Nói xong, cậu ngó nghiêng tứ phía, vội vàng xách cặp chạy tót ra sau mỏm đá nhô lên cách đó không xa.
Đến sau mỏm đá, cậu ngồi xổm xuống, tiện tay ngắt một bông hoa dại dưới chân, rồi cứ thế mải miết bứt từng cánh hoa.
Hết bông này đến bông khác, cậu cứ thế mải miết bứt cánh hoa.
Chẳng biết đã bứt được bao nhiêu bông, chợt một cái vỗ nhẹ vào vai khiến cậu giật thót.
Lăng Hào đang say sưa bứt cánh hoa, giật thót mình.
Cậu hoàn hồn, vội ném bông hoa đang cầm trên tay, đứng bật dậy, quay lại nhìn Nguyễn Khê lắp bắp: "Cậu... cậu tắm xong rồi à?"
Nguyễn Khê chưa gội đầu, nhưng đã thay một bộ quần áo sạch sẽ tinh tươm.
Cô mỉm cười gật đầu: "Cậu mau đi tắm đi."
Lăng Hào vâng dạ một tiếng, khoác cặp lầm lũi đi xuống suối.
Sau khi Lăng Hào khuất bóng, Nguyễn Khê vô tình cúi xuống, nhìn thấy dưới chân la liệt những cánh hoa dại màu vàng tươi.
Ánh trăng bàng bạc rọi xuống những cánh hoa rơi rụng, tạo nên một khung cảnh thơ mộng, lãng mạn. Cô trải bộ quần áo vừa thay ra lên t.h.ả.m cỏ, lấy mỏm đá làm điểm tựa chắn gió, nằm ngả lưng xuống nghỉ ngơi.
Lúc Lăng Hào tắm xong quay lại, cô đã ngủ say sưa trên t.h.ả.m cỏ.
Lăng Hào không nỡ đ.á.n.h thức cô, rón rén trải quần áo của mình ra cách cô một mét rồi nằm xuống. Cậu không ngủ ngay, nương theo ánh trăng mờ ảo, cậu ngắm nhìn khuôn mặt Nguyễn Khê, khóe môi khẽ vương một nụ cười ấm áp.
Nằm được một lát, cậu lại nhỏm dậy, cởi chiếc áo khoác ngoài, nhẹ nhàng đắp lên bụng Nguyễn Khê.
Chỉ mặc độc một chiếc áo lót, cậu chìm vào giấc ngủ.
Gió hiu hiu thổi, cánh hoa mỏng manh bay lượn, vương vãi trên t.h.ả.m cỏ, có vài cánh hoa vướng lại trên mái tóc cô gái.
Sáng tinh mơ, làn khói bếp đầu tiên lan tỏa khắp sườn núi, đ.á.n.h thức ngôi làng nhỏ bé trong tiếng gà gáy râm ran.
Trời tảng sáng, tiếng nồi niêu xoong chảo va chạm lách cách hòa cùng nhịp sống hối hả.
Ăn xong bữa sáng, Tôn Tiểu Tuệ dọn dẹp bát đũa, nói với Nguyễn Trường Quý rằng sáng nay bà ta sẽ nghỉ làm ở đội sản xuất.
Nguyễn Trường Quý hiểu ý vợ, không nói năng gì, lặng lẽ vác nông cụ đi tập trung.
Tôn Tiểu Tuệ rửa bát đũa xong, tháo tạp dề, vào nhà chính lấy số trứng gà mượn được mấy ngày nay ra đếm. Mượn trứng dĩ nhiên nhanh hơn là tự gom góp, giờ đã được nửa rổ, mang đi biếu xén ai cũng chẳng đến nỗi khó coi.
Bà ta đếm kỹ số trứng, rồi gọi Nguyễn Dược Tiến đến, dặn dò: "Tối qua cái Khê không về, mẹ hỏi thăm rồi, nó xuống công xã đấy. Mấy ngày nay nó vắng nhà, đây là thời cơ ngàn vàng để con đến bái lão thợ may làm thầy."
Bà ta xin nghỉ buổi sáng chính là để dẫn Nguyễn Dược Tiến đi bái sư.
Nguyễn Dược Tiến nhìn nửa rổ trứng gà, tự tin đáp: "Vâng ạ."
Tôn Tiểu Tuệ mỉm cười rạng rỡ, lấy một mảnh vải màn cũ phủ lên rổ trứng, rồi kéo tay Nguyễn Dược Tiến bước ra khỏi nhà.
Hai mẹ con sóng bước tiến về phía thôn Kim Quan, trên đường đi rôm rả bàn tán về chuyện bái sư. Tôn Tiểu Tuệ tuy có chút lo âu nhưng không đáng kể, bởi bà ta đặt trọn niềm tin vào Nguyễn Dược Tiến, tin rằng cậu quý t.ử này sẽ làm nên trò trống, không phụ sự kỳ vọng của bà ta.
Việc Nguyễn Khê - một đứa con gái - còn làm được, thì với cậu con trai giỏi giang của bà ta, chắc chắn sẽ còn dễ dàng hơn gấp bội.
Tôn Tiểu Tuệ mơ mộng vẽ ra một tương lai huy hoàng cho Nguyễn Dược Tiến, nụ cười rạng rỡ không ngớt trên môi. Bà ta mường tượng đến cảnh mình cũng được thưởng thức nho ngọt, nếm thử bánh xốp, bánh bông lan, gà, vịt, thịt lợn, lại còn được nhận tiền công, và đỉnh cao là một cửa tiệm may hoành tráng khiến bao người ghen tị.
Nhưng khi gần đến nhà lão thợ may, bà ta chợt khựng lại, một thực tế phũ phàng ập đến. Bà ta sực nhớ ra vụ tố cáo Nguyễn Khê hôm nọ đã làm trò cười cho thiên hạ, và lão thợ may chính là người đứng ra bênh vực Nguyễn Khê.
Rất có thể lão thợ may đã có ác cảm với bà ta.
Thêm vào đó, nếu Nguyễn Khê lại thêu dệt những lời dèm pha về bà ta trước mặt lão thợ may, thì hình ảnh của bà ta trong mắt lão càng trở nên tồi tệ. Bà ta nhận ra mình không thể mạo hiểm, bèn vội vàng ấn chiếc rổ vào tay Nguyễn Dược Tiến.
Nguyễn Dược Tiến đón lấy chiếc rổ, ngơ ngác hỏi: "Mẹ sao thế?"
Tôn Tiểu Tuệ kéo vạt áo lúng túng: "Mẹ nghĩ mẹ không nên vào cùng con đâu. Vụ mẹ hiểu lầm cái Khê dạo trước... Thôi, con cứ tự mình vào đi, cũng đừng vội xưng tên tuổi gia đình làm gì. Con chỉ cần bày tỏ thành ý muốn bái sư là được, ông ấy chọn đệ t.ử dựa vào tư chất con người, chứ đâu màng gia cảnh."
Nguyễn Dược Tiến ngẫm nghĩ một lát: "Vậy cũng được."
Nói rồi, cậu xách rổ tiếp tục rảo bước, được vài bước lại chùn chân quay lại, e dè hỏi Tôn Tiểu Tuệ: "Nhỡ ông ấy không ưa con thì sao? Người ta đồn ông ấy ăn nói khó nghe, lại cực kỳ khó tính."