Thấy nhắc đến Nguyễn Khê, Hứa Chước nhướng mày, hỏi: "Chúng nó nói gì?"

Nguyễn Thu Dương hắng giọng, cố ra vẻ nghiêm trọng: "Chúng nó bĩu môi chê mấy anh là bọn lưu manh, chẳng thèm để mắt tới."

Sắc mặt Hứa Chước và Trần Vệ Đông lập tức tối sầm lại.

Nguyễn Thu Dương mở cờ trong bụng, đắc chí nghĩ thầm: Hai tên này ưa sĩ diện thế kia, nghe xong chắc chắn nổi trận lôi đình, từ nay cạch mặt Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết. Không mua quà cáp nữa thì chớ, có khi còn tìm cách trả đũa, sỉ nhục chúng nó cũng nên.

Bọn này đâu phải hạng dễ dãi để người ta c.h.ử.i thẳng mặt là "lưu manh" rồi còn bị khinh rẻ.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, chưa kịp đắc ý được nửa phút, Trần Vệ Đông đã trừng mắt quát thẳng vào mặt cô bé: "Liên quan quái gì đến mày! Bọn tao bị khinh rẻ mày vui lắm hả? Cố tình sáp lại xem trò cười chứ gì?"

Nguyễn Thu Dương ngớ người. Cô bé đâu biết Trần Vệ Đông vừa bị Nguyễn Khiết phũ phàng từ chối, đang hậm hực không chỗ xả, thế là cô bé tự đưa mình vào tròng. Cô bé ngơ ngác: Ơ hay, mình đang có ý tốt báo tin, đáng lẽ mấy anh phải giận Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết chứ, sao lại c.h.ử.i mình!

Cô bé ấp úng thanh minh: "Em chỉ muốn cảnh báo hai anh đừng để bị chúng nó lợi dụng thôi..."

Trần Vệ Đông đang sôi m.á.u, trút hết giận dữ lên đầu Nguyễn Thu Dương: "Tao thích bị lợi dụng đấy, chỉ sợ chúng nó lợi dụng không đủ thôi, mày có ý kiến gì? Biến ngay cho khuất mắt tao!"

Nguyễn Thu Dương: "!!!"

Đồ điên! Cả đám bị điên hết rồi!

Suýt nữa thì ba chữ "đồ thần kinh" đã vọt ra khỏi miệng, may mà cô bé kịp thời nuốt lại khi nhận ra mình đang đứng trước mặt ai. Chọc giận bọn này thì hậu quả khôn lường. Không dám ho he thêm nửa lời, cô bé để Diệp Thu Văn kéo đi.

Đi được một đoạn, quay đầu lại thấy Hứa Chước và Trần Vệ Đông cũng đã rời đi, Nguyễn Thu Dương mới bực bội lầm bầm: "Khéo hai con nhỏ đó biết xài bùa ngải, bỏ bùa cho hai anh chàng kia lú lẫn rồi cũng nên."

Diệp Thu Văn mắng khẽ: "Bớt ăn nói xàm bậy đi, rặt một bọn mê tín dị đoan."

Nguyễn Thu Dương ấm ức: Biết thế mình đừng có mà lo chuyện bao đồng, tự rước lấy nhục vào thân, xui xẻo thật!

Về đến nhà, ngồi vào bàn ăn mà cô bé vẫn còn bực tức, trong đầu cứ đinh ninh Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết là bọn phù thủy, hạ bùa ngải khiến Hứa Chước và đám bạn mê muội. Tất nhiên, cô bé chỉ dám nghĩ chứ cạy miệng cũng không dám nói ra, bài học nhãn tiền vẫn còn đó.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nào hay biết Nguyễn Thu Dương vừa tự vác mặt đi gây sự với Hứa Chước và Trần Vệ Đông để rồi rước lấy một trận mắng té tát. Hai chị em vẫn coi Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn như không khí. Bữa ăn cũng trầm lặng, chỉ nghe người khác nói chuyện.

Do sáng nay bận việc, Nguyễn Trường Phú giờ mới hỏi Diệp Thu Văn: "Tối qua mấy giờ con mới mò về nhà?"

Diệp Thu Văn chưa kịp hé răng, Nguyễn Thu Nguyệt đã lanh chanh xen vào: "Mười giờ ạ."

Nghe Nguyễn Thu Nguyệt chốt một câu, nét mặt Diệp Thu Văn sượng trân. Cô vốn định khai giờ về sớm hơn chút đỉnh.

Nguyễn Trường Phú nghe thấy vậy liền vặn vẹo: "Làm cái gì mà về khuya thế?"

Diệp Thu Văn không hề chớp mắt, đáp gọn: "Con tính ăn xong là về, ai dè giữa đường gặp một cụ bà đi lạc. Bọn con phải dẫn cụ về tận nhà. Cụ già lẩm cẩm, tìm đường lâu lắc nên mới trễ vậy ạ."

Kỳ thực, cô định bụng xem kịch xong là về ngay, nhưng tình yêu mà, nhiều lúc lý trí phải nhường chỗ cho con tim. Tình cảm đang độ mặn nồng, chỉ hận không thể dính lấy nhau mãi mãi. Cứ thế lấn cấn nấn ná, cuối cùng về đến nhà muộn màng.

Nguyễn Trường Phú nghe xong không chút nghi ngờ, còn khen ngợi: "Việc đáng làm mà, về trễ tí cũng đáng tuyên dương."

Diệp Thu Văn mím môi khiêm tốn: "Việc nên làm thôi bố ạ."

Thế là Nguyễn Trường Phú lại được dịp ra rả bài học đạo đức, nhắc nhở mấy đứa nhỏ: "Mấy đứa thấy chưa, phải noi gương chị Hai mà học hỏi. Ra đường gặp người khó khăn thì phải ra tay nghĩa hiệp."

Đang ăn, Nguyễn Khê không nhịn được đằng hắng một tiếng.

Nguyễn Trường Phú quay sang nhìn cô: "Con bị sao vậy?"

Vốn không định xen vào, nhưng bị hỏi trúng, Nguyễn Khê đành phải nói: "Hôm qua con đi xem kịch, có người ngồi cạnh hút t.h.u.ố.c lá phì phèo. Con hít phải khói t.h.u.ố.c mười mấy phút, sáng dậy cổ họng cứ khô rát, ngứa ngáy khó chịu."

Nghe đến đây, Diệp Thu Văn giật nảy mình, ngẩng phắt lên nhìn Nguyễn Khê, nét mặt căng cứng.

Nguyễn Trường Phú không mảy may để ý đến biểu cảm của Diệp Thu Văn, chỉ ân cần khuyên Nguyễn Khê: "Khó chịu thì uống nhiều nước ấm vào."

Nguyễn Khê cũng lờ đi phản ứng của Diệp Thu Văn, đáp: "Dạ, sáng nay con cũng uống khá nhiều rồi."

Vừa lúc đó, Nguyễn Hồng Quân bắt được thông tin sốt dẻo, chen ngang vào câu chuyện: "Chị Hai hôm qua cũng đi xem kịch với chị họ à? Thảo nào cả buổi chiều em chả thấy mặt mũi hai chị đâu, mãi đến tối mịt mới mò về."

Chương 273 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia