Nghe xong, Nguyễn Khê bật cười đầy bất ngờ — Quả là trái đất tròn, khỏi mất công tìm kiếm đâu xa.

Thế là cô bắt đầu cân nhắc xem khi nào nên tìm Tạ Đông Dương để tậu xe.

Tuy nhiên, chưa kịp để cô thu xếp thời gian rảnh rỗi, Tạ Đông Dương đã chủ động tìm đến tận cửa.

Nguyễn Khê vốn dĩ là ân nhân dìu dắt Tạ Đông Dương những bước đầu tiên trên con đường làm ăn. Nếu không nhờ cô hướng dẫn anh kiếm được khoản tiền hơn một vạn tệ vào năm 1979, chắc chắn sẽ không có Tạ Đông Dương của ngày hôm nay. Mối ân tình này anh luôn khắc cốt ghi tâm.

Ngày trước không gặp thì ôm lòng thương nhớ, nay đã tương phùng thì ắt phải đến thăm hỏi đàng hoàng.

Đến thăm nhà ân nhân đương nhiên không thể đi tay không. Tạ Đông Dương xách theo lỉnh kỉnh đồ đạc lớn nhỏ, y hệt cái dáng điệu đệ t.ử đến kính vấn sư phụ.

Hôm nay tình cờ vợ chồng Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến cũng đang rảnh rỗi ở nhà. Kể từ khi mở rộng mạng lưới cửa hàng và đào tạo xong các cửa hàng trưởng mới, hai vợ chồng không còn tự mình túc trực tại các chi nhánh nữa. Thay vào đó, họ tập trung nghiên cứu thị trường, tìm hiểu các xu hướng mới, những lúc rảnh rỗi thì nghỉ ngơi tại nhà.

Trông thấy một gương mặt xa lạ đến thăm, lại còn mang theo bao nhiêu món quà cáp đắt tiền, dường như có mối quan hệ rất thâm giao với Nguyễn Khê, vợ chồng Nguyễn Trường Sinh dù chưa biết anh là ai nhưng vẫn sốt sắng chạy ra nghênh đón, người thì pha trà, người thì gọt hoa quả mời khách.

Tạ Đông Dương vốn chẳng phải người hay khách sáo. Chỉ vài câu đưa đẩy lịch sự ban đầu, anh đã nhanh ch.óng tỏ ra thân thiện như người nhà. Sau vài lời hàn huyên với Nguyễn Khê, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến, anh bắt đầu thao thao bất tuyệt, kể cho Nguyễn Khê nghe về những chặng đường mình đã đi qua trong suốt những năm tháng xa cách.

Mới tương phùng, những chuyện riêng tư chưa tiện đề cập, anh chủ yếu chia sẻ về con đường phát triển của bản thân trong những năm qua.

Tạ Đông Dương kể lại quãng thời gian bôn ba ở miền Nam, trải qua bao thăng trầm, tốt xấu gì cũng tích cóp được một số vốn lận lưng. Nhận thấy môi trường kinh doanh ở quê nhà đã cởi mở hơn, năm ngoái anh quyết định ở lại và thành lập công ty thương mại. Mặt hàng nào hái ra tiền là anh đều kinh doanh, dạo gần đây anh đang đẩy mạnh thương mại hoán đổi hàng hóa với Liên Xô.

Nguyễn Trường Sinh tò mò hỏi: "Thương mại hoán đổi hàng hóa là gì thế anh?"

Tạ Đông Dương giải thích cặn kẽ: "Tức là lấy hàng đổi hàng đó chú. Quốc gia họ thiếu thứ gì, chúng ta cung cấp thứ đó, đổi lại họ sẽ đưa những mặt hàng chúng ta cần. Dạo này tôi nhập được một lô xe hơi con, bán khá chạy, kiếm cũng được một khoản khá."

Nguyễn Trường Sinh gật gù cảm thán: "Đúng là người thành phố các anh có đầu óc thật, lắm mưu nhiều kế để kiếm tiền."

Vừa nhắc đến xe hơi, Nguyễn Khê liền vội vàng hỏi: "Lô xe đó anh đã bán hết chưa?"

Tạ Đông Dương quay sang đáp: "Chưa đâu, cô muốn mua một chiếc à?"

Nguyễn Khê gật đầu dứt khoát: "Chắc chắn là muốn rồi. Ngày nào đi lại bàn công việc cũng bất tiện vô cùng, toàn phải vẫy taxi, mà cước taxi thì đắt đỏ c.ắ.t c.ổ. Giờ làm tài xế taxi là nghề hái ra tiền đấy, thu nhập khấm khá lắm."

Tạ Đông Dương bật cười sảng khoái: "Được thôi, nếu cô thích, tôi sẽ giữ lại một chiếc cho cô, lúc nào rảnh tôi sẽ đ.á.n.h xe qua thẳng đây."

Nói xong chuyện thương mại và xe cộ, Tạ Đông Dương lại hỏi Nguyễn Khê về công việc ở Bắc Kinh những năm qua. Anh thắc mắc hiện tại cô đang công tác tại cơ quan nào, liệu đã thăng tiến lên chức phó phòng chưa, hay là với bản lĩnh xuất chúng, tuổi trẻ tài cao, cô đã chễm chệ ở ghế trưởng phòng rồi.

Phó phòng hay trưởng phòng ư? Nguyễn Khê mỉm cười nhẹ nhàng đáp: "Làm anh thất vọng rồi, tôi chỉ là người ngoài biên chế, đến cái chức nhân viên quèn cũng chẳng có phần."

Tạ Đông Dương có chút bất ngờ: "Đừng nói là cô đã nghỉ việc rồi nhé?"

Tiền Xuyến đỡ lời thay Nguyễn Khê: "Cô ấy nộp đơn từ chức từ tám đời rồi."

Nghe câu trả lời, Tạ Đông Dương lập tức giơ ngón cái tán thưởng Nguyễn Khê: "Vẫn là Khê tỷ bản lĩnh ngút trời, gan dạ thực sự! Xin bái phục!"

Sau lời tâng bốc, anh lại tò mò hỏi thăm những dự án kinh doanh mà Nguyễn Khê đã thực hiện trong những năm qua.

Nguyễn Khê tất nhiên không bôn ba khắp chốn để buôn đủ thứ mặt hàng như anh. Bao năm qua, cô chỉ một lòng một dạ chuyên tâm vào ngành may mặc: từ việc mở cửa hàng, thành lập công ty, xây xưởng sản xuất cho đến cất tòa nhà văn phòng, quy mô ngày một mở rộng, từng bước tiến vững chắc.

Tạ Đông Dương nghe xong vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: "Tôi thật sự không ngờ cô lại có gan vứt bỏ công việc nhà nước phân công. Nếu biết trước thương hiệu Tường Vi Các là do cô làm chủ, tôi đã đến tìm cô từ lâu rồi, đâu cần phải chờ đến tận lúc tình cờ chạm mặt mới hàn huyên thế này."

Chương 441 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia