Cậu nhóc vừa dứt lời, Nguyễn Trường Sinh cũng dìu Tiền Xuyên bước vào.
Nguyễn Hồng Quân nhảy phắt từ trên ghế băng xuống, nhào tới trước mặt Nguyễn Trường Sinh, reo lên: "Chú năm! Cuối cùng chú cũng về!"
Nguyễn Trường Sinh liếc cậu nhóc một cái, đỡ Tiền Xuyên ngồi xuống ghế rồi mới nói: "Sao? Có phải nhớ chú muốn c.h.ế.t rồi không?"
Nguyễn Hồng Quân gật đầu lấy gật đầu để: "Nhớ muốn c.h.ế.t, nhớ muốn c.h.ế.t luôn, nhớ cả một năm trời rồi!"
Nguyễn Trường Sinh đưa tay xoa xoa bừa lên đỉnh đầu cậu nhóc, y như đang xoa đầu cún: "Thế là không uổng công chú kể cho cháu nghe bao nhiêu chuyện."
Nhà đông người, không khí cũng tự nhiên rộn ràng hẳn lên, mỗi người một câu chẳng lúc nào ngơi nghỉ.
Trái ngược với bầu không khí náo nhiệt bừng bừng ở gian nhà bên, căn nhà chính của Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ lại quạnh quẽ đìu hiu. Lũ trẻ không sang chào hỏi, bọn họ cũng chẳng mặt mũi nào vác mặt sang, đành cứ để vậy thôi.
Hai năm nay, cuộc sống của vợ chồng họ chẳng tốt mà cũng chẳng xấu. Vì Nguyễn Dược Tiến cũng đi đào mỏ kiếm công điểm, nhà lại chỉ có bốn miệng ăn, chẳng có đứa nào đi học tốn kém, nên cơm no áo ấm vẫn không thành vấn đề.
Nhưng nếu mang ra so với vợ chồng già Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa thì còn kém xa. Xét cho cùng, sức làm việc của Nguyễn Trường Sinh một người bằng hai, Nguyễn Thúy Chi lại là thợ may duy nhất trên núi Phượng Minh, mỗi năm đều rủng rỉnh kiếm được bộn tiền.
Cũng nhờ tay nghề của Nguyễn Thúy Chi mà trong nhà dăm bữa nửa tháng lại có thịt ăn, cuộc sống trôi qua vô cùng tư nhuận.
Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ không ít lần đỏ mắt tị nạnh với cuộc sống khấm khá của nhà nội, cũng không ít lần hối hận vì chuyện làm mình làm mẩy đòi ra ở riêng thuở trước. Họ càng không ít lần vắt óc tìm cách lấy lòng Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa, ngặt nỗi hai ông bà lòng dạ sắt đá, chẳng thèm đếm xỉa đến họ.
Tức tối sinh ra oán hận, họ lại ở sau lưng c.h.ử.i rủa Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa là kẻ thiên vị, mắng hai ông bà lòng lang dạ thú, không xứng làm cha mẹ.
Đều là ruột thịt đẻ ra cả, cớ sao lão đại và lão ngũ đều được sống sung sướng, chỉ để mặc cho gia đình lão nhị nhà anh ta chịu cảnh khốn khổ này!
Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa tai chẳng nghe thấy, nên mặc kệ bọn họ c.h.ử.i rủa đặt điều sau lưng thế nào đi nữa. Dẫu sao ngày xưa chia nhà cũng là do tự tay bọn họ làm mình làm mẩy đòi ra riêng, chứ không phải cha mẹ nhẫn tâm đuổi cổ ra đường. Dù họ có đổi trắng thay đen cỡ nào cũng đâu chối cãi được lý lẽ.
Từ lúc xuyên không đến đây, Nguyễn Khê đã không hợp nhãn với Tôn Tiểu Tuệ, quan hệ giữa cô và Nguyễn Dược Tiến, Nguyễn Dược Hoa cũng chẳng tốt đẹp gì, thế nên cô đương nhiên chẳng thèm dẫn Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm và Nguyễn Thu Nguyệt sang chào hỏi họ. Ăn xong bữa cơm tối là cả đám kéo nhau sang tiệm may ngủ vùi.
Nguyễn Khiết thì sợ Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ lại giở trò bám riết, trói buộc mình, nên cũng tìm cách lánh xa gia đình họ, đến một cái liếc mắt giao lưu cũng chẳng buồn cho. Dù sao thì bọn họ cũng chưa từng nuôi nấng cô ngày nào, cô chẳng thấy có gì phải hổ thẹn với lương tâm.
Ròng rã đi bộ hai ngày đường núi thật sự rã rời, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết dẫn theo đám Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm và Nguyễn Thu Nguyệt sang tiệm may là lăn ra ngủ say sưa. Hôm sau cứ thế ngủ một mạch đến khi tự tỉnh giấc, vệ sinh cá nhân xong xuôi mới vòng về nhà ăn bữa trưa, đúng lúc Nguyễn Thúy Chi cũng vừa về tới.
Đang lúc dùng bữa, Nguyễn Khê chợt hỏi Nguyễn Chí Cao: "Ông nội, ba của Lăng Hào đã được bình phản chưa ạ?"
Tuy giờ đây Nguyễn Chí Cao không còn làm Bí thư Đại đội nữa, ngày ngày chỉ quanh quẩn ở nhà nuôi gà chăn vịt, chăm sóc mảnh ruộng tự sản, nhưng hễ trong thôn có chuyện gì hệ trọng, đám cán bộ kia vẫn nể mặt đem chuyện báo cáo với ông.
Nói gì thì nói, ông cũng đã làm Bí thư Đại đội mấy chục năm trời, tuổi tác lại cao, ở trong thôn vẫn là người có tiếng nói trọng lượng nhất.
Ông gật đầu nhìn Nguyễn Khê đáp: "Đúng thế, trên kia đã gửi thông báo xuống rồi, bình phản rồi."
Nguyễn Khê lại hỏi: "Vậy gia đình họ đã về thành phố chưa ạ?"
Nguyễn Chí Cao lại gật gù: "Đi rồi, bọn ông vốn dĩ có lòng muốn giữ họ ở lại thôn ăn cái Tết xong hẵng đi, nhưng nghe đâu về trên đó còn có sắp xếp công việc gì đó, nhiều chuyện phải xử lý nên cả nhà ba người họ đã đi cả rồi."
Nguyễn Khê khe khẽ hít một hơi, mỉm cười nói: "Thế thì tốt quá, gia đình họ cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh khổ sở rồi."
Lưu Hạnh Hoa chêm vào: "Gia đình ba người họ ở đây chịu khổ ngần ấy năm, đúng là không dễ dàng gì. Nhớ hồi họ mới đến, Châu Tuyết Vân trông vẫn còn ra dáng thiếu nữ lắm, lúc rời đi trên đầu đã lấm tấm tóc bạc rồi."