Khi đồ đạc đã được chuyển hết đến nhà, Nguyễn Khê nhường phần còn lại cho Lăng Hào, để anh tự mình sắp xếp, bày biện chỗ ở mới bên dãy Tây sương.

Cô thong thả trở về gian nhà chính, đun nước sôi pha cho mình một tách cà phê thơm lừng, rồi ngả lưng xuống chiếc ghế tựa bên bàn làm việc rộng rãi. Vừa nhâm nhi hương vị đăng đắng, vừa lật giở vài trang sách đang đọc dở, tận hưởng phút giây thư thái hiếm hoi.

Tách cà phê vừa cạn cũng là lúc Lăng Hào lo liệu xong xuôi mọi việc.

Anh bước vào gian nhà chính, đưa mắt quan sát một vòng. Căn phòng của Nguyễn Khê là sự giao thoa tinh tế giữa nét cổ điển và hơi thở hiện đại. Những món đồ gỗ chạm trổ tinh xảo như giường có khung gỗ (giá t.ử sàng), vách ngăn chạm rỗng (lạc địa tráo), bàn sưởi (kháng kỷ), ghế bành (quyển y) toát lên vẻ đẹp nhuốm màu thời gian, nằm xen kẽ hài hòa bên cạnh chiếc bàn làm việc hiện đại, bàn ủi là và máy khâu tiện dụng.

Giữa phòng còn đặt một con ma-nơ-canh, khoác trên mình bộ trang phục đang hoàn thiện dang dở, vắt vẻo sợi thước dây đo may.

Đợi anh ngắm nghía đủ rồi, Nguyễn Khê mới tủm tỉm cười hỏi: "Chỗ của tôi thế nào?"

Lăng Hào khẽ gật gù, đáp lời: "Cảm giác rất tuyệt."

Nhiều năm trôi qua, cô vẫn kiên định theo đuổi niềm đam mê cháy bỏng từ thuở ấu thơ, không hề mảy may lay chuyển.

Anh vẫn nhớ rõ hình ảnh cô bé Nguyễn Khê nhỏ thó ngày nào cặm cụi đến tiệm may học nghề. Ngày ông lão thợ may còn sống, cô ngày ngày theo sau kiệu của ông băng qua những con đường đèo dốc vất vả, mặc cho sương giăng sớm mai hay nắng chiều rực rỡ, bất chấp tiết trời giá rét hay nóng bức, rong ruổi khắp các ngõ ngách thôn xóm để may đo quần áo cho mọi người.

Khi ông qua đời, cô lại tiếp tục bám theo cô ba Nguyễn Thúy Chi rong ruổi.

Dịp Tết năm ấy, cô cũng đích thân may cho anh một bộ quần áo mới. Bộ đồ giờ đây dẫu đã chật chội không thể mặc vừa, anh vẫn gìn giữ cẩn thận như một báu vật, không nỡ vứt đi.

Nguyễn Khê đứng dậy rót một cốc nước ấm đưa tận tay anh, trêu chọc: "Anh không thấy việc tôi từ bỏ công việc nhàn hạ, ổn định mà nhà nước phân công, lại chui lủi ở nhà làm mấy việc này là bốc đồng, là không có tiền đồ sao?"

Lăng Hào khẽ lắc đầu, quả quyết: "Chỉ cần là việc cô đam mê, thì mọi lựa chọn đều là điều tốt đẹp."

Nguyễn Khê nheo mắt nhìn anh một lát, bất giác bật cười giòn giã: "Ở cạnh anh thêm thời gian nữa, chắc tôi sẽ tự mãn bay lên trời mất thôi."

Lăng Hào cũng mỉm cười đáp: "Tôi chỉ nói sự thật."

Trong mắt anh, mọi điều thuộc về cô đều thật hoàn hảo, mọi quyết định của cô đều là chân lý.

Nguyễn Khê vui ra mặt, sắc mặt và giọng nói đều rạng rỡ hẳn lên: "Quyết định thế nhé, tối nay tôi đãi anh đi ăn."

Lăng Hào bước theo cô ra ngoài, tranh phần: "Cô đã cho tôi thuê phòng, lại còn cất công giúp tôi chuyển đồ, tối nay để tôi mời cô mới phải đạo."

Nguyễn Khê phẩy tay xua đi: "Sao cũng được mà, chỉ là một bữa cơm thôi."

Hai người dạo quanh tìm một quán ăn nhỏ tươm tất, ăn xong, người tranh trả tiền lại là Lăng Hào.

Lúc hai người lững thững đi bộ về đến nhà thì trời đã sẩm tối. Vừa bước đến đầu ngõ, họ tình cờ chạm mặt vợ chồng Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến cũng đang trên đường trở về.

Vợ chồng Nguyễn Trường Sinh đều biết hôm nay Lăng Hào có ghé qua, sáng nay anh còn cùng Nguyễn Khê ra ga tiễn ba đứa nhỏ nhà Hồng Quân. Gặp nhau, hai người bèn tươi cười chào hỏi: "Lăng Hào, cháu đưa Tiểu Khê về nhà à?"

Đối diện với Nguyễn Trường Sinh, Lăng Hào lúc này đã cởi mở hơn nhiều, anh khẽ mỉm cười đáp: "Cháu mới chuyển đến đây ở ạ."

Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến sững sờ: "Hả??"

Chuyện khi nào vậy trời?

Nguyễn Khê vội vàng lên tiếng giải vây: "Anh ấy bảo ở khu tập thể hay bị mất ngủ, từ lâu đã có ý định dọn ra ngoài sống rồi, ngặt nỗi chưa tìm được chỗ nào ưng ý. Thấy nhà mình dãy Tây sương vẫn bỏ trống, cháu liền đồng ý cho anh ấy thuê."

Nghe xong, hai vợ chồng liền vỡ lẽ, cất đi vẻ kinh ngạc, nở nụ cười rạng rỡ: "Thế... thế thì tiện quá, chúng ta cùng vào nhà nào."

Rất tuyệt. Tuyệt vời ông mặt trời.

Bốn người dắt xe đạp bước qua cổng chính, không vội tản về phòng mà ngồi nán lại gian nhà chính trò chuyện. Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến cũng rất ý tứ, chỉ hỏi han vài câu xã giao theo phép lịch sự rồi khéo léo rút lui về Đông sương, nhường không gian riêng cho đôi trẻ.

Vừa bước vào Đông sương, Nguyễn Trường Sinh hạ giọng thầm thì: "Thằng nhóc này khá thật đấy."

Cuộc trùng phùng định mệnh hôm ấy, bất chấp mọi rào cản, thằng nhóc gào to tên Nguyễn Khê, kiên quyết không để cơ hội vụt mất thêm lần nào nữa. Đến ngày nghỉ cuối tuần cũng bất chấp sự bất tiện, chủ động lặn lội sang phụ giúp chuyển nhà. Và tuần này mới thật sự là đỉnh cao nghệ thuật - dọn thẳng vào sống chung một mái nhà luôn!

Chương 417 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia