Nào ngờ, Nguyễn Khê chưa kịp hé môi, Trần Vệ Đông đã lanh chanh đáp thay: "Cô ấy còn trẻ con lắm, chưa vội đâu."

Nguyễn Khê: "..."

Cả nhà nghe vậy đồng loạt quay ngoắt sang nhìn Trần Vệ Đông.

Trần Vệ Đông cười hì hì bào chữa: "Thì chính cô ấy tự nhận mình còn trẻ con mà..."

Nguyễn Khê: "..."

Một lát sau, Nguyễn Thúy Chi lại cất lời: "Hai mươi tư tuổi đầu rồi, đâu còn nhỏ nhắn gì nữa, tìm hiểu dần đi là vừa."

Nguyễn Khê hắng giọng, thủng thẳng đáp: "Mấy chuyện này có vội cũng chẳng được, cứ thuận theo tự nhiên thôi ạ."

Dùng bữa trưa xong, Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông không vội vã rời đi mà nán lại nhà chơi thêm một lúc. Nhân lúc rảnh rỗi, Nguyễn Khiết lấy bộ sách giáo khoa tiểu học ra dạy đ.á.n.h vần pinyin cho cậu nhóc Nguyễn Đại Bảo vừa mới tốt nghiệp mẫu giáo, bé Nguyễn Nguyệt cũng tò mò xúm lại học ké.

Nán lại mãi đến khi mặt trời ngả bóng về tây, khoảng tầm bốn năm giờ chiều, Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông mới rục rịch chuẩn bị trở lại thành phố.

Thế nhưng, ngay lúc hai người chuẩn bị cất bước, ngoài cổng viện bỗng lù lù xuất hiện bốn bóng người.

Nguyễn Khê đưa mắt nhìn ra, còn chưa kịp định thần thì Nguyễn Khiết đã thốt lên: "Bác cả?"

Ngừng một nhịp, cô mỉm cười nói tiếp, "Hồng Quân, Thu Nguyệt, Hồng Binh?"

Nguyễn Thu Nguyệt đứng ngoài cổng là người cất tiếng đầu tiên, tươi cười gọi: "Chị cả, chị họ."

Lúc này Nguyễn Khê mới kịp phản ứng, vội vàng tiến đến trước mặt Nguyễn Thu Nguyệt, nở nụ cười rạng rỡ: "Trời đất, là mấy đứa thật này, lớn phổng phao thế này làm chị nhận không ra luôn."

Nguyễn Thu Nguyệt cười híp mắt: "Tại mấy chị cứ bặt vô âm tín bao nhiêu năm chẳng thèm về thăm, tụi em đành phải mò lên thăm mấy chị vậy."

Tính ra cũng ngót nghét bao nhiêu năm rồi, kể từ dạo lên đại học năm 1978 đến nay, hai chị em chưa một lần về lại chốn xưa, thấm thoắt đã gần sáu năm trời. Thuở đầu thư từ còn đều đặn, sau thưa thớt dần rồi bặt tăm.

Nguyễn Khê ngượng ngùng gãi đầu: "Tại bận bịu quá chẳng dứt ra được."

Vừa nói, cô vừa hướng mắt sang Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh, vẫn không giấu được sự trầm trồ: "Chà, mấy đứa lớn tồng ngồng cả rồi."

Nguyễn Hồng Quân hiện tại trông chững chạc hơn hẳn cái thời bé con loi choi, nụ cười còn thoáng chút bẽn lẽn, chất giọng cũng trở nên trầm ấm hơn: "Chứ sao nữa, khai giảng này là em lên sinh viên năm hai rồi đấy."

Tất cả cũng nhờ Nguyễn Khê năm xưa đã rèn giũa ép cậu học hành t.ử tế, nếu không thì giờ này cậu đã giẫm lên vết xe đổ của Nguyễn Thu Dương, trượt đại học rồi kiếm đại một công việc tàng tàng sống qua ngày, tương lai mịt mờ, tiền đồ tăm tối.

Nguyễn Khê biết cậu đã thi đậu vào trường sĩ quan quân đội ở quê nhà nên không gặng hỏi thêm.

Về phần Nguyễn Hồng Binh, giờ đã trổ mã thành một thiếu niên, những nét trên khuôn mặt có phần hao hao giống Nguyễn Hồng Quân.

Cậu bé lanh lảnh cất tiếng: "Khai giảng này em cũng lên lớp 8 rồi."

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đang mải hàn huyên với ba chị em thì Nguyễn Thúy Chi mới lật đật từ trong nhà bước ra. Vừa nhìn thấy Nguyễn Trường Phú, cô trố mắt ngạc nhiên: "Anh cả? Sao anh lại lên đây?"

Nguyễn Trường Phú khẽ mỉm cười – Thấy chưa, vẫn là em gái ruột thịt tốt nhất.

Ông đáp: "Anh có chuyến công tác lên đây, ba đứa này nằng nặc đòi đi theo nên anh dẫn lên luôn."

Nhưng ông cũng không khỏi thắc mắc, hỏi lại Nguyễn Thúy Chi: "Sao em lại ở đây vậy Thúy Chi?"

Ông tìm được đến địa chỉ này là nhờ những lá thư Nguyễn Khê gửi cho Nguyễn Thu Nguyệt mấy năm nay đều ghi địa chỉ ở đây.

Nguyễn Thúy Chi cười hiền: "Em lên đây cũng được hơn hai năm rồi, cả vợ chồng Trường Sinh cũng lên theo."

Nguyễn Trường Phú ngỡ ngàng: "Thật sao? Sao anh chẳng biết mô tê gì vậy?"

Nguyễn Khê khẽ nhếch mép – Ông đương nhiên là chẳng biết cái quái gì rồi, đến cả chuyện Nguyễn Thúy Chi ly hôn rồi tái giá ông còn mù tịt cơ mà.

Nguyễn Thúy Chi vẫn giữ nụ cười trên môi, không giải thích nhiều, vội vàng giục: "Mọi người mau vào nhà ngồi xuống uống ngụm nước đã rồi hẵng nói chuyện."

Nguyễn Thúy Chi không dẫn Nguyễn Trường Phú vào gian nhà chính, bởi lẽ nơi đó chất đầy máy móc, vải vóc và đủ loại dụng cụ ngổn ngang. Cô đưa ông vào gian nhà phía Đông, mời ông ngồi xuống và rót nước mời.

Mọi người lục tục kéo nhau vào phòng, lúc này mới sực nhớ ra khâu giới thiệu.

Chủ yếu là để Nguyễn Trường Phú và Nhạc Hạo Phong làm quen với nhau, sau đó giới thiệu sơ qua về Trần Vệ Đông.

Nguyễn Trường Phú vẫn còn nhớ mang máng Trần Vệ Đông, bèn lên tiếng: "Chú từng gặp cháu rồi thì phải, cháu là con cái trong khu đại viện nhà chú đúng không?"

Trần Vệ Đông cười đáp: "Chú có trí nhớ tốt thật đấy ạ."

Chương 390 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia