Đến cổng trường, cả nhóm mỗi người một ngả.

Diệp Thu Văn và Diệp Phàm bước sang trường cấp hai đối diện, những người còn lại thì đi thẳng vào cổng trường cấp một nằm ngay bên đường.

Nguyễn Thu Dương cố tình giữ khoảng cách, chẳng thèm đi cùng Nguyễn Khê. Vừa lọt qua cổng trường, cô bé đã lẩn mất dạng.

Nguyễn Khê, Nguyễn Hồng Quân và những người khác tới trước dãy lớp học rồi lại chia tay. Nguyễn Thu Nguyệt vào lớp Hai, Nguyễn Hồng Quân về lớp Bốn, còn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thì tìm đến lớp Năm.

Lúc chia tay, Nguyễn Hồng Quân gọi với theo: "Đại tỷ, em học ngay lớp này, có chuyện gì cứ sang tìm em nhé."

Đợi Nguyễn Hồng Quân hí hửng rút s.ú.n.g nhựa ra nhảy tót vào lớp, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mới bước vào căn phòng trước mặt. Thấy lớp chưa biết còn chỗ không, hai chị em đứng gọn vào góc cuối lớp chờ đợi.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, thầy giáo kẹp giáo án bước vào, học sinh đứng dậy chào. Thấy hai chỗ trống ở dãy cuối, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết liền đi tới ngồi.

Chưa có sách giáo khoa, hai chị em đành lấy vở và hộp b.út ra, mắt chăm chú hướng lên bục giảng. Bài giảng với Nguyễn Khê dễ như ăn kẹo, nên đôi lúc tâm trí cô thả trôi đi đâu đó.

Trong lúc đang mơ màng nhìn lên bảng, chợt tiếng "Báo cáo!" vang lên ngoài cửa.

Nguyễn Khê sực tỉnh, cùng cả lớp quay ra nhìn. Nguyễn Thu Dương đeo cặp, đứng cạnh một cô bạn tóc thắt b.í.m, hai tay giơ ngang đầu, chờ thầy cho vào lớp.

Thầy giáo liếc nhìn, chẳng buồn bảo vào, chỉ lạnh giọng hỏi: "Đi đâu giờ này mới tới?"

Nguyễn Thu Dương đáp tỉnh rụi: "Em đau bụng, phải đi vệ sinh ạ."

Thầy giáo lườm một cái bực bội, giọng gắt gỏng: "Vào đi."

Nguyễn Thu Dương và Tô Manh Manh buông tay, lững thững bước vào. Vừa đi được hai bước, Nguyễn Thu Dương trợn tròn mắt khi thấy chỗ của mình và Tô Manh Manh đã bị ai đó chiếm mất, mà kẻ đó lại chính là Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Ai cho phép chúng ngồi đó, làm bẩn hết cả chỗ của cô!

Nguyễn Thu Dương bước tới, ánh mắt sầm lại khi chạm ánh mắt Nguyễn Khê. Cô bé định quát Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cút đi, nhưng chưa kịp hé răng thì thầy giáo đã dõng dạc nói từ trên bục giảng: "Nguyễn Thu Dương, Tô Manh Manh, hai em ra phía sau đứng nghe giảng!"

Nguyễn Thu Dương: "!!!"

Cô bé nghẹn ứ lời định nói, vô thức buột miệng: "Tại sao ạ?"

Thầy giáo nghiêm mặt: "Mười buổi học thì đi muộn tám buổi, em nghĩ tại sao?"

Thấy Nguyễn Thu Dương còn chần chừ, thầy quát lớn: "Nhanh lên! Đừng làm mất thời gian của cả lớp."

Thầy giáo này nổi tiếng khó tính nhất khối, Nguyễn Thu Dương hết cách, đành hậm hực ôm bụng tức đi xuống đứng cạnh bảng đen phía sau cùng Tô Manh Manh. Vừa đứng, cô bé vừa phồng má, trừng mắt nhìn Nguyễn Khê hằn học.

Nguyễn Khê chẳng thèm quay đầu lại, dĩ nhiên không thấy vẻ mặt tức tối của Nguyễn Thu Dương.

Nhưng cô thừa biết Nguyễn Thu Dương đang tức xì khói. Cô cứ bơ đi, để con bé tức tự kỷ cho bõ ghét.

Nguyễn Thu Dương thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết coi mình như không khí, lại còn ngồi chễm chệ vào chỗ của mình và Tô Manh Manh, ngoan ngoãn nghe giảng. Đặc biệt là thầy giáo thỉnh thoảng lại nhìn hai người họ mà giảng bài, khiến Nguyễn Thu Dương tức nổ đom đóm mắt nhưng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Gần hết tiết học, cô bé không chịu nổi nữa, chớp lấy cơ hội để xả giận.

Thầy giáo viết một bài toán lên bảng, hỏi xem có ai giải được không. Bài toán khá hóc b.úa, vài học sinh lên bảng loay hoay viết vẽ một hồi rồi cũng lắc đầu đi xuống.

Thấy không ai giải được, thầy vừa định mở miệng giảng giải thì Nguyễn Thu Dương bỗng lên tiếng từ cuối lớp: "Thưa thầy, bọn em không giải được, nhưng hôm nay lớp mình có hai chị lớn học dự thính, chắc hai chị ấy biết làm đấy ạ!"

Lời vừa dứt, thầy giáo và cả lớp đều đổ dồn ánh mắt về phía Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết. Quả thực hai chị em khá lớn, ngồi giữa đám học sinh lớp Năm lại càng nổi bật.

Nguyễn Khê liếc nhìn Nguyễn Thu Dương, trong bụng thừa biết con bé này cay cú nãy giờ, cố tình kiếm chuyện để làm nhục cô và Nguyễn Khiết. Nguyễn Thu Dương biết hai người ít học, bài toán lớp Hai lớp Ba chưa chắc đã biết giải, chứ nói gì đến bài lớp Năm. Chẳng qua là trò trẻ con, tìm cách trả đũa để làm cô và Nguyễn Khiết bẽ mặt.

Thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nãy giờ nghe giảng rất chăm chú, thầy giáo có ấn tượng khá tốt. Thầy nhẹ nhàng hỏi: "Hai em có muốn thử không?" Thấy hai người ngập ngừng, thầy động viên thêm: "Cứ thử đi, không làm được cũng không sao đâu."

Nguyễn Thu Dương lại châm chọc: "Lớn thế này rồi mà không làm được thì xấu hổ lắm đấy." Lũ trẻ lớp Năm nghe vậy liền gật gù đồng tình.

Nguyễn Khê bật cười, vừa bất lực vừa buồn cười. Cô đứng lên: "Thưa thầy, để em thử ạ."

Chương 226 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia