huyện nha.

Chuyến xe ngự này vốn là loại xe thiết giáp xanh lục binh chủng thường dùng. Nguyễn Trường Phú chễm chệ ở ghế tiên phong bên phó giá, Nguyễn Khê cùng Nguyễn Khiết nương nhờ gót Phùng Tú Anh ép c.h.ặ.t phía hậu giá. Nguyễn Hồng Binh trẻ nhỏ vô âu, ngự trị luôn trên đùi Phùng Tú Anh mà tọa.

Xa giá chật chội không nhường một phân để lảng tránh, nhưng Nguyễn Khê cũng quyết tịnh thân không buồn ngỏ lời với Phùng Tú Anh. Nguyễn Trường Phú phía trước thì hàn huyên rôm rả với phu xe, thảy chuyện binh cơ quân vụ, nào là vị đại quan ở phủ võ phòng nào đó.

Nguyễn Khiết ngồi nép bên sườn Nguyễn Khê, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy cánh tay tỷ tỷ không rời.

Lớn bấy đến nay nàng mới tới trấn đếm trên đầu ngón tay hai bận, chưa bàn tới phủ huyện hay viễn xứ xa xôi nào khác. Cỗ máy bốn bánh ô tô là thứ xa xỉ chưa từng lọt mắt, huống chi là thượng lầu hưởng thụ. Tự nhiên nàng vạn phần kinh hãi, tim đập như trống trận liên hồi, hơi thở cũng rối loạn không ngừng.

Nhưng phúc duyên thay Nguyễn Khê hãy còn giữ vẻ thái bình điềm tĩnh hơn nàng, ôm trọn lấy tay tỷ tỷ là nàng có bến đỗ bình an tĩnh tâm đôi chút.

Chương 199 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia