Tưởng Tố Vân nhìn tờ giấy phép kinh doanh mới toanh trên tay Nguyễn Khê, cười bảo: "Người ta còn đang nâng lên đặt xuống chuyện từ chức ra ngoài làm ăn, thì cô đã sở hữu đến hai công ty rồi. Nhưng mà này, cô mở cái công ty bất động sản này để làm gì vậy, liệu có khả quan không?"

Nguyễn Khê mỉm cười đáp: "Ở thời điểm hiện tại thì có vẻ như chưa mang lại lợi ích thiết thực gì."

Bởi lẽ hiện tại, các doanh nghiệp tư nhân vẫn chưa được cấp phép tham gia vào các dự án bất động sản, thị trường đấu giá quyền sử dụng đất cũng chưa hình thành, tự nhiên cơ hội kinh doanh bất động sản vẫn là một con số không tròn trĩnh. Thế nhưng, tiềm năng phát triển của lĩnh vực này là không thể phủ nhận, minh chứng rõ ràng nhất là các dự án đền bù giải tỏa đang bắt đầu được triển khai.

Tưởng Tố Vân đương nhiên không có tầm nhìn xa trông rộng đến vậy, chỉ nói: "Nói chung là cô to gan lớn mật, những việc người khác không dám rớ vào thì cô đều xông pha. Tôi đã quan sát rồi, cô làm việc gì cũng có toan tính kỹ lưỡng chứ không bao giờ theo cảm hứng nhất thời, ắt hẳn cô đã có những lý lẽ riêng của mình."

Nguyễn Khê chỉ mỉm cười đáp một câu: "Cũng chỉ có một đạo lý thôi, kẻ gan dạ thì no căng bụng, kẻ nhát gan thì chịu c.h.ế.t đói."

Tưởng Tố Vân tự nhận mình thuộc nhóm "kẻ nhát gan", hai người chuyện trò dăm ba câu rồi Nguyễn Khê cầm giấy phép kinh doanh trở về.

Tờ giấy phép được trịnh trọng treo lên bức tường của một văn phòng vừa được dọn dẹp sạch sẽ ở tầng trệt. Hiện tại, công ty này chỉ là một cái vỏ bọc không hơn không kém, ngoài tờ giấy phép kinh doanh ra thì chẳng có gì khác, nhân sự cũng chỉ vỏn vẹn hai người: Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương.

Mảng kinh doanh bất động sản được giao phó toàn quyền cho Tạ Đông Dương điều hành, còn Nguyễn Khê vẫn tập trung phần lớn tâm huyết vào ngành may mặc.

Khi thương hiệu Tường Vi Các và Thịnh Phóng đã đi vào quỹ đạo phát triển ổn định, Nguyễn Khê cũng dần lùi về phía sau. Công việc thiết kế đã có đội ngũ thiết kế chuyên nghiệp đảm nhận, cô chỉ đóng vai trò duyệt bản thảo và mẫu thử, còn khâu sản xuất và bán hàng lại càng không cần cô phải bận tâm.

Tuy nhiên, cô vẫn nắm quyền quyết định cuối cùng đối với mọi định hướng chiến lược quan trọng của công ty.

Và ưu tiên hàng đầu của cô lúc này là dốc toàn lực xây dựng thương hiệu thời trang mang dấu ấn cá nhân cùng một đội ngũ tinh nhuệ.

Mùa hè oi bức ngột ngạt, cả thành phố hầm hập như đang bị nung trong lò bát quái.

Chiếc điều hòa được lắp đặt ở góc phòng kêu tít tít hai tiếng, một luồng gió mát lạnh tỏa ra, những người có mặt trong văn phòng tức thì cảm thấy sảng khoái lạ thường, vừa ngạc nhiên vừa thích thú thốt lên: "Đây mới đúng là gió mát thực sự này, khác hẳn với gió từ quạt điện."

Công ty đang trong quá trình lắp đặt điều hòa, hôm nay là ngày chiếc đầu tiên được đưa vào sử dụng, cũng là lần đầu tiên họ được trải nghiệm thiết bị kỳ diệu này. Trong vòng hai năm trở lại đây, họ từng nhìn thấy chúng bày bán trong các trung tâm thương mại lớn, nhưng vì giá cả quá đắt đỏ nên chẳng mấy ai dám vung tiền mua.

Trong phòng làm việc trên tầng ba, Nguyễn Khê cũng bật điều hòa, chẳng mấy chốc không gian đã trở nên mát mẻ dễ chịu.

Dì Tần đang thêu trên lớp vải voan lưới lên tiếng: "Đúng là có tiền mua tiên cũng được."

Dì Tần là một nghệ nhân thêu tay điêu luyện mà Nguyễn Khê vừa chiêu mộ từ xưởng thêu về, hiện đang cùng cô hoàn thiện chiếc váy cho Ôn Hiểu. Tay nghề của Dì Tần vô cùng xuất sắc, chỉ với những đường kim mũi chỉ đơn giản cũng đủ để khắc họa nên vô vàn cảnh sắc tuyệt mỹ.

Nguyễn Khê mỉm cười đáp: "Tiền nào của nấy, đáng chi thì không nên hà tiện."

Dì Tần quay sang nhìn Nguyễn Khê, mỉm cười: "Cô đúng là một nữ doanh nhân hào phóng."

Ngay từ ngày đầu được chiêu mộ về công ty, bà đã phần nào cảm nhận được sự hào phóng của cô gái trẻ này.

Không khí trong xưởng mát mẻ, dễ chịu khiến con người ta cũng sảng khoái hơn, hai người vừa trò chuyện rôm rả vừa làm việc. Dì Tần cẩn thận tỉ mỉ với từng đường thêu, trong khi Nguyễn Khê chậm rãi đính từng hạt cườm, từng chiếc vảy lấp lánh lên lớp vải.

Hoàn thành xong một họa tiết nhỏ, cả hai đang lúc nghỉ tay thì bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.

Nguyễn Khê đang nhấp ngụm nước, ngoái đầu nhìn ra, thấy Trình Nặc Nặc thông báo: "Sếp Nguyễn, cô Ôn đến ạ."

Cuối cùng cũng không cưỡng lại được sự háo hức mà phải đích thân đến xem, Nguyễn Khê đặt ly nước xuống, khẽ mỉm cười khi thấy Ôn Hiểu bước vào.

Ôn Hiểu vừa bước vào đã đon đả chào hỏi Nguyễn Khê, tươi cười nói: "Tôi nóng lòng muốn chiêm ngưỡng thành phẩm quá nên ghé qua xem, hy vọng không làm phiền công việc của cô chứ?"

Chương 470 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia