Nguyễn Khiết vẫn chưa hiểu: "Vì sao vậy?"

Nguyễn Thu Nguyệt đáp: "Em không biết, từ trước đến giờ vẫn vậy. Bố em công việc bận rộn, suốt ngày vắng nhà, việc lặt vặt cũng chẳng để tâm. Mẹ em thì có chuyện gì cũng hay hỏi ý kiến Diệp Thu Văn, Nguyễn Thu Dương thì răm rắp nghe lời chị ấy. Diệp Phàm là em trai ruột, tất nhiên là đứng về phe chị ấy rồi. Còn Nguyễn Hồng Quân, cái đồ ngốc ấy chỉ giỏi lén mặc quần áo của bố ra ngoài chơi, đi đ.á.n.h nhau, chẳng quan tâm chuyện nhà cửa, có nói cũng như không."

Nguyễn Khiết lại thắc mắc: "Nhưng bố mẹ em dành hết những thứ tốt nhất cho Diệp Thu Văn, mọi người không ý kiến gì sao?"

Nguyễn Thu Nguyệt nhún vai: "Nguyễn Thu Dương thì cho rằng đó là phần của Diệp Thu Văn, nó là đứa cuồng Diệp Thu Văn nhất, nói là tín đồ của Diệp Thu Văn cũng chẳng ngoa. Đám con trai như Diệp Phàm, Nguyễn Hồng Quân thì tính tình phóng khoáng, chẳng so đo tính toán mấy chuyện đó. Còn em, em làm gì dám ho he ý kiến, Nguyễn Thu Dương không bắt nạt em đã là may mắn lắm rồi. Em ngày nào chả bị Nguyễn Thu Dương ăn h.i.ế.p, có ai bênh vực đâu, nhà đông con, em lại chẳng phải con út, sắp thành tàng hình luôn rồi."

Nguyễn Khê nghe xong mỉm cười, thuận miệng hỏi: "Vậy mấy đứa có phải mặc lại quần áo cũ của Diệp Thu Văn không?"

Nguyễn Thu Nguyệt đáp tỉnh rụi: "Chắc chắn là phải mặc rồi, chị ấy mặc xong thì nhường lại cho Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Thu Dương mặc chán lại đến lượt em. Quần áo chưa rách, sao vứt đi được, đương nhiên là phải mặc lại thôi, chẳng phải trước kia còn gửi về quê cho chị nữa sao? Em với Nguyễn Thu Dương ngoài dịp Tết được may áo mới, thì quanh năm suốt tháng chẳng bao giờ được may quần áo mới, vì quần áo cũ mặc mãi chẳng hỏng. Diệp Thu Văn là chị cả mà, đành chịu thôi."

Nói đoạn, con bé ngước nhìn Nguyễn Khê: "À, em nhớ ra rồi, hồi nhà mình còn khó khăn, mẹ từng dặn Diệp Thu Văn và Diệp Phàm có mấy trăm tệ tiền trợ cấp liệt sĩ, nên mẹ phải đối xử tốt với họ, bảo bọn em đừng có ghen tị. Lâu dần cũng thành quen. Thực ra Diệp Phàm cũng như bọn em thôi, chỉ có Diệp Thu Văn là sướng. Chị ta tiểu thư lắm, cái gì cũng không chịu chung đụng, ở chung phòng với người khác là không ngủ được. Quần áo mặc một thời gian là chê ngứa, kem dưỡng da cũng phải dùng loại xịn, không thì ngứa mặt, ôi chao, vô số thứ..."

Nguyễn Khê chỉ biết cười xòa, còn Nguyễn Khiết thì tròn xoe mắt kinh ngạc. Lớn lên ở quê, cô bé chưa từng chứng kiến lối sống xa hoa nhường ấy, nghe như chuyện công chúa thời xưa vậy.

Thật khó mà mường tượng, cô bé ngập ngừng hỏi: "Thật hay đùa vậy?"

Nguyễn Thu Nguyệt quay sang nhìn Nguyễn Khiết: "Chuyện này là sự thật trăm phần trăm, nhưng chị hỏi em mấy cái tật của Diệp Thu Văn là thật hay giả thì em chịu, em không dám nói bừa, tóm lại là chị ta mắc bệnh tiểu thư."

Nguyễn Khiết chớp mắt nhìn Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê chậm rãi nói: "Đứa bé hay khóc thì được cho b.ú, hơn nữa Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh đã dồn bao nhiêu tâm huyết và tình cảm cho Diệp Thu Văn, công sức bỏ ra càng nhiều thì tình cảm càng sâu đậm, đương nhiên không thể để con bé chịu thiệt thòi. Mấy anh chị em khác lại ngoan ngoãn nhường nhịn, lâu dần thành thói quen, coi đó là lẽ đương nhiên."

Nguyễn Thu Nguyệt gật gù: "Đại tỷ, em thấy chị nói chuẩn không cần chỉnh."

Nghe Nguyễn Thu Nguyệt gọi mình là đại tỷ, Nguyễn Khê lại bật cười, hỏi tiếp: "Thế em đối với bố mẹ có thái độ gì?"

Nguyễn Thu Nguyệt tỏ vẻ bất cần: "Có thái độ gì đâu, dù sao họ cũng chẳng ưa em, em có thái độ gì với họ chứ? Nói ra chị đừng buồn, em còn sướng hơn chị chán vạn, chắc hẳn chị hận họ lắm nhỉ?"

Nguyễn Khê thở dài: "Chị cũng giống em thôi, chẳng sao cả. Nhà đông con, thêm chị hay bớt chị cũng chẳng mảy may ảnh hưởng, hơn nữa họ cũng đâu kỳ vọng gì ở chị, chị hơi sức đâu mà hận họ?"

Nguyễn Thu Nguyệt cười tươi với Nguyễn Khê: "Vậy là đúng rồi, hèn chi em thấy hợp chị thế, hóa ra chúng ta cùng cảnh ngộ!"

Ba người vừa đi vừa trò chuyện, rảo một vòng quanh đại viện rồi quay về.

Về đến nhà, ai nấy đều đi rửa mặt mũi chân tay rồi về phòng nghỉ ngơi.

Khóa trái cửa, ngả lưng xuống giường, Nguyễn Khê thủ thỉ với Nguyễn Khiết: "Em thấy chưa, dẫu có được nuôi nấng bên cạnh cũng chưa chắc đã sung sướng, bị ngó lơ thì vẫn hoàn ngó lơ. Em thử nghĩ xem, đám trẻ này họ còn lo chưa xong, lấy đâu ra tâm trí mà quan tâm đến người ở tận quê như chị? Chị thấy Nguyễn Thu Nguyệt còn khổ hơn chị, ít ra chị còn có ông bà nội thương yêu, có ngũ thúc bảo vệ, lại có cô em gái này nữa, Nguyễn Thu Nguyệt có gì chứ?"

Bị ngó lơ thì chớ, lại còn bị Nguyễn Thu Dương ức h.i.ế.p.

Chương 212 - Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia