Đọc xong, cô ta khẽ lẩm bẩm trong miệng: "Lăng... Thân Hải..."

Cô ta dán mắt vào thông tin người gửi, thầm nghĩ —— Nguyễn Khê từ lúc nào lại quen biết người ở Thân Hải vậy?

Đứng lặng trước hòm thư một chốc, cô ta cuộn bức thư lại, nhét vào túi áo bông, tiện tay kéo chiếc khăn quàng che mặt rồi bước vào nhà.

Vào đến nhà cô ta đi thẳng lên lầu, chốt c.h.ặ.t cửa phòng lại rồi mới lôi bức thư ra.

Lấy thư ra, cô ta ngồi xuống mép giường, xé rách phong bì, lôi tờ giấy viết thư bên trong ra mở.

Trong thư chẳng có nội dung gì mờ ám, chỉ là tên con trai họ Lăng ở Thân Hải kia kể cho Nguyễn Khê nghe một vài chuyện sau khi cậu ta về Thân Hải, nào là cha mẹ cậu ta đều đã được khôi phục công tác, cậu ta năm nay cũng phải đi học.

Những gì viết trong thư, toàn là dăm ba chuyện vụn vặt, tủn mủn.

Nhưng Diệp Thu Văn đọc xong, lại trân trân nhìn địa chỉ trên phong bì hồi lâu —— Vậy ra Nguyễn Khê lên thành phố, một mặt thì lả lơi với Hứa Chước - con trai của Tư lệnh, mặt khác lại dùng thư từ câu dẫn một thằng con trai ở tận Thân Hải?

Mà bức thư này, lại là bức thư đầu tiên thằng con trai kia viết cho cô sau khi trở về Thân Hải.

Địa chỉ trên phong bì cứ thế phóng to vô hạn trong nhãn quang của cô ta.

Một lát sau, cô ta chớp chớp mắt, thò tay vào ngăn kéo bàn viết lấy ra một hộp diêm.

Đầu diêm quẹt qua mặt nhám, bùng lên một ngọn lửa đỏ rực.

Lưỡi lửa l.i.ế.m láp những góc cạnh của tờ giấy viết thư và phong bì, lớp giấy màu nâu nhanh ch.óng hóa thành tro tàn, gió thoảng qua, vụn tro tàn lả tả rớt đầy mặt đất.

Lần này, Nguyễn Khê vẫn lưu lại núi Phượng Minh đón cái Tết đến tận mùng năm. Sáng mùng sáu, cô dẫn theo mấy đứa Nguyễn Hồng Quân mang theo hành lý rời khỏi nơi này, ra thị trấn bắt xe jeep lên ga xe lửa trên huyện, rồi lại ngồi tàu hỏa trở về thành phố.

Trước lúc chia tay, Nguyễn Thúy Chi vẫn lén nhét tiền vào tay Nguyễn Khê, cô từ chối không được đành phải nhận. Dĩ nhiên, cô không vì có nhiều tiền mà vung tay quá trán, số tiền ấy cô gom góp cẩn thận, định bụng giữ lại để dùng vào những lúc cần thiết sau này.

Từ núi Phượng Minh trở về đại viện quân đội, chuyến đi ròng rã cũng ngót nghét năm ngày trời, về đến nhà thì đã là buổi chiều mùng mười.

Đường xa mệt nhọc, nhóm Nguyễn Khê về đến nhà là kéo nhau ra nhà tắm công cộng gột rửa bụi trần. Lúc dùng bữa tối, cô kể sơ qua chuyện dưới quê cho Nguyễn Trường Phú nghe, báo cáo tình hình sức khỏe của ông bà nội, còn những chuyện khác tuyệt nhiên không nhắc đến, ăn uống xong xuôi là vùi đầu vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này kéo dài thật lâu, mãi đến tận trưa hôm sau cô mới bừng tỉnh.

Thức dậy, Nguyễn Khê bước tới kéo rèm cửa, đôi mắt khẽ nheo lại vì bị ánh nắng ch.ói chang chiếu vào.

Hôm nay thời tiết thật đẹp, tiết trời quang đãng, nắng ấm chan hòa, nhất là vào lúc chính ngọ thế này, ánh nắng rọi lên người vừa ấm áp vừa dễ chịu.

Nguyễn Khiết rúc mặt vào chăn thích nghi một lúc mới chịu thò mặt ra, giọng còn nghèn nghẹt mũi hỏi: "Chị ơi, mấy giờ rồi ạ?"

Nguyễn Khê đứng trước cửa sổ, vừa tắm nắng vừa vươn vai thư giãn gân cốt: "Sắp mười một giờ rồi."

Nghe vậy, Nguyễn Khiết lật đật vội vàng bật dậy xỏ giày, khoác áo bông ra ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt.

Đợi Nguyễn Khê vệ sinh cá nhân xong, Nguyễn Thu Nguyệt vừa vặn nối gót theo sau, ba chị em lục tục sửa soạn xong xuôi cùng nhau bước xuống lầu, cũng vừa vặn đến giờ cơm trưa của gia đình. Giờ đây trong nhà chẳng có ai rảnh rỗi sinh nông nổi đi móc mỉa, bóng gió các cô, ngủ nướng đến giờ này cũng chẳng ai thèm nói câu nào.

Dùng xong bữa trưa, ba chị em Nguyễn Khê rảo bước ra ngoài tản bộ cho tiêu thực, lúc trở về cảm thấy cả thân thể nhẹ nhõm vô cùng. Khoan khoái rồi, dĩ nhiên phải lên lầu chuẩn bị sách vở, chuyến đi về quê chừng ấy ngày cũng coi như đã xả hơi đủ rồi, đến lúc phải thu tâm lại thôi.

Nào ngờ, các cô lên lầu ngồi chưa được bao lâu, sách vừa mở ra, tinh thần còn chưa kịp tập trung thì bỗng dưới lầu vang lên một giọng nam sinh: "Nguyễn Khê!" Tiếp ngay sau đó là một tiếng huýt sáo lanh lảnh.

Chẳng cần nhìn cũng biết ngay tắp lự đó là giọng của Hứa Chước, Nguyễn Khê đứng dậy ngó xuống từ cửa sổ. Chỉ thấy người đến đâu chỉ có mỗi Hứa Chước, cả Trần Vệ Đông và ba tên khác cũng lục tục xuất hiện. Năm người, mỗi người cưỡi một chiếc xe đạp, trông nổi bần bật đến ch.ói cả mắt.

Nguyễn Khê từ cửa sổ nhìn xuống đám thanh niên: "Có chuyện gì thế?"

Hứa Chước hắng giọng: "Không nhìn ra hôm nay bọn này có gì khác biệt sao?"

Lúc này, Nguyễn Thu Nguyệt cũng góp vui léo nhéo bước tới bên cửa sổ. Cô bé không thân thiết gì với đám Hứa Chước, vốn dĩ chẳng định mở lời, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng của họ, mắt cô bé bỗng sáng rực lên: "Oa, các anh sắp đi bộ đội rồi sao?"

Chương 293 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia