Vì Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Binh không giúp được gì nhiều nên khi về quê chuyển đồ, Nguyễn Khê không bảo hai em đi theo. Chỉ là giờ đồ đạc đã chở đến đây, mới gọi các em ra giúp khuân vác đôi chút, sắp xếp lại từng gian phòng cho gọn gàng.
Nghỉ ngơi lại sức, Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân chuẩn bị quay lại dọn chuyến cuối cùng, lần này có thêm Lăng Hào đi theo giúp sức.
Ba người vừa bước ra khỏi cổng viện, Lăng Hào liền tiến thẳng về phía chiếc xe ba gác rồi ngồi lên yên.
Nguyễn Khê bước vội theo, trực tiếp nắm lấy cánh tay anh kéo xuống: "Xuống đi, xuống đi, để tôi đạp."
Bản thân chiếc xe ba gác đã nặng, lại còn là xe ba bánh, đạp vừa mệt vừa chậm, chẳng nhẹ nhàng được như xe đạp. Nếu anh thực sự muốn đi theo giúp, cứ để anh đạp chiếc xe đạp là được rồi.
Nhưng Lăng Hào cứ ngồi im bất động, nhìn cô, kiên định thốt lên: "Tôi đạp."
Nguyễn Khê: "..."
Quả nhiên không còn là cậu bé của ngày xưa nữa, ngay cả cách ăn nói cũng thay đổi rồi.
Lúc nhỏ cậu ấy ngoan ngoãn biết bao, gần như cô nói gì nghe nấy, chưa bao giờ có thái độ dứt khoát, không thể thương lượng như thế này.
Đã vậy thì...
Nguyễn Khê do dự một chốc rồi buông tay anh ra, "Vậy anh đạp đi."
Nguyễn Hồng Quân đạp xe song song, chống chân xuống đất cạnh Lăng Hào, dặn dò: "Anh cứ đạp sang đó thôi nhé, em dưỡng sức một chút, lúc chở đồ về em sẽ đạp xe ba gác, khi đó anh đi xe đạp."
Lăng Hào quay sang nhìn cậu, "Không sao đâu, để anh chở cho."
Nguyễn Hồng Quân bật cười, "Nếu anh không chê mệt thì còn gì bằng."
Ba người đạp xe ra khỏi ngõ hẻm hòa vào đường lớn, Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân đi xe đạp, còn Lăng Hào đạp chiếc ba gác.
Nguyễn Hồng Quân đạp xe song song, lải nhải bên tai Lăng Hào: "Trông anh có vẻ ít nói nhỉ, nhìn qua là biết kiểu người rất khó gần. Có phải các nhà khoa học các anh ai cũng vậy không? Thế này thì làm sao kết giao được bạn bè?"
Hỏi cái gì thế không biết, Nguyễn Khê hắng giọng ra hiệu với Nguyễn Hồng Quân, nhưng thằng bé tịnh không phản ứng.
Lăng Hào bình thản đáp: "Cũng không có nhiều thời gian và cơ hội để ra ngoài kết bạn."
Nguyễn Hồng Quân chốt hạ: "Quả nhiên là không có bạn!"
Lăng Hào: "Cũng không hẳn, đồng nghiệp chính là bạn bè."
Nguyễn Khê thấy hai người cứ thế bắt chuyện với nhau thì cũng mặc kệ, chỉ lặng lẽ đạp xe bên cạnh lắng nghe.
Nguyễn Hồng Quân lại hỏi: "Vậy chắc chắn là anh chưa có bạn gái rồi."
Lăng Hào không tiếp lời này, chợt quay sang nhìn Nguyễn Khê hỏi: "Khê Khê, còn cô thì sao?"
Vì không tham gia vào câu chuyện nên Nguyễn Khê nhất thời chưa bắt kịp nhịp, ngơ ngác hỏi lại: "Hả? Tôi làm sao cơ?" Bạn gái á?
Lăng Hào chưa kịp hỏi lại lần hai, Nguyễn Hồng Quân đã lanh chanh chêm vào: "Chị ấy hả, chị ấy là thân cô thế cô, tâm trí chỉ đặt hết vào việc may vá bán quần áo thôi. Anh biết chị họ Nguyễn Khiết của em không, chị ấy còn nhỏ hơn chị cả em một tuổi mà đã kết hôn từ đời thuở nào rồi, giờ sắp sinh em bé đến nơi, gả luôn cho người trong đại viện nhà em đấy. Cô ba nhà em sốt ruột thay cho chị cả lắm, suốt ngày bảo phải nhờ bà mối tìm đối tượng cho chị ấy."
Nói xong, cậu lại quay sang Lăng Hào: "Người nhà anh không hối thúc sao?"
Lăng Hào đáp: "Nhà tôi không quản tôi nhiều thế."
Có lẽ vì những năm ở nông thôn bị kìm kẹp quá hà khắc nên tính cách anh ngày càng trở nên trầm lặng. Chu Tuyết Vân trong lòng luôn cảm thấy mắc nợ con trai, nên sau này bà gần như buông lỏng, để anh tự do. Những việc anh không muốn làm, bà tuyệt nhiên sẽ không ép buộc sắp đặt.
Nguyễn Hồng Quân tiếp tục hỏi dò: "Thế anh bao nhiêu tuổi rồi? Trông cũng xấp xỉ tuổi chị cả em nhỉ."
Lăng Hào gật đầu, "Đúng là trạc tuổi nhau."
Lúc này Nguyễn Khê đã bắt nhịp được chủ đề, lên tiếng đính chính: "Nói chính xác thì, anh nhỏ hơn tôi một tuổi."
Lăng Hào liếc nhìn cô một cái, điềm nhiên đáp: "Nhỏ hơn một tuổi với bằng tuổi cũng chẳng có gì khác biệt."
Nguyễn Hồng Quân như bừng tỉnh ngộ, "Thảo nào lúc nhỏ chị cả em toàn gọi anh là 'Bé con', hóa ra là vì anh nhỏ tuổi hơn chị ấy, chị ấy coi anh như một cậu em trai nhỏ nên mới gọi như vậy." Đang nói, cậu bỗng bật cười hắc hắc, "Em nghi là có khi hồi đó chị ấy muốn gọi anh là 'Thằng ranh con' ấy chứ."
Nguyễn Khê không nhịn được khẽ bật cười, nhưng rất nhanh đã thu lại vẻ mặt, lườm Nguyễn Hồng Quân một cái: "Đừng có nói linh tinh, không phải chỉ vì tuổi tác nhỏ đâu, mà hồi đó trông anh ấy cũng rất non nớt, vừa trắng trẻo mịn màng lại vừa đáng yêu, ai nhìn mà chẳng muốn nhéo má một cái cơ chứ? Đích thị là một cục cưng đáng yêu mà."
Nguyễn Hồng Quân vẫn nhăn nhở cười: "Đấy, chị thấy chưa, chẳng phải là 'Thằng ranh con' thì là gì?"