Nguyễn Trường Phú lại quay sang Nguyễn Thu Dương, mặt tối sầm hỏi: "Có đúng thế không?"
Nguyễn Thu Dương vốn dĩ không giỏi nói dối, sau một thoáng do dự, cô đành bỏ cuộc và ậm ừ: "Dạ."
Nguyễn Trường Phú tức giận đập tay xuống bàn một cái "Rầm", suýt nữa làm tung cả mâm cơm: "Sao tôi lại có thể dung túng cho cái loại con gái như thế này cơ chứ! Nếu nó mà có mặt ở đây, tôi thề hôm nay tôi sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nó!"
Nguyễn Thu Nguyệt an ủi: "May mà chị cả và Hứa Chước vẫn gặp lại nhau."
...
Bởi tuần này cá kiếm được khoản tiền khẳm lên tới hai trăm đồng, hơn cả thu nhập ròng rã nửa năm trước cộng lại, Tạ Đông Dương hôm nay chơi ngông ra mặt. Anh chẳng chần chừ nửa giây, đưa luôn Nguyễn Khê và Hứa Chước thẳng tiến vào nhà hàng món Tây.
Sau khi yên vị và gọi món, Tạ Đông Dương hếch cằm đắc ý: "Thế nào? Chỗ này sang chảnh không?"
Nguyễn Khê đảo mắt ngó quanh: "Tuyệt đấy, rất có gu Tây!"
Tạ Đông Dương cười hỉ hả: "Khê gia đã cất công kéo tôi theo con đường phát tài, tôi sao dám bủn xỉn được."
Nghe họ tung hứng qua lại suốt từ đường vào đến lúc ngồi vào bàn, Hứa Chước trong bụng có đôi chút gờn gợn sượng sùng. Dẫu sao cũng bặt vô âm tín hai năm trời, cuộc sống đôi bên đều xoay chuyển ch.óng mặt, những câu chuyện làm ăn buôn bán này anh hoàn toàn nằm ngoài vùng phủ sóng.
Đem so với Tạ Đông Dương, rõ ràng quỹ đạo cuộc sống của anh và Nguyễn Khê đã lệch nhau một khoảng khá xa. Tất nhiên, anh chẳng phô bày sự ngượng ngùng ấy ra mặt, vẫn giữ thái độ điềm nhiên: cần nghe thì dỏng tai nghe, lúc nào chen được vào thì chen.
Thực ra Hứa Chước cũng chẳng phải dạng người nhạy cảm hay cả nghĩ gì cho cam, cái cảm giác sượng sùng thoảng qua rồi cũng bay biến. Dùng bữa, cụng ly, rồi buôn dưa lê bán dưa chuột với Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương, khi câu chuyện rẽ hướng sang chủ đề quân đội, anh lại được dịp thao thao bất tuyệt.
Cánh đàn ông vốn dĩ luôn ôm ấp giấc mộng binh đao, Tạ Đông Dương lại cực kỳ khoái chí nghe anh ba hoa chuyện quân ngũ. Nào là đạn rít sượt xém mang tai, nào là bách phát bách trúng tỉa từng bia một, rồi ném l.ự.u đ.ạ.n nổ tung trời kích thích cỡ nào. Rượu vào lời ra, hai gã đàn ông khoác vai bá cổ nhau c.h.é.m gió phần phật.
Tạ Đông Dương sướt mướt tuôn trào như thể tương kiến hận vãn (gặp nhau quá muộn màng): "Anh em chí cốt ơi, nếu cậu mà mọc rễ ở Tứ Cửu thành này, tôi nguyện lẽo đẽo theo đuôi cậu xưng hùng xưng bá. Cậu đích thị là Chước ca của tôi, à không, Chước gia mới đúng. Ở đất Tứ Cửu thành này, phàm là kẻ có m.á.u mặt, nức tiếng giang hồ thì trăm phần trăm phải được tôn làm 'gia'."
"Gia, ngài dùng bữa chưa ạ?"
"Gia, ngài đang tính đi tản bộ đâu thế?"
"Gia, hôm nay ngài dắt con thú cưng nào đi dạo thế?"
"Gia dắt chim đi dạo, hỏi thừa!"
...
Nguyễn Khê ngồi đối diện, vừa thanh cảnh thưởng thức sườn cừu vừa chưng ra vẻ mặt ruồi bâu nhăn nhó dòm hai gã. Vừa khinh khỉnh, cô vừa không nhịn được buồn cười – đàn ông con trai hễ tợp được dăm ba hớp cồn là quên luôn bố cháu là ai, ông nào cũng hoang tưởng mình là rốn vũ trụ, thiên hạ đệ nhất.
Tất nhiên, Hứa Chước và Tạ Đông Dương cũng chỉ sương sương tợp vài ly bia để lấy đà c.h.é.m gió, chứ chưa đến độ bê tha xỉn quắc cần câu. Cơ mà hai gã này c.h.é.m gió hợp rơ phết, ăn xong cỗ rồi mà vẫn cứ rịt lấy nhau chưa chịu nhấc m.ô.n.g.
Ngặt nỗi Nguyễn Khê và Hứa Chước chẳng thể rong chơi la cà quá trớn, nội quy trường đại học đâu phải để làm cảnh. Thế là cơm no rượu say, bộ ba chẳng nấn ná cà kê thêm, cũng chả thèm dắt díu nhau đi tăng hai tăng ba, lật đật ngược về trường.
Trùng hợp thay, trường Nguyễn Khê và Hứa Chước nằm khá sát nhau, nhà Tạ Đông Dương cũng ngụ cùng khu vực nên ba người tiện đường chung một lối về.
Nguyễn Khê giằng lấy xe, nhất quyết không để Hứa Chước chở. Cô trèo tót lên yên, đạp păng păng phóng v.út đi. Hứa Chước chỉ biết nheo mắt bất lực. Tạ Đông Dương vỗ bôm bốp vào yên sau xe mình, ngoắc Hứa Chước: "Lên xe anh đèo!"
Hết cách, Hứa Chước đành phải ngoan ngoãn leo lên xe Tạ Đông Dương. Tạ Đông Dương dậm pê-đan, xe phóng đi xé gió. Lúc đạp đến đoạn nước rút, gã còn ngoái lại gào to: "Ôm c.h.ặ.t anh nhé cưng!"
Hứa Chước nhắm tịt mắt đón gió: "..."
Nguyễn Khê lóc cóc đạp xe về tới trường thì cũng đã muộn màng. Cô xách đồ nghề đi tắm rửa sạch sẽ, quay về phòng ngả lưng xả hơi được dăm phút thì vừa vặn đến giờ tắt đèn. Chẳng buồn rặn ra câu buôn dưa nào với bạn cùng phòng, cô leo thẳng lên giường đ.á.n.h một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau bừng tỉnh, nhịp sống sinh viên lại đều đặn tiếp diễn. Lúc cùng nhau cuốc bộ ra căng tin ăn sáng, Lý Hiểu Phương tọc mạch vặn vẹo: "Cậu làm cái trò trống gì mà Chủ Nhật nào cũng thoắt ẩn thoắt hiện thế? Gà chưa gáy đã biến mất dạng, tối mịt mới rảo bước về phòng."