Nguyễn Thúy Chi hớn hở liếc trúng hai cô, toe toét miệng cười giơ tay ra hiệu vẫy lại.
Mới đầu hai nàng chưa tia dòm tường tận phát hiện cái lão đực rựa kè kè theo m.ô.n.g Nguyễn Thúy Chi, đợi bà xáp tới cự li sát rạt, hai ả mới trân trân ngớ người nhìn gã đi kè kè cùng bà ba này, ngó bộ chẳng ra cái phom người rơm rơm cái thôn mình, ất ơ chả nhẵn mặt tí nào.
Gã trai dòm cũng thuộc hàng cao to lừng lững, đi kè kè bên Nguyễn Thúy Chi cao hơn hẳn mớ đầu, loanh quanh chắc cỡ tầm hơn băm, xách nách tha lôi túi đồ lềnh kềnh, chắc bị Nguyễn Thúy Chi đè đầu cưỡi cổ xách phụ.
Nguyễn Thúy Chi mở cờ trong bụng chào liến thoắng trước: "Tiểu Khê Tiểu Khiết mò về rồi đấy à."
Nguyễn Khê Nguyễn Khiết đon đả cất tiếng gọi cô ba, Nguyễn Khê đảo mắt ngó chằm chằm gã đi kè kè buông lời: "Cô thâu đệ t.ử mới đó ạ?"
Nguyễn Thúy Chi bẽn lẽn l.i.ế.m láp bờ môi, e thẹn quay đầu đ.á.n.h mắt liếc qua gã trai, vẻ mặt lúng túng ngại ngùng ngượng nghịu, ngó sang Nguyễn Khê với Nguyễn Khiết tằng hắng lộc cộc khục khặc mãi nặn ra nụ cười: "Của hai đứa... ông dượng ba của hai đứa... đấy..."
Nguyễn Khê cùng Nguyễn Khiết đông cứng nguyên hàm, đồng thanh há hốc cùng chung tần số điệu bộ lẫn ngữ khí rớt cằm xuống đất vỡ toác: "Hả???"
Người đàn ông nở nụ cười hiền hậu, cất lời chào: “Hai cháu là Tiểu Khê và Tiểu Khiết đúng không? Chào hai cháu. Ở nhà dượng cứ nghe Thúy Chi nhắc đến hai đứa mãi, nói rằng hai đứa đã lên thành phố, nay rốt cuộc cũng được gặp mặt rồi.”
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết bừng tỉnh khỏi cơn ngỡ ngàng, vội vàng mỉm cười chào lại: “Chúng cháu chào dượng ạ.”
Lúc này, Nguyễn Trường Sinh từ trong nhà bước ra gọi hai cháu vào ăn cơm, thấy vợ chồng Nguyễn Thúy Chi cũng đã về liền cất tiếng: “Tiểu Khê, Tiểu Khiết, chị ba, anh rể, mọi người đừng đứng ngoài đó nữa, mau vào nhà ăn cơm thôi. Có chuyện gì thong thả vào bàn rồi nói.”
Nghe vậy, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết liền theo bước vợ chồng Nguyễn Thúy Chi vào nhà. Hai cô gái vẫn cảm thấy chuyện này đến quá đỗi bất ngờ, khóe môi cứ tủm tỉm giấu giếm nụ cười, chốc chốc lại đưa mắt nhìn nhau, dáng vẻ cứ như đang cố kìm nén một niềm vui lớn lao nào đó.
Đến khi ngồi xuống bàn ăn, biểu cảm của hai chị em vẫn y như cũ.
Sau đó, Nguyễn Khê khẽ đằng hắng, lên tiếng hỏi Nguyễn Thúy Chi: “Cô ba, cô kết hôn sao chẳng báo cho chúng cháu một tiếng thế ạ?”
Nguyễn Thúy Chi dịu dàng đáp: “Cô chú chỉ lên công xã đăng ký kết hôn thôi chứ không tổ chức linh đình, định bụng đợt này hai đứa về mới báo tin.”
Vì đối tượng của Nguyễn Thúy Chi đang cùng ngồi chung mâm, có vài chuyện không tiện hỏi quá sâu, nên Nguyễn Khê chỉ trò chuyện đôi câu rồi thôi. Đợi đến khi dùng bữa xong, hai chị em mới kéo Tiền Xuyên ra ngoài để lén lút dò hỏi.
Tiền Xuyên bật cười, kể lại ngọn ngành: “Dượng ba của hai đứa là do cô ba nhặt về đấy.”
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lại đồng thanh thốt lên kinh ngạc: “Hả??”
Tiền Xuyên rạng rỡ nét cười nơi khóe mắt lẫn bờ môi: “Chuyện là ngay sau Tết năm ngoái, lúc hai đứa vừa đi chưa lâu, cô ba có việc lên trấn rồi tình cờ nhặt được dượng ba về. Ban đầu, cô ba chỉ thấy thương tình, định cưu mang dượng ấy vài hôm, cho ăn mấy bữa no rồi để dượng ấy rời đi. Nhưng ngặt nỗi dượng ấy không cha không mẹ, chẳng chốn nương thân. Cô ba thấy dượng hiền lành, lại chịu thương chịu khó nên giữ lại thêm vài ngày, để dượng phụ việc nhà và làm lặt vặt ở tiệm may. Ai ngờ đâu, dượng ấy không những biết chữ mà trình độ còn vượt xa mức cấp hai, chuyện gì cũng làm được, giúp cô ba gỡ rối bao nhiêu bề. Nói chung, ngoại trừ việc côi cút không nhà cửa ra, thì từ ngoại hình, nhân phẩm đến mọi mặt khác, dượng ấy đều rất tuyệt vời. Qua nửa năm gắn bó, hiểu rõ ngọn ngành gốc gác lẫn tính tình, hai người nảy sinh tình cảm rồi tiến tới hôn nhân. Vốn dĩ cô ba định viết thư kể cho hai đứa, nhưng lại ngại ngùng nên cứ chần chừ mãi.”
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nghe xong, trên gương mặt cũng nở nụ cười rạng rỡ.
Nguyễn Khê khẽ hắng giọng hỏi thêm: “Dượng ấy tên gì vậy thím?”
Tiền Xuyên đáp: “Tên là Nhạc Hạo Phong, nhỏ hơn cô ba tầm năm, sáu tuổi. Hai đứa không biết đâu, dượng ấy biết cách thương người lắm, cưng chiều cô ba mấy đứa như bà hoàng vậy. Nhiều lúc nhìn thím năm của mấy đứa chướng mắt, thím lại bắt chú ấy phải học tập người ta đấy.”
Hai chị em nghe vậy chỉ biết khúc khích cười, Nguyễn Khiết lên tiếng bênh vực: “Chú năm cũng rất tốt mà thím.”
Tiền Xuyên khẽ hừ một tiếng: “Nếu chú ấy mà tệ quá thì thím cũng chẳng thèm.”
Ba người phụ nữ lén lút tụm lại bàn tán chuyện của Nguyễn Thúy Chi. Ở trong nhà, vợ chồng Nguyễn Thúy Chi cũng đang nghe Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa kể chuyện Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đỗ đại học. Thế là khi mọi người gặp lại nhau, không khí lại được phen rộn rã tưng bừng.