Được lời như cởi tấm lòng, Nguyễn Đại Bảo hí hửng chạy tới bật tivi, dò kênh, rồi dán mắt vào bộ phim truyền hình đang làm mưa làm gió năm nay – Tây Du Ký. Cậu say sưa theo dõi hành trình đi Tây Trúc thỉnh kinh của bốn thầy trò Đường Tăng, Tôn Ngộ Không, Trượng Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh.

Nhân lúc nghỉ ngơi uống nước, Nguyễn Khê cũng nán lại xem cùng Nguyễn Đại Bảo.

Đang xem dở, bỗng có tiếng gọi vọng vào từ ngoài sân: "Chị cả ơi."

Nguyễn Khê ngoái đầu nhìn ra, thì ra là Nguyễn Thu Nguyệt ghé chơi.

Năm ngoái, Nguyễn Thu Nguyệt thi đỗ đại học và chuyển lên thủ đô học tập, hễ cuối tuần rảnh rỗi là cô lại sang tìm Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê vốn chẳng khách sáo, vẫy tay gọi: "Vào đây xem tivi với chị đi."

Tuy nhiên, Nguyễn Thu Nguyệt chưa kịp bước lên thềm nhà chính thì từ ngoài ngõ bỗng vang lên hai tiếng còi ô tô bim bim. Cô tò mò ngoái đầu nhìn lại, nhưng cũng chẳng bận tâm lắm, tiếp tục sải bước lên thềm.

Thế nhưng, chân chưa kịp bước vào cửa, cô lại nghe thấy tiếng đập cửa ngoài cổng lớn.

Cô quay sang Nguyễn Khê báo: "Hình như có ai đang gõ cửa chị ạ."

Nguyễn Khê đặt cốc nước xuống, đứng dậy ra mở cửa. Vừa hé cánh cổng lớn, cô đã chạm mặt Tạ Đông Dương.

Tạ Đông Dương tươi cười chào hỏi nhưng không bước vào trong, chỉ gọi với theo Nguyễn Khê: "Tôi đ.á.n.h xe qua cho cô rồi đây, cô ra xem có ưng ý không, nếu không ưng tôi đổi chiếc khác cho."

Nghe vậy, Nguyễn Khê vội bước ra ngoài, đập vào mắt cô là một chiếc xe hơi màu trắng đỗ chình ình giữa ngõ.

Ở cái thời đại hàng hóa khan hiếm này, có xe để đi đã là một sự xa xỉ, cô nào dám kén chọn, liền mỉm cười gật đầu ưng ý: "Tuyệt lắm."

Tạ Đông Dương giục: "Vậy cô lên lái thử xem sao."

Nguyễn Khê đã cẩn thận thi lấy bằng lái từ trước, cô tự tin bước đến mở cửa xe, ngồi vào ghế lái khởi động máy. Lái thử một vòng ngắn, cô đậu xe ngay trước cổng viện, bước xuống xe và nói với Tạ Đông Dương: "Ổn đấy, tôi chốt chiếc này."

Đậu xe ngay ngắn, cô mời Tạ Đông Dương vào trong viện uống trà. Lúc này, Nguyễn Đại Bảo cũng mon men từ trong sân chạy ra ngó nghiêng món đồ mới mẻ. Lát sau, đám bạn cùng ngõ của cậu nhóc cũng bu lại, vây quanh chiếc xe hơi trắng muốt trầm trồ ngắm nghía.

Nguyễn Đại Bảo vỗ n.g.ự.c tự hào khoe khoang: "Oách không? Xe của chị cả tớ mua đấy."

Nguyễn Thu Nguyệt cũng ra ngoài chiêm ngưỡng một lát, nhưng không nán lại lâu với đám nhóc tì. Đương nhiên cô không quen biết Tạ Đông Dương, mục đích sang đây chỉ để chơi, nên cô lẳng lặng trở vào nhà, không chen ngang câu chuyện, ngồi phịch xuống xem tivi.

Hôm nay Tạ Đông Dương có vẻ khá thảnh thơi, anh ngồi vắt chéo chân trên phản sưởi, vừa nhâm nhi chén trà vừa tán gẫu cùng Nguyễn Khê.

Thưởng thức xong hớp trà nhuận họng, anh nói: "Cô cứ lấy đi trước đi, giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu vài hôm nữa tôi sẽ hoàn thiện rồi đưa cho cô."

Nguyễn Khê mỉm cười tán thưởng: "Vẫn là Khê gia anh làm việc đâu ra đấy."

Tạ Đông Dương cũng chẳng vừa, đáp lại với vẻ tự đắc: "Chứ lị, tôi có thể lơ là với ai chứ với cô thì tuyệt đối không. Cái trò tuột xích ấy, đời tôi chỉ cho phép xảy ra đúng một lần thôi."

Nhắc đến sự cố tuột xích xe đạp năm xưa, Nguyễn Khê không kìm được bật cười khúc khích.

Lần gặp trước đã hàn huyên đủ chuyện, lần này gặp lại, giữa hai người đã hoàn toàn xóa bỏ rào cản xa cách. Hơn nữa, hôm nay cả hai đều đang rảnh rỗi, thong dong thưởng trà nên câu chuyện cũng trở nên đa dạng và cởi mở hơn.

Tạ Đông Dương nhấp ngụm trà, bất ngờ hỏi Nguyễn Khê: "À mà này, cô vẫn đang lẻ bóng à?"

Nguyễn Khê chỉ tay về phía căn buồng ngủ, nơi treo bức ảnh cưới lộng lẫy của cô và Lăng Hào.

Tạ Đông Dương rụt cổ lại, rướn người qua vách ngăn chạm rỗng nhìn theo hướng tay cô. Ngắm nghía bức ảnh cưới xong, anh bật cười bình luận: "Đỉnh đấy, mắt nhìn người của cô quả là tinh đời, anh chàng này thoạt nhìn đã biết không phải dạng vừa rồi."

Ngập ngừng một lát, anh lại nói: "Tôi cứ đinh ninh người đó sẽ là người anh em họ Hứa kia cơ, anh chàng đó cũng xuất sắc phết."

Nguyễn Khê mỉm cười nhẹ nhàng đáp: "Tôi và Hứa Chước chỉ là bạn bè bình thường thôi."

Tạ Đông Dương gật gù: "Tôi hiểu mà, cũng giống như tôi thôi."

Nguyễn Khê đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội hỏi lại: "Thế còn anh thì sao?"

Người đẹp trong mộng của anh chắc giờ con cái cũng đến tuổi đi mẫu giáo rồi, anh phiêu bạt giang hồ ngần ấy năm, đừng nói là vẫn nặng tình mà sống kiếp độc thân nhé?

Nếu thực sự vẫn còn lẻ bóng, thì anh đúng là vị đệ nhất chung tình trong số những người mà cô từng quen biết.

Tạ Đông Dương bật cười sảng khoái: "Tôi vẫn chưa kết hôn, nhưng cũng sắp rồi. Vợ sắp cưới kém tôi vài tuổi, đang công tác tại đoàn ca múa nhạc. Năm nay cô ấy tham gia Cuộc thi Tiếng hát Thanh niên, đoạt giải cũng khá lắm. Đợi khi nào vốn liếng dồi dào, tôi sẽ mở cho cô ấy một công ty đĩa hát riêng."

Chương 445 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia