Nguyễn Trường Phú chau mày: "Lại nổi điên chuyện gì nữa?"
Ông tự hỏi rồi tự đáp luôn: "Chắc chắn là do mẹ con bà lại gây sự với nó rồi. Cái con bé đó tính tình tuy nóng nảy, ăn nói khó nghe, nhưng nếu không đụng đến nó thì nó cũng ngoan ngoãn, im lặng. Một khi đã chọc vào nó thì đừng trách sao nó không để yên."
Phùng Tú Anh buông con d.a.o xuống thớt: "Tôi nào dám đụng đến nó? Giờ tôi hầu hạ nó như tổ tông rồi, lo từng bữa ăn giấc ngủ, có bắt nó rửa cái bát, quét cái nhà nào đâu. Tôi chỉ là thân làm mẹ, dạy bảo nó vài câu, chẳng lẽ cũng sai sao? Tôi cũng chỉ sợ nó đua đòi, làm bậy bạ ngoài kia, đến lúc đó người mang nhục lại là bố mẹ nó thôi."
Nguyễn Trường Phú gặng hỏi: "Nó làm trò gì ở ngoài?"
Phùng Tú Anh vừa đảo rau trong chảo vừa nói: "Hôm nay nó diện đồ đẹp thế đi học để làm gì? Rõ ràng là muốn chưng diện, muốn chơi trội. Vừa đến trường đã thu hút một đám con trai. Nghe đâu con trai của Tư lệnh còn mò sang tận lớp tìm nó."
Nguyễn Trường Phú dồn hỏi: "Thế rồi sao?"
Phùng Tú Anh phân trần: "Cần gì phải 'rồi sao' nữa? Bấy nhiêu đó chưa đủ để tôi nhắc nhở nó à? Tôi cũng đâu dám nói nặng lời, chỉ nhẹ nhàng khuyên nó bớt tơ tưởng viển vông, tập trung vào việc học hành."
Nguyễn Trường Phú thở hắt ra: "Bà cả nghĩ quá rồi. Thu Văn từ bé đến lớn thiếu gì lúc nổi đình nổi đám, lúc nào cũng là tâm điểm của trường. Con Khê nhi nó đẹp, thu hút sự chú ý của con trai thì có gì lạ? Cái tuổi này, tụi con trai đứa nào chả thích ngắm gái đẹp."
Phùng Tú Anh cự nự: "Sao mà đ.á.n.h đồng được? Thu Văn là đứa xuất chúng, tỏa sáng là chuyện hiển nhiên, đáng được ngợi khen. Còn Khê nhi chỉ dựa vào cái vỏ bọc bên ngoài để gây sự chú ý, ông nghĩ thế là ổn à?"
Nguyễn Trường Phú ngẫm nghĩ một lát, rồi hỏi tiếp: "Thế nó đâu rồi? Chưa đi học về à?"
Phùng Tú Anh vẫn đảo tay liên tục: "Về rồi, như bà hoàng ấy, vừa về là chui tọt lên lầu."
Nguyễn Trường Phú thở phào, không truy cứu thêm, chỉ giục: "Thôi, bà xào nhanh lên rồi dọn cơm."
Cơm nước xong xuôi, mọi người lần lượt từ ngoài về, từ trên lầu xuống, tụ tập ở phòng ăn, xới cơm, lấy đũa, chuẩn bị dùng bữa.
Lúc ăn, Nguyễn Trường Phú nhìn kỹ mặt Nguyễn Thu Dương, quả thực vẫn còn lờ mờ vết tát. Mọi chuyện đã rồi, ông cũng không muốn khơi lại để nhà cửa thêm lục đục.
Đám trẻ trong nhà, đứa nào ông cũng nắm thóp được, duy chỉ có Nguyễn Khê là ông bó tay.
Con bé này nếu không phải là người có lý, thì khi có lý nó nhất quyết không chịu thua ai.
Lờ đi vụ ẩu đả ban trưa, ông chuyển sang giọng điệu ân cần như đang tán gẫu: "Khê nhi, Tiểu Khiết, hôm nay là ngày đầu tiên đi học, hai đứa thấy sao?"
Nguyễn Khê chẳng buồn hé răng, lấy khuỷu tay huých nhẹ Nguyễn Khiết.
Bình thường Nguyễn Khiết ít nói, nhưng biết ý chị muốn mình trả lời, cô bé nghiêm túc đáp: "Bác ạ, mới lạ và vui lắm. Sáng thì nhận sách, dọn dẹp lớp, chiều thì dự lễ khai giảng."
Nguyễn Thu Dương nghe vậy, bĩu môi cười thầm — Đồ nhà quê.
Nguyễn Trường Phú gật gù nhìn Nguyễn Khê, hỏi tiếp: "Nghe đồn cậu quý t.ử nhà Tư lệnh tìm tụi con tận lớp hả?"
Nguyễn Khiết mím môi liếc nhìn Nguyễn Khê, chưa kịp mở lời thì Nguyễn Thu Dương đã nhanh nhảu chen vào: "Đâu chỉ vậy, lúc tan học còn hộ tống về tận đây này. Từ trường về đến cổng đại viện, nhìn tụi con bé vào tận trong rồi mới chịu đi."
Nghe xong, Nguyễn Trường Phú nhìn chằm chằm Nguyễn Khê, hỏi thẳng: "Khê nhi, con đang hẹn hò với Hứa Chước đấy à?"
Nguyễn Khê liếc nhìn ông bố, thẳng thắn đáp trả: "Bố bớt thăm dò bóng gió đi. Con cóc cần biết cậu ta là con Tư lệnh hay Phó Tư lệnh, trong mắt con cậu ta chỉ là một tên nhóc lêu lổng, con chẳng thèm để tâm."
Phụt…
Nguyễn Thu Dương xém chút nữa phun cả ngụm cơm trong miệng ra ngoài.
Nguyễn Khê vừa thốt ra cái gì cơ?
Ả bảo ả chê con trai Tư lệnh á?
Nhìn biểu cảm khó đỡ của cô em cùng cha khác mẹ, Nguyễn Khê quay sang bồi thêm: "Nhìn cái gì mà nhìn, tôi nói chê là chê. Các người thì coi cậu ta như bảo bối, nhưng cậu ta có thèm hé răng nói với các người câu nào đâu. Ghen tị đến phát điên rồi chứ gì?"
Nguyễn Thu Dương mặt xanh như tàu lá chuối, tức tối nghiến răng ken két.
Nguyễn Khê thản nhiên gắp thức ăn, buông tiếng thở dài đầy khiêu khích: "Một vài người á, cũng chỉ xứng đôi vừa lứa với con trai phó quan của Tư lệnh thôi."
Câu nói bóng gió vừa dứt, Diệp Thu Văn đang ngồi cạnh Nguyễn Thu Dương bỗng giật thót, quay ngoắt sang nhìn Nguyễn Khê. Nhận ra phản ứng của mình hơi lố, cô ả lật đật cúi gằm mặt xuống và cơm, nhưng hai vành tai đã đỏ lựng từ lúc nào.
Dĩ nhiên, ả không dại gì lên tiếng để rơi vào tình thế "lạy ông tôi ở bụi này".