Nguyễn Thu Nguyệt tập thể d.ụ.c xong, ngồi phịch xuống ghế, lật vở bài tập ra: "Em chả hiểu nổi sao chị ta lại liều mạng vì tình đến thế."
Nguyễn Khê cười xòa: "Em còn nhỏ, chưa hiểu chuyện yêu đương đâu."
Nguyễn Thu Nguyệt bĩu môi: "Lớn lên em cũng chẳng dại gì mà vì một gã đàn ông lại làm trò đó."
Ba chị em chẳng màng đến sự cuồng nhiệt si tình của Diệp Thu Văn, bàn tán vài câu rồi lại cắm cúi vào sách vở, để tri thức thắp sáng tương lai.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn.
Gần bốn giờ chiều, ba chị em gấp sách vở lại, rủ nhau ra ngoài dạo mát, hít thở không khí trong lành. Ngồi lỳ một chỗ lâu, cổ mỏi, đầu óc cũng căng thẳng.
Vừa xuống đến tầng trệt, chuẩn bị mở cửa bước ra thì thấy Nguyễn Hồng Quân chạy xộc từ ngoài vào, dáng vẻ hớt hải, vấp ngã chúi dụi, miệng lắp bắp: "Mẹ... mẹ ơi... toi rồi... tiêu đời rồi..."
Thấy điệu bộ hốt hoảng của thằng bé, ba chị em tò mò dừng bước, đi theo nó vào bếp.
Phùng Tú Anh đang nặn sủi cảo, thấy con trai thế thì giật mình: "Có chuyện gì vậy con?"
Nguyễn Hồng Quân bám vào khung cửa, thở dốc: "Con nghe người ta nói, đại tỷ... à không... Diệp Thu Văn, chị ấy bị mấy bà cụ chân bó bên ủy ban khu phố bắt quả tang... họ gọi điện báo cho nhà trường với cả cơ quan bố rồi!"
Phùng Tú Anh nghe xong như sét đ.á.n.h ngang tai, chiếc sủi cảo đang nặn dở rơi tõm xuống thớt.
Thời buổi này, quyền lực của các bà cụ trong ủy ban khu phố rất lớn, có khi còn vượt mặt cả cảnh sát. Thấy nam nữ thanh niên đi chung trên đường, họ có quyền chặn lại tra hỏi.
Ngày nào mấy bà cụ cũng đeo băng đỏ, rảo bước đi tuần, lùng sục những kẻ có hành vi bất minh.
Nguyễn Hồng Quân sốt sắng: "Mẹ còn đứng đực ra đó làm gì? Nhanh đi xem sao!"
Phùng Tú Anh như bừng tỉnh, chẳng buồn cởi tạp dề, lao ra dắt xe đạp phóng đi.
Nguyễn Hồng Quân chạy theo xe: "Mẹ biết ủy ban khu phố nào không? Cho con theo với!"
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đứng ngoài cửa, nhìn Nguyễn Hồng Quân nhảy tót lên xe Phùng Tú Anh, cả ba đưa mắt nhìn nhau.
Chớp chớp mắt, Nguyễn Thu Nguyệt ngập ngừng: "Chắc không phải... bị bắt gian tại trận chứ?"
Nguyễn Khiết cũng chớp chớp mắt: "Đi đêm lắm có ngày gặp ma..."
Nguyễn Khê kết luận: "Phen này thì mặt mũi để đi đâu cho hết..."
Đứng ngoài cửa thêm một lát, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt khẽ bàn nhau. Nguyễn Khê lên tiếng: "Tối nay chắc chẳng có ai nấu cơm đâu, xem tình hình này bữa tối cũng chưa chắc đã có mà ăn. Hay là chị em mình đi gói sủi cảo nhé?"
Vốn dĩ cũng đang muốn khuây khỏa đôi chút, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đều đồng tình. Thế là, ba chị em cùng nhau vào bếp.
Nguyễn Khiết thoăn thoắt cầm cán gỗ cán vỏ bánh, còn Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt ở bên cạnh khéo léo cho nhân vào rồi nặn lại.
Phùng Tú Anh đã chuẩn bị sẵn hai loại nhân: thịt heo trộn cần tây và trứng xào hẹ, mùi hương tỏa ra vô cùng hấp dẫn.
Cứ gói xong một chiếc, Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt lại đặt lên mặt thớt, xếp ngay ngắn thành từng hàng, trông hệt như những cánh buồm trắng nhỏ xinh.
Cùng lúc đó, Phùng Tú Anh đạp xe chở Nguyễn Hồng Quân, theo sự chỉ đường của cậu mà tìm đến Ủy ban Khu phố.
Khi bà hớt hải chạy tới nơi, Nguyễn Trường Phú cùng các giáo viên thuộc bộ phận kỷ luật của nhà trường cũng vừa vặn có mặt.
Phùng Tú Anh vốn dĩ không tin Diệp Thu Văn có thể làm ra chuyện gì mờ ám. Vừa bước vào, bà lập tức nói với bà lão Chủ nhiệm Ủy ban: "Thưa Chủ nhiệm, e là ngài nhầm lẫn ở đâu chăng? Hai đứa nhỏ nhà tôi xưa nay luôn là những học sinh ưu tú nhất, làm sao có thể làm chuyện hồ đồ được?"
Thế nhưng, mấy bà lão ở Ủy ban Khu phố đâu có kiêng nể ai bao giờ, đặc biệt là vị Chủ nhiệm. Bà nhìn thẳng Phùng Tú Anh, gắt: "Tận mắt chúng tôi bắt quả tang, nhầm lẫn là nhầm lẫn thế nào? Hai đứa nó ôm ấp, hôn hít nhau, chuyện chi tiết hơn tôi còn ngại chẳng buồn nói. Không tin thì cô cứ bảo bọn nó tự thú nhận xem."
Nghe đến đây, sắc mặt Phùng Tú Anh nháy mắt tái mét.
Nguyễn Trường Phú không kìm nén được cơn thịnh nộ, bước tới trước mặt Diệp Thu Văn, vung tay giáng cho cô một cái tát trời giáng.
Cái tát ấy vừa nặng nề vừa chát chúa. Trên má Diệp Thu Văn lập tức hằn rõ năm ngón tay sưng đỏ, mái tóc bên trán cũng bị đ.á.n.h tơi tả, rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt. Dù đau đớn, cô cũng chẳng dám ho he nửa lời, chỉ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt lưng tròng.
Lục Viễn Chinh tuy vậy lại không hề hèn nhát. Cậu chắn ngang trước mặt Diệp Thu Văn, nói với Nguyễn Trường Phú: "Chú ơi, chú đừng đ.á.n.h cô ấy, tất cả là lỗi của cháu."
Mặt mũi Nguyễn Trường Phú tối sầm, ánh mắt vằn lên tia giận dữ, giọng nói rít qua kẽ răng lạnh lẽo như thanh sắt gỉ: "Cậu câm miệng lại cho tôi! Nơi này không đến lượt cậu lên tiếng!"