Một cô gái trẻ với mái tóc buộc đuôi ngựa bằng chiếc nơ màu xanh lam tản bộ đến trước sạp hàng, ngắm nghía hồi lâu rồi chọn lấy hai sợi dây thược. Sau đó, cô bước tới gần máy khâu, tò mò nhấc cuốn vựng tập lên lật xem.
Đọc một cách say sưa, cô gái ngước nhìn thiếu nữ phía sau cỗ máy khâu, cất giọng hỏi: "Những mẫu này đều do cô tự vẽ sao?"
Nguyễn Khê đang mải miết tháo chiếc khóa kéo của một bộ đồ cũ, nghe hỏi liền ngẩng đầu lên, mỉm cười đáp: "Đúng vậy, đều là do tôi tự vẽ."
Cô gái buộc nơ xanh cười rạng rỡ: "Trông đẹp mắt lắm, chỉ không biết lúc may thành áo quần sẽ ra sao. Tôi thấy cô dùng máy khâu rất thạo, sửa khóa kéo hay nới đồ đều mượt mà, thế cô có biết may quần áo không?"
Nguyễn Khê vừa thoăn thoắt tháo khóa vừa trò chuyện: "Biết chứ, những mẫu tôi vẽ ra, tôi đều có thể may thành hình được."
Cô gái nơ xanh lại lật giở cuốn sổ: "Hay là cô thử may một bộ cho tôi xem đi? Nếu thực sự cô may được mà lại đẹp nữa, tôi sẽ tìm cô để đặt may. Nhìn những bản vẽ này, quả thực rất là lộng lẫy."
Những thiết kế của Nguyễn Khê đều hòa hợp với gu thẩm mỹ của thời đại này, không quá phá cách đến mức khiến người ta khó tiếp nhận, nhưng lại khéo léo l.ồ.ng ghép những ý tưởng và điểm nhấn của riêng cô, đều là những kiểu dáng dẫu có đỏ mắt tìm khắp phố phường cũng chẳng thấy.
Nguyễn Khê ngước lên, ánh mắt lấp lánh: "Cô xem mình ưng ý mẫu nào cứ chọn một kiểu, tuần sau cô ghé lại xem thử, thấy thế nào?"
Cô gái nơ xanh nghe vậy thì mừng rỡ: "Thật sao?"
Nguyễn Khê gật đầu khẳng định: "Tôi sẽ may theo đúng số đo của cô. Đến lúc đó nếu cô ưng ý thì mua, còn không ưng cũng chẳng sao, tôi sẽ giữ lại làm hàng mẫu treo ở sạp."
Cô gái nơ xanh ngạc nhiên nhìn cô: "Không cần tôi phải mua vải mang đến trước sao?"
Nguyễn Khê đáp: "Lần này thì không cần, tôi sẽ tự đi chọn vải, trước tiên phải để cô mục sở thị tay nghề của tôi đã chứ."
Có chuyện tốt nhường này, cô gái nơ xanh đương nhiên hân hoan ra mặt. Dẫu sao cô cũng chẳng mất mát gì, đến lúc đó ưng thì mua, không ưng hoặc thấy không đáng tiền thì thôi. Nghĩ vậy, cô liền gật đầu: "Được, vậy Chủ nhật tuần sau tôi sẽ ghé xem."
Nói rồi, cô đưa tay chỉ về phía xa: "Nhà tôi ở ngay trong con ngõ đằng kia."
Nguyễn Khê nương theo hướng tay cô nhìn một cái, sau khi thu ánh mắt về lại tươi cười nói: "Cô xem rồi chọn một mẫu đi."
Cô gái nơ xanh vui vẻ ra mặt, tỉ mỉ lật lại cuốn sổ một lượt, cuối cùng chọn ra một chiếc váy liền áo đưa cho Nguyễn Khê: "Nhiều mẫu tôi ưng quá, cảm giác bộ nào cũng đẹp, thôi thì may trước bộ này đi."
Nguyễn Khê cầm lấy cây b.út chì, đ.á.n.h một dấu nhẹ lên trang giấy: "Được, vậy chốt may mẫu này."
Khuôn mặt cô gái nơ xanh lộ rõ vẻ phấn khích và mong chờ, nói với Nguyễn Khê: "Chủ nhật tuần sau tôi nhất định sẽ tới."
Nguyễn Khê cũng rất vui, đứng dậy cầm thước dây đo kích thước cơ thể cho cô gái, vừa đo vừa dặn: "Ngày thường tôi không ra đây, chỉ có Chủ nhật mới tới, nên đúng ngày đó cô cứ ra tìm tôi là được."
Cô gái nơ xanh dang tay ra, tò mò hỏi: "Vì ngày thường cô phải đi làm à? Tôi đang làm việc ở Cung Văn hóa Thiếu nhi, còn cô?"
Nguyễn Khê khẽ cười: "Tôi vẫn đang đi học."
Cô gái nơ xanh ngạc nhiên: "Cô đang học Đại học sao?"
Nguyễn Khê vừa ghi số đo vừa đáp: "Vâng, năm nay tôi học năm hai rồi."
Cô gái nơ xanh lộ vẻ ngưỡng mộ: "Tôi thi hai lần rồi mà chẳng đỗ, nên đành thôi."
Nguyễn Khê đã đo xong, cô cuộn thước dây lại rồi cất vào ngăn kéo nhỏ của máy khâu.
Cô gái nơ xanh trả tiền cho hai chiếc dây buộc tóc, không nán lại trò chuyện thêm mà bước đi.
Sau khi cô đi, trước sạp lại có thêm vài đợt khách ghé thăm, Nguyễn Khê lại phải đứng lên bận rộn chào mời.
Bán xong đồ, cất tiền đi, cô lại ngồi xuống sau cỗ máy khâu, tiếp tục công việc tháo khóa kéo.
Lúc này trời đã ngả về chiều, người qua lại trên phố thưa thớt dần. Tạ Đông Dương ngồi nghỉ ngơi trước sạp, quay đầu nhìn Nguyễn Khê hỏi: "Cô ta chẳng đưa cái gì mà cô đã nhận may đồ cho cô ta luôn à?"
Nguyễn Khê đặt chiếc khóa hỏng sang một bên, đạp máy khâu đính chiếc khóa mới lên áo, vừa đạp máy lạch cạch vừa trả lời Tạ Đông Dương: "Đã muốn bán tay nghề, thì trước tiên phải tìm cách để người ta nhìn thấy tay nghề của mình đã chứ."
Tạ Đông Dương giờ mới hiểu vì sao Nguyễn Khê lại kiếm được nhiều tiền hơn cậu. Bởi vì cô còn có một cái nghề trong tay, tương đương với việc bày hai sạp hàng cùng lúc, vừa bán đồ vừa kiếm tiền công may vá, chẳng trách một ngày kiếm được số tiền vượt mặt cậu.
Tất nhiên cậu không hề so đo, càng không ghen tị việc cô kiếm được nhiều hơn mình.
Cậu ngẫm nghĩ rồi gật gù: "Nói chí lý lắm."