Nghe xong, lòng Nguyễn Khiết càng thêm bứt rứt: "Trời ơi, muội hối hận đến đứt từng khúc ruột, chắc đêm nay mất ngủ luôn quá."
Nguyễn Khê cười xòa, vỗ nhẹ vai muội muội: "Tỷ cũng có xem đâu, thôi thì đợi dịp khác vậy."
Nguyễn Khiết u sầu: "Làm gì còn cơ hội nữa tỷ ơi. Đi công xã đâu phải chuyện đùa, mà tới nơi chưa chắc đã có phim để xem. Chắc cả đời này muội cũng chẳng có phúc phần xem phim đâu. Chuyến này không đi, đúng là nuối tiếc khôn nguôi."
Vừa nói chuyện vừa đến đoạn ngã rẽ, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chào tạm biệt Lăng Hào rồi rẽ hướng về nhà.
Rảo bước trên con dốc thoai thoải, Nguyễn Khiết chợt hỏi Nguyễn Khê: "Tỷ ơi, tỷ nghĩ dượng ba có thực sự xuống tay với cô ba không? Trông dượng hiền lành thế kia, đâu giống kẻ bạo lực. Mà cô ba lại hiền thục như vậy, cớ sao dượng lại đ.á.n.h cô?"
Nguyễn Khê vừa leo dốc vừa đáp lời: "Nhìn mặt bắt hình dong đâu có được, vỏ bọc bên ngoài thường đ.á.n.h lừa thị giác lắm. Nếu cô ba mà dữ dằn, chưa chắc dượng đã dám đụng đến. Chính vì cô quá hiền lành nên dượng mới dám được nước làm tới đấy."
Nguyễn Khiết khẽ thở dài: "Hóa ra lấy chồng ở thị trấn cũng chưa chắc đã sướng ích gì."
Nguyễn Khê quay sang nhìn muội muội: "Chính vì thế mà chúng ta không nên đ.á.n.h cược cả cuộc đời vào chuyện lấy chồng. Gả chồng chẳng khác nào trò may rủi, may mắn thì êm ấm, bằng không, nếu lỡ dở mà chẳng có nghề ngỗng gì để tự nuôi thân, thì coi như cả đời tàn phế. Vậy nên, chúng ta phải tự nắm lấy vận mệnh của chính mình."
Nguyễn Khiết nghe có vẻ lùng bùng, cơ bản vẫn thấy những lời này quá xa vời. Bởi trong suy nghĩ và hiểu biết chật hẹp của cô, đàn bà con gái ngoài lấy chồng ra thì làm gì có con đường nào khác, hay nói đúng hơn là người miền núi làm gì có lối thoát.
Đa phần đều chôn vùi cả thanh xuân nơi rừng thiêng nước độc, khai mỏ đào đồng, cày cuốc ruộng nương, đếm từng ngày trôi qua nhạt nhẽo.
Cô ngước nhìn Nguyễn Khê, lát sau cất giọng: "Tỷ à, muội thấy dạo này tỷ thay đổi nhiều lắm, toàn nói những điều lạ lẫm. Phải chăng vì thường xuyên giao du với Lăng Hào nên suy nghĩ của tỷ cũng khác đi?"
Nguyễn Khê cười tủm tỉm, mượn Lăng Hào làm lá chắn: "Chắc là vậy đấy."
Nguyễn Khiết ngẫm nghĩ một hồi rồi tiếp: "Dù sao thì muội cũng nghe lời tỷ, tỷ bảo học thì muội học. Nếu tỷ bảo lấy chồng không tốt, thì muội sẽ không lấy chồng nữa, cứ ở nhà phụng dưỡng bà nội, ở vậy làm gái già cũng được."
Nguyễn Khê quay sang nhìn cô em họ: "Tỷ đâu có bảo lấy chồng là xấu, chỉ là trước khi lên xe hoa, muội phải mở to mắt ra mà chọn, đừng có nhắm mắt đưa chân."
Nguyễn Khiết cố vắt óc suy nghĩ, lát sau thở dài: "Thôi bỏ đi, chúng ta mau về nhà cho gà lợn ăn đã."
Đường phải đi từng bước, cơm phải ăn từng miếng, việc phải làm từng việc. Bản thân Nguyễn Khê lúc này cũng chẳng vội vàng tính đến chuyện đại sự đó, nên không muốn dong dài thêm với Nguyễn Khiết. Hai chị em rảo bước về nhà, xắn tay áo vào việc cho lợn gà ăn.
Về đến nơi, Lưu Hạnh Hoa đang lúi húi băm rau lợn. Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nhanh nhẹn vào phụ giúp. Ba người cùng hợp sức, chốc lát là mọi việc đâu vào đấy. Lúc cho gà ăn, Nguyễn Khiết còn mò mẫm trong ổ nhặt được mấy quả trứng.
Trái ngược với sự thong thả của ba bà cháu Lưu Hạnh Hoa, Tôn Tiểu Tuệ lại đang hì hục làm việc cật lực.
Bà ta đang lúi húi thái rau lợn bên ngoài cánh cửa bếp nhỏ đối diện, vừa thái vừa len lén liếc mắt sang bên kia, miệng lầm bầm rủa xả Nguyễn Khiết là đồ vô tích sự. Đồng thời, trong đầu bà ta cũng đang toan tính trăm mưu ngàn kế để giành lại quyền nuôi con gái.
Đến khi bà ta lẩm bẩm cho gà lợn ăn xong thì Nguyễn Dược Tiến cũng vừa hay đi học việc về.
Hai ngày nay, mỗi bận Nguyễn Dược Tiến về nhà đều mang theo vẻ mặt rạng rỡ. Chuyện là, hôm qua hắn đã thuần thục việc đạp máy khâu không, thì đến hôm nay, khi mặt trời sắp khuất bóng, hắn rốt cuộc cũng kéo được sợi chỉ dưới cứng đầu kia lên.
Nhìn thấy nét mặt hân hoan của hắn, tâm trạng bực dọc vì Nguyễn Khiết của Tôn Tiểu Tuệ bỗng chốc tan biến. Đúng là đẻ con trai vẫn hơn, đẻ con gái chỉ chuốc lấy nỗi rước bực vào thân.
Dồn mọi sự quan tâm vào Nguyễn Dược Tiến, bà ta mặc kệ chuyện của Nguyễn Khiết. Trong bữa tối, bà ta vẫn giữ thói quen hỏi han: "Hôm nay con học hành thế nào rồi?"
Nguyễn Dược Tiến đáp lại đầy tự tin: "Sư phụ dạy gì con học nấy, dễ ợt à."
Tôn Tiểu Tuệ nghe xong mừng rơn, gắp thêm thức ăn vào bát cho hắn, cười nói: "Mẹ biết con trai mẹ giỏi giang mà."
Bà ta lại tò mò hỏi thêm: "Thế còn con bé Tiểu Khê thì sao? Hôm nay nó cũng học nửa ngày mà, sư phụ dạy nó những gì? Nó học hành ra sao?"
Nguyễn Dược Tiến hừ lạnh khinh khỉnh: "Nó á? Nó còn chưa được sờ vào cái máy khâu nữa là. Sư phụ vứt cho nó một xấp giấy với cây b.út chì, bắt nó ngồi đó vẽ vời. Nó vẽ cái quái gì mà như ch.ó gặm ấy."