Diệp Thu Văn sụt sùi thêm vài hồi, rồi gắng gượng nâng thân mình đối diện Phùng Tú Anh. Đôi mắt sưng mọng thỏ thẻ: "Vốn dĩ nữ nhi dốc lòng muốn làm hảo tỷ muội đồng cam cộng khổ cùng ả, bao bọc ả vui thú trần gian, nay cơ sự thế này xem chừng vô vọng rồi, ả cự tuyệt con."

Phùng Tú Anh vỗ vai an ủi: "Chớ bi ai quá độ, rồi có ngày nó sẽ thấu hiểu đức độ cao thượng của vị đại tỷ này thôi."

Diệp Thu Văn hít hít mũi: "Đa tạ mẫu thân đã hạ mình dỗ dành."

Phùng Tú Anh mỉm cười: "Ta đã bảo con là đứa ngọc nữ lương thiện hiểu chuyện nhất trần đời mà."

Nói rồi bà chộp lấy bàn tay mềm mại của Diệp Thu Văn: "Thu Dương trước nay nhất nhất nghe theo lời con chỉ giáo, con ra tay khuyên nhủ em nó giúp mẫu thân, bảo nó buông bỏ tham sân si với Khê nhi. Sương phòng bên cạnh cứ nhường cho Khê nhi và Tiểu Khiết nương thân đi, cấm tiệt không được quấy phá nữa."

Diệp Thu Văn ngoan ngoãn gật đầu, kiếm mảnh khăn tay thấm dòng châu lệ, rồi đứng dậy tiến hành sứ mệnh chiêu an Nguyễn Thu Dương.

Dĩ nhiên ả chẳng thuyết pháp ngay tại lầu trên, mà kéo tuột Nguyễn Thu Dương xuống hẳn phòng dưới.

Phùng Tú Anh chưa tức tốc hạ phàm theo sau, nán lại gõ cửa sương phòng Nguyễn Khê, vỗ về cất tiếng: "Khê nhi, Tiểu Khiết, hai con cứ an tâm tịnh dưỡng ở gian phòng này, đêm nay ta sẽ ban thêm hai tấm chăn mỏng, cần sắm sửa gì cứ thưa lại với ta."

Vốn dĩ định chêm thêm "thưa lại với đại tỷ cũng được", nhưng mường tượng lại sắc diện sát khí của Nguyễn Khê đối đãi Diệp Thu Văn, bà khôn hồn nuốt ngược vào trong.

Lúc Nguyễn Khiết bị Nguyễn Khê lôi tuột vào sương phòng, trái tim nàng giật đùng đùng ngỡ như sắp nhảy vọt ra ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cửa dẫu chốt khóa c.h.ặ.t mà nàng vẫn không dám ho he một nhịp thở sâu, cảm giác như bản thân vừa kinh qua một trận huyết chiến sinh t.ử, toàn thân vẫn lơ lửng trong ảo mộng hãi hùng, đầu óc quay cuồng tăm tối chẳng định vị nổi bản thân đang phương nao.

Nàng bấu c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c đăm đăm nhìn Nguyễn Khê, tôn thờ Nguyễn Khê tựa như một vị thần giáng thế!

Chẳng hiểu Nguyễn Khê lấy lá gan báo gấm ở đâu ra, chứ nàng vừa bước vào động đã run rẩy như sắp ngất lịm đi rồi!

Nếu đổi lại là nàng, thách kẹo cũng không dám thốt nửa lời oán thán, ngoan ngoãn cúi đầu tuân lệnh chỉ định, bảo ở đâu nằm đó.

Nguyễn Khê trông bộ dạng tái mét ấy, mỉm cười xoa dịu: "Dọa cho thất kinh bát đảo rồi à?"

Đích thị là c.h.ế.t đi sống lại rồi!!!

Nguyễn Khiết nuốt khan một ngụm khí lạnh: "Tỷ tỷ, cớ sao muội có cảm giác tỷ thoát xác thay da đổi thịt thành con người khác vậy, sao tỷ lại... hung mãnh quá đỗi như thế?" Chốn đô hội tân kỳ này đâu phải vùng quê khỉ ho cò gáy mà hai tỷ muội tung hoành ngang dọc cơ chứ!

Nguyễn Khê đáp gọn lỏn: "Không hung mãnh thì còn đường sống sao? Để cái đám yêu ma quỷ quái ngoài kia chà đạp cho tới c.h.ế.t ư? Muội không sáng mắt ra à? Phùng Tú Anh trong gia môn này hoàn toàn thùng rỗng kêu to, không có uy quyền, ngược lại con ả Diệp Thu Văn kia mới đích thực là hoàng thái hậu chống lưng cai quản. Chúng ta đâu phải ăn mày tới xin bố thí, ta hồi quy cố hương, cớ sao phải hạ mình dòm ngó sắc mặt mụ chủ nhà hờ kia rủ lòng thương? Sao? Hay ả vạn sủng kiêu ngạo quá đà nên tước luôn họ Nguyễn của gia phủ, đổi lại thành họ Diệp rồi?"

Nói đoạn nàng khoan t.h.a.i hạ tọa bên giường: "Cái con ả Nguyễn Thu Dương vốn tính nết gàn dở khó ở, ả e ngại Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh rước ta về sẽ hớt tay trên tài sản, làm xáo trộn cuộc sống thượng lưu của ả. Trong con mắt ả độc tôn Diệp Thu Văn là đại tỷ, nâng niu bảo bọc như thánh sống tái thế."

Tiếng khóc lóc than vãn của Nguyễn Thu Dương ngoài hành lang, Nguyễn Khiết đâu có điếc mà không nghe tường tận.

Nàng vẫn bám c.h.ặ.t t.a.y trước n.g.ự.c, bàng hoàng không sao trấn an nổi cơn ác mộng.

Nguyễn Khê nhìn muội muội chậm rãi tuôn lời vàng ngọc: "Tự thân không trỗi dậy cường hãn, không dằn mặt cho bọn chúng thấu hiểu chúng ta không phải loại phàm phu tục t.ử dễ xơi, chẳng lẽ ôm mộng ngậm miệng câm điếc chờ Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh chủ động rủ lòng xót thương chở che sao? Mong chờ sự bảo bọc của bọn họ, thà lên chùa thắp hương khấn Phật Quan Âm còn linh nghiệm hơn."

Câm nín nửa ngày trời, Nguyễn Khiết mới hé răng: "Tỷ tỷ, muội vô dụng, chẳng phò tá gì được cho tỷ."

Nguyễn Khê đứng phắt dậy khỏi giường: "Muội chớ có động thủ nhúng tay vào việc gì, cứ nương tựa bóng dáng ta là đủ. Muội thân phận chất nữ của Nguyễn Trường Phú, không tiện tham chiến cứ im bặt cho ta. Muội khắc cốt ghi tâm chỉ dụ này, đến trường nỗ lực vùi đầu kinh sử, thu thập kiến thức tinh thông cho vững chắc vào."

Nguyễn Khiết lẽo đẽo theo sát tỷ tỷ: "Tỷ tỷ, muội nhất nhất nghe lệnh tỷ."

Chương 206 - Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia