Nguyễn Thúy Lan tròn mắt ngơ ngác: "Anh hai chị dâu làm sao cơ ạ?"

Chuyện dài dòng lê thê, từ hồi tết Đoan ngọ năm ngoái Thúy Lan về thăm nhà, đến nay cô có hay biết gì những biến cố chất chồng ấy. Chuyện của Thúy Chi nổi đình nổi đám lan xa thì cô mới tường tận.

Lưu Hạnh Hoa toan mở miệng tuôn trào, thì bóng dáng Tôn Tiểu Tuệ và Nguyễn Thúy Chi lấp ló đầu ngõ. Lời lên đến môi lại ngậm bặt. Chờ Tôn Tiểu Tuệ chui tọt vào gian bếp nhỏ, bà mới hướng ánh nhìn về phía Thúy Chi dặn dò: "Thúy Lan nó về thăm con đấy."

Nguyễn Thúy Chi mỉm cười bước tới rạng rỡ: "Lâu quá rồi hai chị em mình không gặp nhau."

Nguyễn Thúy Lan nhìn chị tủm tỉm: "Là chị ba mải mê công to việc lớn chứ, dăm ba năm mới ngó ngàng về nhà một lần. Con cứ ngỡ dưới núi sống sướng tựa tiên, chị lại chê bọn em chân lấm tay bùn trên non cao, đem quên hết chị em ruột thịt rồi."

Nghe cô em trách yêu, Nguyễn Thúy Chi sượng sùng. Lưu Hạnh Hoa liền giáng cho Thúy Lan một phát đét: "Ăn nói lỡ lời, mau cuốn gói về!"

Nguyễn Thúy Lan bật cười giòn tan, giơ tay quàng lấy cánh tay Nguyễn Thúy Chi nũng nịu: "Chị em thừa biết tính em bộp chộp thế nào rồi mà."

Nguyễn Thúy Chi khẽ ngẩng đầu cười hiền hòa: "Vào nhà làm ngụm nước đã."

Đoạn, ba mẹ con ríu rít bước vào, rót nước mời nhau giải tỏa cơn khát xua tan mệt nhọc.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không vào theo, hai chị em thoăn thoắt thái rau băm cám cho lợn ngoài sân.

Lưu Hạnh Hoa, Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Thúy Lan chụm đầu to nhỏ m.ổ x.ẻ cái tên Lưu Hùng, luận bàn sự việc ly hôn của Thúy Chi. Thúy Lan trút cơn giận lôi mười tám đời tổ tông Lưu Hùng ra rủa sả đủ mọi loại ngôn từ gay gắt, chừa lại mỗi chuyện hắn có con nên không rủa dập đường con cái.

Mắng c.h.ử.i một chập khát khô cổ, cô làm hớp nước phán: "Chị ba đúng là mềm mỏng quá thể, gặp em á, mới động thủ lần đầu là em cuốn gói té thẳng, mặc thây con hắn đói mốc meo nheo nhóc. Thứ đàn ông ấy đáng kiếp độc thủ cả đời!"

Nguyễn Thúy Chi đăm đăm hít một hơi sâu nhọc nhằn, câm lặng không đáp.

Nguyễn Thúy Lan nghiêng đầu nhìn chị dò hỏi: "Cái lúc hắn thượng cẳng chân hạ cẳng tay, bốn đứa nhỏ thì làm sao? Chúng nó đứng trân mắt ra nhìn à?"

Nguyễn Thúy Chi trầm ngâm: "Hồi đầu chúng còn thơ dại, thấy chị bị đ.á.n.h thì òa lên gào khóc, có lúc cũng nức nở xin bố đừng đ.á.n.h nữa. Nhưng Lưu Hùng gầm lên quát nạt, cấm tuyệt không cho khóc, rồi nhốt chúng vào buồng kín mít. Lâu dần thành thói quen, chắc chúng cũng ngộ nhận chuyện bố đ.á.n.h mẹ là lẽ dĩ nhiên ở đời, cũng bình dị như ăn cơm húp nước."

Nguyễn Thúy Lan thẳng thừng gắt: "Chị ba ơi, việc này phải quy tội cho chị, cớ sao chị lại đành lòng c.ắ.n răng cam chịu?"

Lời này chạm đúng tâm khảm, Nguyễn Thúy Chi gật gù chua xót: "Đúng là lỗi do chị bất tài vô dụng."

Nguyễn Thúy Lan thấy chị rầu rĩ lại mủi lòng xót xa, nắm c.h.ặ.t bàn tay chị thấu cảm: "Nói cho cùng vẫn tại tên Lưu Hùng kia táng tận lương tâm, chị cũng chỉ vì thương đám con thơ dại. Nhưng ai dè chúng nó cũng vô tình cạn nghĩa, chẳng thấu hiểu nỗi truân chuyên của mẹ, không tường tỏ chị đã chịu biết bao cay đắng đọa đày. Bây giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn màng, em hết lòng ủng hộ chị dứt áo ra đi, dứt tình cắt nghĩa phũ phàng!"

Nguyễn Thúy Chi khẽ gật đầu kiên định: "Ừ."

Nguyễn Thúy Lan bồi thêm: "Nói thật với chị, bốn đứa con đó chị cứ rũ sạch trách nhiệm đi. Theo con mắt tinh đời của em, chúng nó chẳng thèm đoái hoài xót thương gì chị đâu. Lưu Hùng có đ.á.n.h chúng bao giờ, chúng đương nhiên bấu víu vào ông bố ruột kia, sung sướng đủ đầy ai nấy nâng niu, ai rảnh bận tâm chị sống c.h.ế.t thế nào. Chị cứ vắt kiệt sức lực lo toan cho chúng, để rồi chúng chẳng màng tới chị lấy một mảy may, chẳng xót xa chị đã nuốt bao nhiêu giọt đắng. Giờ chị rứt áo ly hôn, thiên hạ đồn ầm lên nhà họ Lưu rủa sả chị ra sao, chắc mẩm bốn đứa nhỏ ấy lại oán trách chị tuyệt tình nhẫn tâm ruồng bỏ chúng."

Nguyễn Thúy Chi khẽ nén tiếng thở dài, nhàn nhạt buông: "Chị muốn can thiệp, thì có quyền hành gì?"

Từ khoảnh khắc dứt khoát ân đoạn nghĩa tuyệt với Lưu Hùng, lũ trẻ là ruột thịt dòng họ Lưu, cô làm gì có phúc phần chen vào.

Nguyễn Thúy Lan phũ phàng dứt điểm: "Thế thì đoạn tuyệt cho triệt để, thà vờ như chưa từng sinh hạ cho nhẹ nợ. Chị đã quyết chí rời bỏ, đã nhất dạ không vương vấn, em dám đem đầu ra đ.á.n.h cược với chị, sau này có mâm cao cỗ đầy chúng nó cũng chẳng màng tới chị đâu."

Nhìn Nguyễn Thúy Chi im lặng câm nín, Thúy Lan bồi thêm: "Chị tự mà ngẫm xem, chị cất bước ra đi, chúng nhung nhăng theo Lưu Hùng với ông bà nội, ngày đêm rót vào tai đủ thứ lời tiêm nhiễm ô uế. Thậm chí cái thời chị đầu tắt mặt tối ở nhà họ Lưu, chúng có xắn tay bảo vệ chị được phút giây nào!"

Chương 104 - Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia