"Thế tao xí chỗ Nam Khai nhé."

...

Đang lúc đám học sinh chụm đầu xì xầm to nhỏ bàn chuyện điền nguyện vọng, thầy giáo lững thững dạo quanh lớp một vòng. Bước đến cạnh một nam sinh, thầy chợt khựng lại, rồi không nói không rằng giáng ngay một cú bạt tai vào đầu thằng cu, quát lớn: "Mày đòi vào đại học Cambridge hả?"

Thằng nhóc ôm đầu nhăn nhó. Thầy lại liếc sang tờ khai nguyện vọng của đứa bên cạnh, giơ tay lại bồi thêm một cú bạt tai nữa.

"Nó đòi vào Cambridge, mày đòi vô Oxford, chi bằng hai thằng bay rủ nhau bay lên trời luôn đi cho rảnh nợ!"

Lời thầy vừa dứt, cả lớp phút chốc vỡ òa thành những tràng cười sặc sụa.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cũng không nhịn nổi mà bật cười hùa theo. Nhưng thực tình Nguyễn Khiết chẳng rành rọt gì ba cái trường này, liền cười hỏi nhỏ Nguyễn Khê: "Cambridge với Oxford là trường nào thế chị? Xịn lắm ạ?"

Nguyễn Khê vừa cười vừa đáp: "Của nước ngoài."

Nguyễn Khiết vỡ lẽ, hóa ra là đại học trong nước vào không nổi, liền cười khoái trá thêm một hồi.

Thầy giáo cho hai nam sinh kia ăn đòn xong, vẫn tiếp tục tản bộ giữa các lối đi ngó nghiêng học trò điền nguyện vọng, miệng không ngừng thao thao bất tuyệt: "Các cô các cậu cũng phải tự soi gương xem mình nặng mấy cân mấy lạng chứ. Đứa nào cũng Thanh Hoa, Bắc Đại, Phục Đán, Nam Khai, các cô các cậu tưởng đó là cái xó xỉnh nào? Với cái thành tích thối hoắc như đống phân ch.ó của các cô các cậu, đến cái cục gạch của Thanh Hoa, Bắc Đại cũng chẳng sờ tới nổi đâu!"

Nhưng thầy giáo cũng chẳng tỏ vẻ gì sốt ruột. Có lẽ trong thâm tâm, thầy tường tận hơn ai hết, lũ học trò này lọt được vào cổng trường đại học chắc đếm trên đầu ngón tay. Nếu đã chung cảnh ngộ trượt vỏ chuối, thì điền Thanh Hoa, Bắc Đại hay mấy trường vô danh tiểu tốt, phỏng có gì khác bọt.

Nguyễn Khê vừa cười vừa nắn nót điền hai chữ "Bắc Đại" vào tờ khai nguyện vọng.

Nếu cô còn ở thời đại của mình, dẫu cho thành tích học tập thuộc hàng top, cô cũng chẳng dám lớn lối thế này. Thế nhưng, sau khi xuyên không đến đây, cô đã kề vai sát cánh cùng Nguyễn Khiết cày cuốc học tập ròng rã suốt bốn năm trời, coi như nhai thấu đáo mọi tri thức.

Cộng thêm việc đề thi đại học năm nay nghe đâu sẽ rất "dễ thở", mục tiêu xuyên suốt của cô chính là —— Đã thi là phải đỗ trường xịn nhất!

Bốn năm trời trầy trật ôn tập củng cố lại toàn bộ mớ kiến thức tiểu học, cấp hai, cấp ba, cô bỏ bao công sức cày bừa như thế, đâu phải để rẽ vào một ngôi trường đại học hạng bét.

Nếu chỉ nhắm đến mấy trường hạng xoàng, thì cô cũng chỉ cần bắt chước thiên hạ, ôn tập qua loa một hai tháng là thừa sức.

Thấy trường chị mình chọn, Nguyễn Khiết mím môi hỏi nhỏ: "Trường này xịn nhất rồi phải không chị?"

Nguyễn Khê gật đầu, quay sang nhìn cô em: "Em có tự tin không?"

Nguyễn Khiết ngẫm ngợi một chốc rồi lắc đầu: "Không chắc ăn lắm."

Nguyễn Khê cùng Nguyễn Khiết cân nhắc, bàn bạc một hồi, cuối cùng Nguyễn Khiết quyết định điền vào trường Nhân Đại (Đại học Nhân Dân).

Nguyện vọng điền xong xuôi, thầy thu lại là xem như chốt hạ, miễn sửa chữa đổi thay.

Tối về nhà, trên bàn ăn nhắc đến chủ đề này, Nguyễn Trường Phú gạn hỏi xem bọn trẻ điền trường nào.

Điều khiến Nguyễn Khê có chút bất ngờ là Diệp Phàm lại không hề chọn một trong bốn trường danh giá bậc nhất như Thanh Hoa, Bắc Đại, Phục Đán hay Nam Khai. Cậu ta chọn trường tốt nhất trong tỉnh, một trường thuộc hàng top 2 chỉ lép vế đôi chút so với bốn "ông lớn" kia. Thi đỗ thì cứ ở lại thành phố này mà học.

Nguyễn Trường Phú nghe vậy có vẻ cũng hơi kinh ngạc, bèn vặn hỏi: "Sao không điền bốn trường xịn nhất kia?"

Diệp Phàm rành rọt thưa: "Không có nắm chắc phần thắng ạ, chưa chắc đã thi đỗ, con không muốn mạo hiểm. Hơn nữa cũng muốn ở gần nhà một chút, gần ba mẹ một chút, để sau này tiện bề chăm nom chiếu cố lẫn nhau."

Trong bụng không dám chắc ăn mười mươi là thật, mà cậu ta cũng tự thấy đám trẻ còn lại trong nhà chẳng có ai đáng để nương tựa. Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh rồi cũng có ngày già yếu, cái nhà này phải có người gồng gánh, nhược bằng không thì hai người họ sẽ khổ ải vô cùng.

Cậu ta không phải là khúc ruột họ dứt ra, nhưng lại hưởng quá nhiều mồ hôi công sức họ đổ xuống. Với tư cách là con trai trưởng, bổn phận cậu ta ắt phải như vậy.

Nguyễn Trường Phú dường như thấu hiểu được nỗi lòng của cậu ta, giơ tay vỗ vỗ vai cậu: "Ôn tập cho tốt thi cho t.ử tế, trường này cũng là trường có tiếng tăm đàng hoàng, tuy kém hơn bốn trường kia chút đỉnh, nhưng cũng chẳng dễ nhằn đâu."

Diệp Phàm gật gù: "Con sẽ cố gắng ạ."

Hỏi thăm Diệp Phàm xong, Nguyễn Trường Phú lại lia mắt sang Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Chương 303 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia