Nguyễn Khê vẫn cứng đầu khăng khăng: "Lớn hơn một ngày cũng là chị."

Lăng Hào ngoái đầu nhìn cô, im lặng một chốc rồi thốt lên: "Được thôi, thưa chị."

"..."

Đợi anh gọi xong, Nguyễn Khê lại bỗng thấy cách gọi này nghe còn chướng tai hơn cả "Khê Khê". Nhưng đ.â.m lao thì phải theo lao, tự mình yêu cầu nên cô cũng chẳng buồn bắt bẻ thêm nữa, xoay lưng định quay vào gian nhà chính. Nhưng vừa đặt chân lên bậc thềm, cô lại quay ngoắt lại, tiến đến đứng bên máng nước chằm chằm nhìn Lăng Hào.

Cô muốn làm rõ ngọn ngành chuyện tối qua, nhưng chưa kịp mở miệng, Lăng Hào đã nhanh nhảu cướp lời trước: "Cái đồng hồ quả quýt có khắc tên tôi ấy, cô luôn mang theo bên mình sao?"

Nghe câu hỏi này, Nguyễn Khê khựng lại đôi chút.

Thực ra cô đâu có luôn mang theo bên mình. Hồi thập niên bảy mươi, mấy thứ này đâu tiện phô trương ra ngoài, cô toàn cất kín cẩn thận trong hộp bánh trung thu. Mãi dạo gần đây chuyển nhà dọn dẹp lôi ra, cô mới chỉnh lại giờ mang ra dùng tạm.

Cô trân trân nhìn Lăng Hào, tự nhủ nếu giờ mà trả lời "không", có khi anh lại ủ rũ rầu rĩ cả buổi, biết đâu chừng lại diễn cảnh rớt nước mắt như đêm qua thì khốn, nên chần chừ một lát rồi ngập ngừng đáp: "Ừm... ừ..."

Thế mà chẳng thể ngờ được, cô vừa dứt lời "ừ", hốc mắt anh bỗng đỏ hoe ngay tắp lự.

Anh rơm rớm nước mắt mỉm cười, nhìn Nguyễn Khê thốt lên: "Tôi biết rồi."

Nguyễn Khê: "..."

Anh biết cái quái gì cơ?

Cô chưa kịp hé miệng hỏi thêm câu nào, Lăng Hào đã nhanh nhảu tráng sạch bát đũa rồi bưng thẳng vào trong bếp.

Nguyễn Khê đứng chôn chân bên máng nước nhìn theo bóng dáng anh khuất sau khung cửa, trong đầu vẫn ong ong câu hỏi – Rốt cuộc thì anh ta biết cái quái gì?

Suốt cả một tuần sau đó, lịch làm việc của Lăng Hào dày đặc, tối nào cũng về đến tận khuya khoắt. Đôi khi anh về thì Nguyễn Khê đã chìm sâu vào giấc ngủ, đôi khi Nguyễn Khê vẫn còn chong đèn thức đọc sách, cày cuốc công việc thâu đêm.

Đến tối thứ Bảy, Lăng Hào vẫn lặp lại điệp khúc về nhà lúc nửa đêm.

Nguyễn Khê đêm nay cũng thức trắng, đang tỉ mẩn trau chuốt sửa sang lại từng đường kim mũi chỉ trên mẫu thiết kế, bỗng nghe thấy hai tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên từ ngoài cổng chính. Cứ ngỡ mình nghe nhầm nên cô làm ngơ, ai ngờ một chốc sau lại nghe thấy gõ thêm hai tiếng nữa.

Lăng Hào đứng bên ngoài gõ cửa hai lượt không thấy ai ra mở, bèn tựa hẳn lưng vào cánh cổng gỗ, cúi đầu nhắm nghiền mắt không buồn gõ thêm.

Nghe thấy tiếng gõ lần thứ hai, Nguyễn Khê mới lạch cạch từ gian nhà chính bước ra. Đi đến cổng, cô vừa lầm bầm càu nhàu xem ai tiện tay chốt c.h.ặ.t then cửa, vừa đưa tay rút then mở hé cánh cổng. Ai ngờ cánh cổng vừa hé mở, người đang tựa lưng ngoài cửa mất đà ngã nhào vào trong.

Nguyễn Khê phản xạ nhanh nhạy đưa tay đỡ lấy Lăng Hào, miệng vẫn lầm bầm: "Không biết ai tiện tay cài chốt cửa thế không biết."

Lăng Hào mượn lực từ cánh tay cô đứng vững lại, xoay người một cái, bất thình lình dang tay ôm chầm lấy Nguyễn Khê, đè cả thân hình nặng trịch lên người cô.

Nguyễn Khê đứng không vững, bị anh đè đẩy lùi về sau hai bước, lưng dán c.h.ặ.t vào bệ bức tường bình phong (ảnh bích).

"..."

Lại giở trò gì nữa đây?

Lần này thần trí hoàn toàn tỉnh táo, Nguyễn Khê im bặt không nói năng gì, chỉ cảm nhận nhịp tim mình đang mất kiểm soát mà đập liên hồi từng nhịp mạnh bạo. Bị vòng tay Lăng Hào siết c.h.ặ.t bao bọc, xuyên qua lớp áo khoác dày cộp, cô vẫn cảm nhận rõ rệt nhịp tim đập thình thịch cùng hơi ấm nóng rẫy bốc lên từ cơ thể anh.

Chẳng rõ lại diễn ra tình cảnh gì nữa, Nguyễn Khê cam chịu không đẩy anh ra, hồi lâu sau mới lên tiếng hỏi: "Anh lại bị làm sao nữa thế?"

Sao cứ mang cái bộ dáng đáng thương, rũ rượi cầu mong được che chở vỗ về thế này.

Lặng im một lát, Lăng Hào ghé sát tai cô thì thầm: "Khê Khê, tôi có chút hết chịu nổi rồi."

Vốn dĩ anh cũng chẳng định hấp tấp vội vàng làm gì. Dọn đến đây hơn hai tháng, mỗi ngày trôi qua anh đều thấy ngập tràn hạnh phúc, thâm tâm cũng mãn nguyện vô cùng. Nhưng đêm hôm ấy nhìn thấy Nguyễn Khê nâng niu chiếc đồng hồ quả quýt anh tặng năm xưa, bao nhiêu dồn nén trong lòng không thể kiềm chế được nữa.

Hôm sau nghe cô thú nhận vẫn luôn cất giữ nó bên mình, những tia hy vọng len lỏi cất giấu sâu thẳm trong lòng anh lại càng được thế bùng cháy mãnh liệt.

Nhịp tim Nguyễn Khê bất giác đập nhanh hơn, mang tai cũng bắt đầu nóng ran hầm hập. Cô cố sức giãy giụa đẩy Lăng Hào ra nhưng yếu ớt không thể suy chuyển nổi anh, muốn lùi lại thì phía sau đã vướng phải bức bình phong, chỉ đành nín thở mặc cho anh ôm c.h.ặ.t cứng ngắc.

Bây giờ anh đã là một nam nhân cao lớn vạm vỡ, đâu còn là cậu nhóc gầy gò năm nào. Nguyễn Khê tất nhiên không thể ngây thơ, vô tư nắm tay anh rong ruổi khắp nơi mà chẳng vướng bận suy nghĩ gì như thuở bé nữa. Huống hồ anh lại thốt ra những lời nói ái muội, mập mờ thế này, bảo cô làm sao có thể giữ nổi bình tĩnh cho được.

Chương 424 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia